• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vừa nghĩ đến những gì mình đã trải qua trong ba năm vừa rồi, nam tử này liền nổi giận.

Ba năm trước, y phát giác có người đốt cây hương mà mình đã cho đi lúc vẫn còn ở Ngưng Khí kỳ. Nhớ tới đoạn nhân tình ở chốn phàm trần năm đó y vội vàng bay tới.

Lần đó, theo tính toán của y thì rất nhanh sẽ tìm tới nhưng y lại không ngờ rằng, vừa mới nhận thấy mùi hương, còn chưa đi được bao xa thì cái khí tức kia đã biến mất trong nháy mắt, cắt đứt mối liên hệ. Nếu chỉ là một lần thì cũng thôi, nhưng trong ba năm qua, khí tức kia xuất hiện tới hơn mười lần làm cho y tìm kiếm nhiều lần mà lần nào cũng bị gián đoạn. Cứ tới tới lui lui như vậy, giằng co suốt ba năm...

Giờ phút này y đã thấy ngọn Mạo Nhi Sơn ở xa xa, thấy Bạch Tiểu Thuần đang đứng trên đỉnh núi. Trong chớp mắt y đã bay tới đỉnh núi, sau đó vung tay, dập tắt que hương không còn nhiều lắm kia.

Tiếng sấm liền im bặt. Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, hắn ngẩng đầu nhìn vị trung niên đang đứng bên cạnh mình.

- Tiên nhân?

Bạch Tiểu Thuần e dè hỏi bằng giọng nói có vẻ không chắc chắn, lại lén lút với lấy một cây búa ở sau lưng.

- Bổn tọa là Lý Thanh Hậu. Ngươi là hậu nhân của Bạch gia?

Ánh mắt của tu sĩ trung niên như điện, không để ý tới cây búa ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần, mà bắt đầu đánh giá một phen. Y thấy kẻ trước mắt này lông mày xanh, đôi mắt đẹp, lờ mờ tương tự với cố nhân năm đó, tư chất cũng không tệ, vẻ phiền muộn ở trong đáy lòng cũng bớt đi một ít.

- Vãn bối đúng là hậu nhân của Bạch gia, tên là Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần mở mắt nhìn rồi nhỏ giọng đáp. Tuy trong lòng hắn có chút sợ hãi, nhưng vẫn đứng thẳng.

- Ta hỏi ngươi, châm một cây hương thôi, vì sao lại châm những ba năm!

Tu sĩ trung niên này nhàn nhạt mở miệng, hỏi tới vấn đề mà trong suốt ba năm qua y rất muốn biết.

Bạch Tiểu Thuần nghe thấy câu hỏi, đầu óc nhanh chóng chuyển động, sau đó làm ra bộ phiền muộn nhìn xuống thôn trang xa xa ở dưới chân núi.

- Vãn bối là một người trọng tình trọng nghĩa, không nỡ bỏ những hương thân kia. Mỗi lần ta đốt hương, bọn hắn đều không nỡ để ta rời đi. Hôm nay bọn hắn bởi vì ta rời đi mà vẫn còn bi thương đây này.

Tu sĩ trung niên sững sờ. Cái nguyên do này lúc trước y không nghĩ tới, vẻ phiền muộn trong mắt đã mất đi thêm một ít nữa. Từ lời nói mà xem xét thì bản tính kẻ này cũng không tệ lắm. Nhưng khi y hướng ánh nhìn về phía dưới thôn, dùng thần thức đảo qua, nghe được tiếng khua chiêng gõ trống cùng với những câu hoan hô vì Bạch Thử Lang đã rời đi thì sắc mặt lại trở nên khó coi. Y cảm thấy đau đầu. Kẻ trước mắt này nhìn bề ngoài thì nhu thuận chất phác, cả người lẫn vật đều vô hại nhưng trong lòng lại chứa đầy những ý nghĩ xấu xa kỳ quái.

- Nói thật!

Tu sĩ trung niên vừa trừng mắt, vừa quát lên như tiếng sấm làm Bạch Tiểu Thuần giật mình, sợ hãi tới mức thân thể run lên.

- Việc ấy cũng không trách được ta a. Cái cây hương gì đó của ngươi, mỗi lần ta đốt lên đều kéo theo sấm sét, nhiều lần thiếu chút nữa là đánh chết ta rồi. Ta tránh thoát mười ba lần là đã rất không dễ dàng rồi.

Bạch Tiểu Thuần ra vẻ đáng thương nói.

Tu sĩ trung niên nhìn Bạch Tiểu Thuần, im lặng một lúc.

- Ngươi đã sợ như vậy, vì sao còn dám đi đốt hương tới hơn mười lần?

Tu sĩ trung niên chậm rãi nói.

- Ta sợ chết! Không phải tu tiên là có thể trường sinh sao? Ta muốn trường sinh a!

Bạch Tiểu Thuần ủy khuất nói.

Tu sĩ trung niên lại im lặng. Y cảm thấy chấp niệm của kẻ này cũng đáng khen, cứ ném tới môn phái ma luyện một phen xem sao, biết đâu tính tình lại có thể thay đổi ít nhiều. Vì vậy sau khi suy nghĩ một chút, y liền hất tay áo quấn quanh Bạch Tiểu Thuần rồi hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng về phía chân trời.

- Đi cùng ta.

- Đi đâu? Bay quá cao rồi...

Bạch Tiểu Thuần thấy mình đang bay trên trời, phía dưới là vực sâu vạn trượng thì sắc mặt nó tái nhợt, quăng búa ra, gắt gao ôm chặt lấy đùi của vị tiên nhân.

Tu sĩ trung niên nhìn xuống chân của mình, bất đắc dĩ nói.

- Linh Khê Tông.

Linh Khê tông, thuộc Đông Lâm châu, nằm trên một dãy núi thuộc hạ du của Thông Thiên hà, trải rộng cả hai bờ Nam Bắc của con sông này. Tông này có lịch sử hình thành vạn năm, thế lực chấn nhiếp bốn phương.

Nơi đây tổng cộng có tám ngọn núi quanh năm mây mù che phủ nằm vắt ngang trên con sông Thông Thiên. Bờ Bắc của sông là bốn tòa núi cao, bờ Nam có ba tòa, còn một tòa thì lại sừng sững ngay giữa dòng sông.

Nửa phần trên của ngọn núi này là tuyết phủ trắng xóa, khiến người khác không cách nào nhìn rõ được tới đỉnh. Gần nửa thân dưới của ngọn núi lại bị nước sông kim sắc khoét mòn rồi chảy xuyên qua, nhìn từ xa, ngọn núi không khác gì một tòa sơn kiều hùng vĩ.

Lúc này có một đạo cầu vồng đang bay nhanh đến bên bờ Nam của Linh Khê tông. Bên trong đạo cầu vồng là vị nam tử trung niên Lý Thanh Hậu mang theo Bạch Tiểu Thuần đi thẳng vào trong khu vực tạp dịch tại đỉnh núi thứ ba. Bên trong đạo cầu vồng còn nghe loáng thoáng tiếng kêu thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần truyền ra.

Bạch Tiểu Thuần có cảm giác như suýt chút nữa thì bị dọa chết rồi. Một đường phi hành tới đây, hắn đã thấy được vô số ngọn núi cao khiến rất nhiều lần bản thân mất hẳn cái cảm giác đang ôm chặt đùi của đối phương.

Bất chợt hắn thấy có chút choáng váng, lúc nhận ra thì bản thân đang đứng bên ngoài của một khu lầu các. Lúc này hắn đứng trên mặt đất nhìn thế giới xung quanh hoàn toàn khác hẳn với cảnh sắc trong thôn xóm của hắn, hai chân vẫn còn chưa hết run rẩy.

Bên cạnh khu lầu các là một phiến đá lớn được dựng thẳng đứng, trên đó viết ba chữ lớn với nét bút rồng bay phượng múa

Tạp dịch khu.

Bên cạnh phiến đá là một nữ tử mặt rỗ đang ngồi, nàng vừa nhìn thấy Lý Thanh Hậu tới liền nhanh chóng đứng dậy bái kiến.

- Đưa kẻ này đến Hỏa Táo Phòng.

Lý Thanh Hậu để lại câu nói đó xong cũng không để ý tới Bạch Tiểu Thuần nữa mà quay người hóa thành cầu vồng bay đi xa.

Nữ tử mặt rỗ kia khi nghe được tới ba chữ Hỏa Táo phòng có chút giật mình, sau đó khẽ đưa ánh mắt liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái. Nàng đưa cho hắn một túi tạp dịch của tông môn rồi không chút biểu tình nói sơ qua một chút về công việc của hắn sau đó dẫn Bạch Tiểu Thuần đi ra khỏi khu vực này. Một đường đi qua, đình viện san sát, lầu các chen chúc nhau, đá xanh trải đường, mùi hoa cỏ thơm ngát khiến cảnh sắc nơi đây không khác gì Tiên cảnh. Nhìn thấy vậy trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng chợt phấn khích, có chút mong đợi, đồng thời tâm trạng lo lắng cũng vơi đi không ít.

- Nơi tốt a, nơi này tốt hơn trong thôn nhiều a.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra đầy vẻ chờ mong mà đi theo sau. Càng đi về phía trước, cảnh trí càng tươi đẹp, rực rỡ hơn trước, thậm chí hắn còn đi ngang qua một vài nữ tử đẹp tuyệt trần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng thêm ưa thích nơi này đến cùng cực rồi a.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay