• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giờ khắc này, Chung Nhạc không cảm ứng được bất kỳ vật gì, tất cả giác quan của hắn đều bị phong bế, thậm chí ngay cả lỗ chân lông cũng đóng chặt, không có một tia tinh thần nào tiết ra ngoài, thể năng tiết ra ngoài, hồn phách cũng vững chắc trước nay chưa từng có!

Tâm ma theo người sản sinh, đều bị luyện hóa tất cả, khiến cho hắn tiến vào một loại huyền diệu trước nay chưa từng có.

Thời gian phảng phất ngừng trôi, lại phảng phất trở nên vô cùng dài.

Đây chính là thời khắc sinh tử, sau đại kinh khủng đại sợ hãi, là yên lặng trước nay chưa từng có, tinh thần lực tập trung cao độ, vượt qua phản ứng cực hạn!

Cái gọi là phản ứng cực hạn, chính là từng khí quan trong thân thể, cùng với mỗi một tia tinh thần rất nhỏ và hồn phách, vận chuyển với tần số cực cao, tạo thành cảm giác kỳ diệu.

Thử nghĩ xem, nếu một khắc nào đó, ánh mắt của ngươi chộp được tốc độ vận động của vật thể gấp mười lần người bình thường, ngươi sẽ thấy vật thể vận động chậm hơn thời kì bình thường gấp mười lần.

Nếu mỗi một khắc, suy nghĩ của ngươi nhanh hơn thời kỳ bình thường gấp mười lần, ngươi có thể cảm giác được thời gian trở nên chậm chạp!

Nếu thân thể, tinh thần và hồn phách của ngươi đều tiến vào phản ứng cực hạn, nếu ngươi muốn phát lực, là có thể phát ra sức mạnh gấp mười lần thời kì bình thường, nếu tinh thần muốn buông thả, tinh thần cũng sẽ trở nên vô cùng cường đại!

Nếu muốn tu luyện, tốc độ tu luyện cũng rất nhanh!

Thân thể của Chung Nhạc đang không ngừng hấp thu dược lực trong ba viên Vũ Linh đan, còn dược lực cũng đang điên cuồng chuyển thành tinh thần của hắn, làm dịu hồn phách của hắn, khiến cho Toại Hoàng do hồn phách của hắn biến thành cũng trở nên cường đại hơn, cao lớn hơn!

Loại tốc độ hấp thu dược lực chuyển thành tu vi này từ trước đến nay hắn chưa từng dám nghĩ đến.

Nhưng hiện tại chuyện này đã biến thành sự thật!

Từ trên vách núi nhảy xuống, rốt cuộc đã trải qua thời gian bao lâu, Chung Nhạc cũng không cảm giác được. Dưới loại tình huống phản ứng siêu cấp này, phản ứng của hắn cực nhanh, thời gian đối với hắn mà nói đã trở nên quá chậm.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên thanh âm của Tân Hỏa truyền đến:

- Bộc phát.

Chung Nhạc tỉnh lại, mở mắt ra, phản ứng cực hạn sắp biến mất, chỉ thấy tốc độ rơi xuống của hắn đã nhanh đến mức khó có thể tưởng tượng, sắp rơi xuống đến đáy vực!

Dùng loại tốc độ này rơi xuống, cho dù hắn mọc cánh, tuyệt đối cũng sẽ bị ném đến mức tan xương nát thịt!

Hô…

Trong một khắc hắn mở mắt ra, hắn đã rơi xuống ngọn cây dưới đáy vực. Từng ngọn cây tùng cao vút, như đại thụ chọc trời cao hơn mười trượng. Vậy mà khoảng cách hơn mười trượng chỉ trong chớp mắt đã gần chạm, sợ rằng chỉ trong nháy mắt hắn nhắm mắt mở mắt, đã rơi xuống đất, cả người nát vụn!

Thanh âm của Tân Hỏa cũng không khỏi khẩn trương, quát lên:

- Mau! Bộc phát tất cả sức mạnh tích chứa trong thể năng, tinh thần và hồn phách của ngươi, nếu không ngươi chắc chắn sẽ chết.

- Giao Long Nhiễu Thể!

Chung Nhạc chợt quát, chỉ nghe âm thanh hưng phấn chói tai truyền đến, sấm sét bắt đầu khởi động, chỉ một thoáng quanh thân hắn đã ngưng tụ tạo thành một con Giao Long, giương nanh múa vuốt, hung ác dị thường!

- Quan tưởng Toại Hoàng!

- Ngự Lôi Hoành Không!

Tiếng hô của Chung Nhạc, tiếng gầm và tiếng sấm sét hỗn hợp chung một chỗ, Giao Long Nhiễu Thể xê dịch biến hóa, hồn phách xuất khiếu, hóa thành một pho tượng Toại Hoàng cao trăm trượng, đề tăng lực giao long. Chỉ thấy giờ khắc này trong rừng rậm dưới đáy vực sấm chớp vang trời, từng gốc cây ầm ầm đổ xuống, trong rừng rậm tựa hồ có một con giao long cả người quấn quanh sấm sét, đang tàn sát bừa bãi khắp nơi!

Những nơi con giao long đi qua, núi lở đất nứt, rừng rậm đổ nát.

Ầm!

Trong nháy mắt Giao Long Nhiễu Thể, Ngự Lôi Hoành Không của Chung Nhạc lướt ngang trăm trượng, ầm ầm rơi xuống đất.

Sóng bùn hòa với loạn thạch tung bay khắp nơi, xuất hiện một rãnh to. Chung Nhạc quỳ một gối xuống ngồi, hai tay chống đất, hưng phấn đẩy sấm sét từ trên người hắn tràn ra, chui xuống mặt đất, biến cả vùng đất trở nên nám đen.

- Sống sót rồi. . .

Chung Nhạc đứng dậy, đột nhiên hai mắt mê muội, tứ chi bách hài không khỏi đau đớn kịch liệt, tinh thần lực chấn động, tựa hồ muốn xé nát cả người hắn. Hồn phách cũng tựa hồ muốn nổ tung, thân thể không nhịn được dao động, tựa hồ muốn hôn mê.

Trong cơ thể hắn, dược lực của ba viên Vũ Linh đan trong giây phút ngắn ngủn đã tiêu hao không còn một mống, thậm chí hắn còn cảm giác thân thể trống không, kích động tinh thần và hồn phách lấy ra sức mạnh của thân thể!

Cuối cùng trong chớp mắt bộc phát, hắn tựa hồ bộc phát tất cả thể năng, tinh thần và lực hồn phách của mình ra ngoài!

- Lại dùng ba viên Vũ Linh đan nữa!

Thanh âm của Tân Hỏa truyền đến:

- Hiện tại tinh thần của ngươi vô cùng kích động, khiến thân thể của ngươi không đủ sức, chi bằng bổ sung năng lượng cho Vũ Linh đan, nếu không thân thể trong chốc lát ngắn ngủi sẽ bị lấy hết, sau đó sẽ chết.

Chung Nhạc lập tức lấy ra ba viên Vũ Linh đan, há mồm nuốt vào. Đối với tình huống mà Tân Hỏa vừa nói, hắn cũng có nghe nói. Trong bộ lạc, có một người phụ nữ mang theo đứa trẻ, khi gặp phải động đất kịch liệt, nhìn thấy xà nhà có sức nặng ngàn cân sắp sửa đè lên đứa trẻ, người phụ nữ đã mạnh mẽ đỡ lấy xà nhà ngàn cân, cứu lấy đứa trẻ!

Đứa trẻ không việc gì, nhưng người phụ nữ sau khi đỡ lấy xà nhà nặng ngàn cân, rất nhanh bỏ mạng. Thân thể của nàng không có bất kỳ vết thương nào, đại khái chính là bản năng mẫu tử đã kích phát phản ứng cực hạn, thân thể bị vét sạch. Chung Nhạc vừa rồi không có Vũ Linh đan bổ sung diệu dược linh đan, thì cũng đã hao hết năng lượng mà chết.

Tình huống bây giờ của hắn phảng phất cũng giống như của người phụ nữ đó, nhưng cũng may là Vũ Linh đan của hắn đủ nhiều, có thể bổ sung tiêu hao của thân thể.

Vũ Linh đan vừa chui vào bụng, hắn lập tức cảm giác được năng lượng dư thừa của Vũ Linh đan đang nhanh chóng bổ sung thể năng, làm dịu tinh thần và hồn phách, làm thức hải của hắn điên cuồng sinh trưởng, mở rộng!

Đợi đến khi tiêu hóa hết dược lực của ba viên Vũ Linh đan, thức hải của hắn đã sinh trưởng đến phạm vi trăm mẫu, lực tinh thần tựa hồ lớn mạnh gấp đôi!

- Lúc này mới bao nhiêu thời gian, tinh thần lực đã lớn mạnh như vậy?

Chung Nhạc ngạc nhiên, từ khi hắn nhảy xuống núi đến hiện tại, trước sau chỉ mất thời gian một nén nhang, đã tiêu hao sáu viên Vũ Linh đan, còn tinh thần lực đã lớn mạnh gần gấp đôi!

- Nếu tiếp tục sử dụng với tốc độ này, sợ rằng hơn chín trăm viên Vũ Linh đan, chỉ có thể kiên trì trong một tháng. . .

Hắn vốn cho rằng hơn chín trăm viên Vũ Linh đan là một khoản tài phú cực lớn, bây giờ xem ra mình đã suy nghĩ quá đơn giản rồi. Với loại phương thức tu luyện ngang ngược của Tân Hỏa, có nhiều Vũ Linh đan hơn nữa, sợ rằng cũng không đủ dùng!

- Bây giờ ngươi leo lên khỏi vách núi đi, sau đó lại nhảy xuống lần nữa.

Tân Hỏa trầm giọng nói:

- Thân thể của ngươi không hỏng, lại không bị thương, cho nên lần này, ngươi cần dùng sáu viên Vũ Linh đan. Hơn nữa, lần này ngươi hãy đeo thêm một tảng đá lớn nhảy xuống. Ừ, chính là tảng đá này, ngươi đeo tảng đá này leo lên vách núi, sau đó đeo nó nhảy xuống.

Chung Nhạc ngơ ngác nhìn mảnh núi đá phía trước mặt mình, chỉ thấy mảnh núi đá này chí ít cũng nặng ngàn cân, còn lớn gấp đôi người mình!

Đừng nói là đeo tảng đá này nhảy xuống núi, cho dù leo lên vách núi cao chót vót như vách tường này cũng đã là một chuyện vô cùng khó khăn.

- Nhạc tiểu tử, nhảy xuống núi là rèn luyện sức bật của ngươi, còn leo lên vách núi lại là rèn luyện lực khống chế của ngươi, lưng ngươi đeo núi đá quan tưởng giao long, long trảo sẽ bám vào vách núi leo lên, khống chế sức mạnh của long trảo và phối hợp long thân cùng thân thể của ngươi, sẽ trợ giúp cho ngươi nắm trong tay từng phần sức mạnh của mình.

Chung Nhạc gật đầu, lúc này tinh thần lực của hắn khẽ động, hóa thành giao long, lần này hắn quan tưởng ra giao long nhanh chóng hơn lúc trước rất nhiều, tốc độ phản ứng cũng nhanh hơn lúc trước.

Giao long quấn lấy thân thể hắn, Chung Nhạc cõng mảnh núi đá đi tới dưới chân vách núi, nhìn lên trên, vực sâu đỉnh cao, nhìn không thấy đỉnh.

Răng rắc, long trảo chế trụ thạch bích trên vách núi, thoáng dùng sức, tảng đá nứt vỡ, Chung Nhạc khẽ cau mày:

- Tân Hỏa nói không sai, hiện tại lực khống chế của ta đúng là không đủ, không có cảm giác phối hợp. Ta mới chỉ có quan tưởng ra giao long, còn muốn cho nó phát lực nơi nào thì phát lực, muốn cho nó phát bao nhiêu lực thì phát, xem ra cần phải nắm trong tay sức mạnh của mình.

Hắn tĩnh tâm lại, tinh tế cảm ứng tính toán vận hành sức mạnh lúc giao long quấn lấy thân mình. Qua một lúc lâu, Chung Nhạc mới một lần nữa động thủ, lưng đeo hòn đá nặng ngàn cân, quan tưởng ra giao long, trèo lên đỉnh núi.

Giao long quấn quanh thân thể của hắn, giơ vuốt chế trụ vách đá, dưới sự điều khiển của Chung Nhạc, từng bước leo về phía trước.

Lúc leo núi, tình huống nguy hiểm xuất hiện liên tục, chỉ cần không cẩn thận sẽ bóp nát núi đá, Chung Nhạc đã gặp mấy lần tình huống nguy hiểm, tựa hồ suýt rơi từ giữa sườn núi xuống đất.

Cũng may giao long có bốn móng vuốt, ba móng vuốt khác chế trụ vách núi, vì vậy mới không té xuống, nhưng cũng vô cùng mạo hiểm.

Theo tốc độ leo tường không ngừng, lực khống chế của hắn đối với giao long càng ngày càng thành thạo, lực khống chế đối với sức mạnh càng ngày càng nhỏ, tình huống nguy hiểm cũng ít đi, khoảng cách đến đỉnh núi cũng càng ngày càng gần.

Lúc này trên đỉnh núi Ẩm Mã đài. Trong núi đàn thú kêu vang, đi tới bên hồ uống nước, chỉ thấy một thiếu nữ hồng y đang vén áo, cởi giày ra, dò dẫm từng bước trong hồ, bàn chân đung đưa, làm tóe lên những bọt nước sáng như tuyết.

- Đào Đào, ngươi nói Chung Nhạc hiện giờ đang ở đâu?

Một vị thiếu nữ hắc y đạp sóng mà đi, dáng đi nhẹ nhàng, từ mặt hồ đi tới, nói:

- Hắn ở nơi nào?

Vị thiếu nữ hồng y cười rạng rỡ, nụ cười của nàng giống như ánh mặt trời, nói:

- Ta chỉ thấy hắn đi lên đỉnh Ẩm Mã đài, nhưng không thấy hắn trốn tới chỗ nào, kỳ quái, đỉnh núi Ẩm Mã đài này không lớn, hắn có thể đi đâu chứ?

Thiếu nữ hắc y dừng bước, lông mày cau lại, chỉ thấy dưới chân nàng sóng nước cuồn cuộn, hiện lên một con cá lớn. Con cá này dài chừng bốn năm trượng, rõ ràng là do tinh thần lực tạo thành!

- Nam viện Chung Nhạc, lại có thể đón lấy một chiêu Ngư Nhạn song phi của ta, đúng là một đối thủ không tệ.

Vị thiếu nữ hắc y sắc mặt lãnh đạm, nhẹ giọng nói:

- Nhưng lá gan của hắn cũng quá nhỏ đi, sau khi đụng độ lại bỏ trốn, không có nửa phần khí khái nam tử, làm người ta khinh bỉ. Đào Đào, nếu hắn không dám ra mặt, như vậy chúng ta đi thôi...

Nàng còn chưa dứt lời, đột nhiên nhìn về vách núi bên cạnh, chỉ thấy một cái đầu rồng dữ tợn hung ác từ dưới vách núi nhô ra, giao long giơ vuốt, chế trụ vách đá. Chung Nhạc quấn quanh con giao long trên người, đeo một khối đá nặng ngàn cân trèo lên đỉnh Ẩm Mã đài, sau đó đặt khối đá qua một bên, thở hổn hển.

Hai vị thiếu nữ nhìn về phía hắn, chỉ thấy thiếu niên kia hai tay để trần, trên người mồ hôi túa ra như tắm từ trên người chảy xuống. Mặc dù hắn đang nghỉ ngơi, nhưng cả người vẫn tản mát ra một loại hơi thở cuồng dã.

- Nhân vật chính tới rồi, sư tỷ, bây giờ không có chuyện của ta rồi?

Thiếu nữ hồng y có tiếng cười như chuông bạc cười nói.

Chung Nhạc nhìn về phía tiếng cười, nhìn thấy hai vị thiếu nữ này, bất giác ngẩn người:

- Hai vị sư tỷ này có chút quen mặt...

Vị thiếu nữ hồng y cười nhạo nói:

- Chung sư đệ, lúc ấy người ta ở trên thuyền ca hát, không mặc đồ tắm rửa, bị ngươi nhìn thấy hết.

- Đào sư muội đang ám chỉ ta bị hắn nhìn thấy hết lúc đang tắm sao?

Vị thiếu nữ hắc y thần thái không vui nói:

- Nhiều nhất hắn chỉ thấy được đầu vai của ta, ngay cả ngực ta hắn còn không thấy.

Sắc mặt Chung Nhạc tối sầm, thầm nghĩ một tiếng không ổn:

- Là Ngu Phi Yến và Đào Đại Nhi của nữ viện sao! Làm sao các nàng biết ta chính là người đêm đó? Đúng rồi, nhất định là Đình sư tỷ đã bán đứng ta!

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay