Người Trong Lòng Của Yoon Ji Hoo

Chương 39: Chương 39: Chương 39 Hết




Geum Jan Di nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, không thể tin hỏi: “Cái gì?”

“Em cũng không muốn làm vậy đâu, nhưng không hiểu vì sao em lại thích anh ấy, thích nhiều đến mức em không thể chia tay được. Mà anh ấy cũng thích em, vì vậy xin lỗi nha, chị chắc sẽ thông cảm mà phải không.”

Nhìn nụ cười đầy đắc ý của Jang Yoo Mi, Geum Jan Di thẫn thờ, trong lòng đau như cắt, ánh mắt cô khẽ đảo, liền nhìn thấy bóng hình cao lớn ở đằng xa, giờ anh cũng đang nhìn cô, thế nhưng tình cảm của hai người đã không còn giống như trước nữa, trong kí ức của anh không còn cô nữa, mà anh cũng đã thích người khác, còn cô chỉ biết đứng đây bi thương nhìn anh, nghe cô gái khác nói cho cô nghe về tình cảm của hai người họ.

Eun Bi ở phía sau càng nghe càng nổi nóng, đang định bước lên thì một bàn tay nhanh chóng giữ cô bé lại, ôm vào lòng, giọng nói trầm ấm vang bên tai: “Đừng vội, chờ xem!”

Eun Bi nhìn Yoon Ji Hoo, cả anh trai và anh Yi Jung cũng đã tới.

Jang Yoo Mi không để ý ánh mắt Geum Jan Di đang nhìn sau lưng mình, giờ đây trong đầu cô chỉ nghĩ đến sau khi mình trở thành bạn gái của Goo Ju

n Pyo, cô sẽ có được tất cả những gì cô muốn, cô mỉm cười nói tiếp: “Chị nên biết, tình cảm của con người, không phải lúc nào cũng có thể đi theo ý mình được.”

“Jang Yoo Mi cô câm ngay cho tôi!”

Jang Yoo Mi vô cùng sửng sốt, quay lưng lại, khi nhìn thấy người đứng sau lưng lình thì hoàn toàn hoảng hốt, cô cố gắng nở nụ cười: “Jun Pyo, sao a nh lại ở đây? Tiệc sắp bắt đầu rồi mà!”

Goo Jun Pyo hung ác nhìn Jang Yoo Mi, lạnh lùng nói: “Cô vì sao phải nói xin lỗi cô ấy? Cô đã làm gì có lỗi với cô ấy sao?”

Jang Yoo Mi bị hỏi vậy thì lúng túng vô cùng, cả người toát mồ hôi lạnh. Goo Jun Pyo không thấy cô trả lời liền quát lên: “Vì sao không nói, cô đã làm gì mà phải xin lỗi cô ấy!”

“Jun Pyo à em…”

Cô ta chưa nói hết, thì đã bị Jun Pyo cướp lời: “Là vì cô đã giành bạn trai cùa người khác, sau đó còn đến đây kêu người ta tránh xa ra hay là do cô đã tự nhận cơm hộp do người ta làm là mình làm, sau đó nói dối tôi!”

Jang Yoo Mi nghe đến đây thì hoàn toàn hoảng sợ, cô chạy lại kéo tay Goo Jun Pyo: “Jun Pyo à không phải vậy đâu, mọi chuyện không phải vậy đâu!”

Goo Jun Pyo thẳng tay đẩy cô ta ra, khiến Jang Yoo Mi té xuống đất, anh cúi xuống, nắm lấy tóc Jang Yoo Mi kéo lên, gằn từng tiếng nói: “Chưa từng có ai lừa Goo Jun Pyo này mà có thể sống thoải mái, cô chờ đi!”

Jang Yoo Mi hoảng hốt, kéo chân Goo Jun Pyo: “KHông Jun Pyo, anh hãy nghe em nói, Jun Pyo…”

Goo Jun Pyo không ngần ngại đạp cô ta một cái, anh Goo Jun Pyo, chưa từng biết thương hương tiếc ngọc bao giờ.

Song Woo Bin thấy người tụ tập ở đây ngày càng nhiều, ra lệnh cho bảo an kéo Jang Yoo Mi đi, sau đó kêu khách đi chỗ khác.

Yoon Ji Hoo nhìn Geum Jan Di và Goo Jun Pyo đang nhìn nhau, cũng kéo Eun Bi đi, chuyện còn lại, hãy để họ tự giải quyết.

Sau chuyện như vậy, mọi người cũng không còn hứng dự tiệc nữa, Yoon Ji Hoo liền đưa Eun Bi về nhà, ngồi trên xe, Eun Bi cứ cúi đầu suy nghĩ, Yoon Ji Hoo nhìn thấy cũng không quấy rầy. Một lát sau, anh liền nghe cô hỏi:

“Nếu sau này anh mất trí nhớ, anh có nhận nhầm người khác thành em không?”

“Sẽ không.” – Anh trả lời không hề do dự.

Eun Bi không tin: “Anh Jun Pyo cũng bởi vậy mà suýt nữa chia tay với chị Jan Di đấy thôi!”

Yoon Ji Hoo khẽ xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói: “Anh và cậu ấy, không giống nhau.”

“Có gì không giống nhau chứ. Không được, từ nay mỗi món đồ em tặng cho anh, em đều sẽ đánh dấu, để trành sau này anh nhầm!”

Yoon Ji Hoo nhìn cô bé bên cạnh đang xù lông, mỉm cười. Anh và Jun Pyo không giống nhau, Eun Bi đã trở thành tất cả của anh, cuộc sống của anh, mọi thứ xung quanh anh đều có dấu vết của cô, cho nên sau này cho dù có xảy chuyện gì, anh có quên đi ai chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ quên đi cô bé này.

--

Mùa thu đến, F4 và Ha Jae Kyung năm nay cũng lên đại học. Thật ra việc học đại học ở trường nào cũng không mấy quan trọng, bởi vì họ hầu hết đều được bồi dưỡng để thừa kế tập đoàn gia đình, ngay từ nhỏ đã được những giáo sư hàng đầu về các lĩnh vực đến dạy tại nhà và đến giờ thì bọn họ cũng đã tiếp nhận quản lí sản nghiệp.

Vì thế cho nên tất cả đều lựa chọn đặt tên ở trường đại học nước ngoài danh tiếng và học theo hình thức học tại nhà. Nói đơn giản là chỉ treo cái tên cho có miếng thôi.

Ông nội Yoon sau khi xuất viện đã chuyển về nhà sống, thế nhưng ông ngày ngày vẫn đến phòng khám làm việc như cũ, vì sợ ông mệt nên Yoon Ji Hoo đã thuê thêm 4 người, 1 bác sĩ và 3 y tá để phụ cho ông.

Tháng trước, Goo Jun Ha cuối cùng cũng tỉnh dậy sau bao nhiêu năm ngủ say, điều này là niềm vui của gia đình họ Goo đồng thời cũng khiến cho Kang Hee So không còn can thiệt vào chuyện của Goo Jun Pyo và Geum Jan Di nữa, người nhà của Geum Jan Di cũng quay lại Seoul và bắt đầu lại từ đầu.

Riêng Goo Jun Pyo và Geum Jan Di sau lần suýt mất nhau đó, hai người đã trưởng thành hơn, không còn cãi nhau vì những chuyện vụn vặt nữa, mà quý trọng từng khoảnh khắc khi ở bên nhau.

Song Woo Bin vẫn đang theo đuổi Ha Jae Kyung, tuy chưa thành, thế nhưng cũng có chút kết quả rồi, bằng chứng là trong các cuộc gọi với Eun Bi, Ha Jae Kyung thường xuyên nhắc đến anh và thời gian ở Hàn Quốc cũng nhiều hơn trước.

So Yi Jung thì đi nước ngoài rồi, anh vẫn thường xuyên gửi quà và thư về cho Chu Ga Eul, có lẽ không cần đợi đến 5 năm, hai người sẽ có kết quả.

Nhà họ Yoon, Eun Bi tay cầm một hộp quà, lén lút mở cửa thư phòng, nhìn người nào đó đang chăm chú làm việc, cười trộm.

Cô ròn rén bước đến gần anh, vừa giơ tay lên định hù anh một cái, thì Yoon Ji Hoo bất ngờ xoay người lại, ôm chầm lấy cô, đặt lên đùi, cười trêu chọc:

“Bắt được một con mèo nghịch ngợm.”

Eun Bi ngoan ngoãn dựa vào người Yoon Ji Hoo, hỏi: “Sao anh biết em tới?”

“Bóng của em in lên màn hình máy tính.”

Eun Bi nghe vậy thì thất vọng, nói: “ Em còn tưởng anh sẽ nói, anh ngửi được mùi hương quen thuộc của em nữa chứ.”

Yoon Ji Hoo bật cười: “Lại đọc cái gì đấy. Thôi được rồi, để anh ngửi thử mùi thơm đặc trưng của Eun Bi xem nào, để lần sau còn phân biệt.”

Nói rồi, anh đưa mũi vào cổ Eun Bi, khiến cô bé vì nhột mà uốn éo, cười khanh khách. Hai cơ thể dính lấy nhau, Eun Bi uốn éo như vậy, khiến Yoon Ji Hoo thở gấp, chỗ nào đó cũng có phản ứng.

Eun Bi lập tức cảm nhận được ngay, cô bé đã quá quen thuộc với điều này, nhìn vẻ mặt đang cố kìm chế của anh, áy náy nói: “Em xin lỗi!”

Yoon Ji Hoo không trả lời, chỉ vùi đầu vào cổ Eun Bi, để bình phục.

Eun Bi im lặng vòng tay ôm lấy anh, khi cảm thấy vật kia đã bình thường trở lại, mới lấy hộp quà ra, nói:

“Tặng cho anh, chúc mừng sinh nhật!”

Yoon Ji Hoo mỉm cười nhận lấy gói quà, hôn nhẹ vào môi cô một cái: “Cám ơn em, anh mở nó ra nhé!”

Thấy Eun Bi gật đầu, anh liền đưa tay mở hộp quà, bên trong là một chiếc khăn choàng màu trắng và vàng, trông nó giống hệt cái mà Eun Bi đang choàng, anh cầm lấy khăn choàng, nhìn nhìn, nhanh chóng tìm thấy ở góc có khắc tên của hai người bằng chỉ nâu, anh mỉm cười: “Cám ơn em, anh rất thích món quà này!”

Eun Bi đón lấy khăn, tự tay choàng lên cho anh, nói: “Đây là khăn choàng tình nhân đó, do chính tay em đan, phải rất lâu mới xong đấy, sau này ra ngoài, anh phải mang nó …ưm ưm.”

Ông nội Yoon đứng ngoài cừa, tay cầm bánh ngọt và trà, chợt nghe thấy động tĩnh bên trong, ông mỉm cười, có lẽ bây giờ không cần cái này nữa rồi.

Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy cây phong thay một màu áo đỏ rực, gió thổi nhẹ khiến mấy cái là rớt xuống, cảnh sắc mùa thu thật đẹp.

HOÀN.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.