• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: ViVu

Tiêu Lăng Phong đứng yên, mặc cho Diệu Tinh hôn mình, cảm nhận được, cô chỉ chạm vào mà không hề có bất kỳ kỷ xảo nào, Tiêu Lăng Phong nhíu nhíu mày. Thật sự không lưu loát đến thế sao, hay là đã diễn phải diễn giống như thật. Anh giơ tay lên đẩy Diệu Tinh ra.

“Một chút kỷ xảo cũng không có, còn muốn quyến rũ tôi.” Tiêu Lăng Phong lau môi.

Diệu Tinh cúi thấp đầu, giờ phút này cô cảm thấy mình giống như là một kỹ nữ.

“Chỉ là…” Tiêu Lăng Phong nâng cằm Diệu Tinh. “Nhìn cô đói khát như thế, tôi sẽ rũ lòng thương mà tội nghiệp cô.” Anh nói xong, đột nhiên kéo Diệu Tinh qua, đẩy cô ngã vào sofa

“A!” đầu Diệu Tinh đụng vào tay vịn sofa, “ông” một tiếng, cô còn chưa kịp xoa chỗ bị đụng đau, Tiêu Lăng Phong đã đè thân thể xuống. Đôi mắt của anh hoàn toàn đỏ ngầu, dường như muốn nuốt Diệu Tinh vào bụng, anh giơ tay tháo rơi mảnh che đậy cuối cùng trên thân thể Diệu Tinh, đặt xuống những nụ hôn cuồng nộ. Thật giống như muốn xé nát Diệu Tinh, cổ tay Diệu Tinh bị nắm rất chặt, cổ tay mảnh khảnh không hề có sức lực để động đậy, từng giọt từng giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt. Rơi trên lớp da thật của ghế sofa, phát ra tiếng tí tách.

“Là tự cô cởi sạch quần áo dụ dỗ tôi đấy, đừng làm ra vẻ mặt như là tôi cường bạo cô.” Tiêu Lăng Phong lạnh lùng giễu cợt.

Siết chặt hai gò má Diệu Tinh, làm cho Diệu Tinh mở miệng ra, thô bạo giày xéo môi lưỡi cô. Hình ảnh ba năm trước đây, không ngừng hiện lên trong đầu Diệu Tinh, thân thể Diệu Tinh vì bị Tiêu Lăng Phong trêu đùa mà nóng lên đồng thời cô cũng run rẩy, như chỉ một giây tiếp theo sẽ có người tiến vào…

Ngón tay Tiêu Lăng Phong xẹt qua điểm nhạy cảm của Diệu Tinh, nhìn gương mặt ửng đỏ của cô, ánh mắt càng lúc càng mê ly, khóe miệng nở một nụ cười trào phúng.

“Diệu Tinh, cô nói xem… nếu Mộ Thần nhìn thấy bộ dạng dâm đãng này của cô, sẽ như thế nào…”

Đột nhiên Diệu Tinh mở to mắt, Mộ Thần…

“Không.” Diệu Tinh hét lên đẩy Tiêu Lăng Phong ra, lảo đảo nghiêng ngã vọt tới cửa, mặc quần áo vào, đưa tay mở cửa…

“Cô không muốn phản bội Mộ Thần, nhưng Diệu Tinh, cô nhẫn tâm nhìn cha cô chờ chết sao?” Tiêu Lăng Phong tàn nhẫn nhắc nhở, tay Diệu Tinh dừng giữa không trung. Trong khóe mắt, nước mắt lại tí tách lăn ra, từ cổ áo mở rộng rơi vào trong quần áo. Cô từ từ, run rẩy thu tay về, mất hồn xoay người lại, từng bước một đến gần Tiêu Lăng Phong.

“Tiêu Lăng Phong, nếu như anh hận tôi, thì giết tôi ngay bây giờ đi, tôi van xin anh đừng hành hạ tôi như vậy.” Diệu Tinh đau khổ lắc đầu.

“Người đẹp như thế này, làm sao tôi có thể nhẫn tâm giết chết cô?” Tiêu Lăng Phong nâng cằm Diệu Tinh lên. “Trình Diệu Tinh, chỉ cần cô ngoan ngoãn, cha cô mới có cơ hội sống sót.” Tiêu Lăng Phong nói xong, dùng sức kéo cổ áo Diệu Tinh, quần áo bị xé rách, giữ chặt bả vai Diệu Tinh, không thương tiếc để lại một dấu vết màu tím ở đó.

Đau quá, trái tim như đang bị xé rách từ nhiều hướng khác nhau, quá mất mặt, cảm giác giống như mình bị cởi sạch hết quần áo ném dưới ánh mặt trời, nhưng… cô không thể phản kháng, không cách nào trốn thoát…

Diệu Tinh từ từ nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống. Chảy tới bên môi. Mộ Thần, rất xin lỗi, rất rất xin lỗi, nhưng… Em thật sự không còn cách nào khác, tha thứ cho em, tha thứ cho em…

“Cô tới cầu xin tôi… tôi đã giúp cô, nhưng mà Trình Diệu Tinh, đây là cô tự đưa tới cửa, tơi hi vọng cô đừng có hối hận về quyết định của mình, cũng đừng có cảm thấy lòng dạ tôi độc ác.” Nâng lên cằm Diệu Tinh, Tiêu Lăng Phong nhẹ nhàng nói. “Bởi vì tất cả những điều này, đều là cô xứng đáng, những gì cô nợ, tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi…”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay