• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: ViVu

Phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Diệu Tinh đứng đó nhìn gương mắt xanh mét của Tiêu Lăng Phong và gương mặt khóc như hoa lê đáy vũ của cô gái.

“Trình Diệu Tinh, lá gan của cô cũng không nhỏ. Lại dám ra tay đánh người!” Tiêu Lăng Phong đứng lên. “Cô cho rằng cô dựa vào quan hệ để vào đây, thì có thể coi trời bằng vung sao?”

“Nói xin lỗi!” Tiêu Lăng Phong lạnh lùng nói.

“Tôi sẽ không xin lỗi.” Diệu Tinh lắc đầu. “Tiêu Lăng Phong, tôi không nợ anh, tôi không có lý do gì để cho anh ức hiếp.”

“Không nợ tôi sao? Tốt cho một câu không nợ tôi.” Tiêu Lăng Phong thô bạo kéo Diệu Tinh qua. “Cô nói lại một lần nữa” Tiêu Lăng Phong nghiến răng.

“Tôi nói tôi không nợ anh!” Diệu Tinh giãy giụa. “Tiêu Lăng Phong, tôi sẽ không ngồi yên mặc cho các người nhục nhã, tôi sẽ không xin lỗi!”

“Diệu Tinh, tôi đã cho cô cơ hội rồi.” Đột nhiên Tiêu Lăng Phong thu hồi tức giận, bật cười. Diệu Tinh ngửi thấy được mùi nguy hiểm từ nụ cười này. “ Con người của tôi rất công bằng, Tiêu Lăng Phong cười, cô đã không nhận sai, vậy thì cô ấy mắng cô cái gì thì cô mắng lại cái đó. Sau đó… Lisa tiểu thư, đánh cô ta một tát, cô ta tát cô như thế nào, thì cô trả lại như thế