"Tùy anh" Hoan Nhan trừng anh một cái, đưa đôi tay trắng ngần ra: "Bây giờ, Đại thiếu gia anh nên thanh toán rồi".

Bên môi Thân Tống Hạo vẫn là ý vị suy ngẫm, hứng thú lập tức biến mất đứng lên, ánh mắt của anh lướt qua trên đỉnh đầu cô, trực tiếp đi qua bên người cô đi tìm chi phiếu.

"Tôi đối với xử nữ từ trước đến nay vô cùng hào phóng....".

"Tôi chỉ muốn mười vạn tiền" Hoan Nhan không chút do dự cắt đứt lời của anh, vẫn đuổi theo anh, duy trì tư thế đưa tay.

Khóe môi Thân Tống Hạo cong cong, vẻ mặt không đàng hoàng: "Tùy cô, tôi trước nay đối với phụ nữ nói sao nghe vậy...." Khóe miệng anh vẫn ngậm điếu thuốc thoạt nhìn thật không đứng đắn, Hoan Nhan chán ghét, cũng may, sau này không bao giờ gặp lại nữa!

Anh lấy chi phiếu ra, lúc đang muốn ghi, điện thoại di động ở một bên vang lên, Thân Tống Hạo nhíu mày, một tay cầm điện thoại di động tới, đợi thấy màn hình hiện ra một dãy số, không khỏi bực bội vặn lông mày, đưa tay cầm điếu thuốc để trên cái gạt tàn thuốc thủy tinh....

"Này, ông nội" Anh mở miệng, lập tức cầm điện thoại di động cách xa bên tai.

"Còn biết ông là ông nội con? Thằng nhóc kia, con tối ngày hôm qua sao không trở về nhà? Có phải hay không lại đang ở bên ngoài chơi bời?".

Ông cụ tức giận mười phần mắng chửi truyền đến rõ ràng, Hoan Nhan nín cười, bả vai cũng run run lên.

"Ông nội, con tối qua làm thêm giờ....".

"Câm miệng! Ông mặc kệ, hôm nay là thứ hai quy tắc bữa ăn cùng dòng họ, con tuần trước từng nói dẫn bạn gái về nhà, xú tiểu tử Thân Tống Hạo kia ông cảnh cáo con, lần này, ông cái gì cũng không quản, con nếu như không dẫn bạn gái về nhà, sau này vĩnh viễn đừng nghĩ vào cửa nhà họ Thân! Tạm biệt!".

Điện thoại cắt đứt liên lạc, mặt Thân Tống Hạo đen đến dọa người đem điện thoại cúp, hai đôi lông mày đẹp nhíu chặt lại.

Cơ thể ông nội vừa mới khỏe lại, anh quả thực không nên chọc ông tức giận, chỉ là, bạn gái? Quỷ tha ma bắt đầu óc anh rút gân mới có thể hứa hẹn mang phụ nữ về nhà?

Tô Lai sau khi đi, phụ nữ ở trong mắt anh, chính là một công cụ phát tiết!

Bạn, bạn gái.... Thân Tống Hạo cảm thấy đầu óc mình muốn thắt lại, ánh mắt của anh lay động một vòng, lại rơi vào trên người Hoan Nhan, mắt lập tức sáng lên.

Hoan Nhan bất giác lui về phía sau từng bước, trợn to hai mắt nhìn anh: "Anh, anh nghĩ quỵt nợ sao?".

"Cô đoán đúng rồi!" Anh xấu xa cười một tiếng, dứt khoát đem chi phiếu chưa ghi cất lại, một bộ đoán chừng nét mặt của cô.

_______________________________

"Thoạt nhìn phải ngoan, hiền lành, lương thiện, dĩ nhiên cũng không thể quá xấu, Ngải Khẳng xem rồi chỉnh đi" Thân Tống Hạo hai chân bắt chéo, mãn nguyện ngồi ở trên ghế sa lon, đem Hoan Nhan đẩy tới trước mặt một người đàn ông tuổi còn trẻ.

Người đàn ông bị gọi là Ngải Khẳng hai hàng lông mày nâng cao: "Thân thiếu gia, gợi cảm, thùy mị thanh nhã tôi cũng có thể, nhưng mà hiền lành? Anh xác định không phải là gây khó khăn cho tôi?".

"Ừ...." Thân Tống Hạo suy nghĩ một lát, khóe môi rạng rỡ cong cong: "Dựa theo người phụ nữ hai mươi năm trước chỉnh là được".

"Anh xác định?" Ngải Khẳng lông mày càng nâng cao hơn, mặt Hoan Nhan cũng không chút thay đổi, ngón tay lướt qua mấy bộ quần áo, cô xem thử anh ta muốn làm gì, đầu óc cô bây giờ đều là mười vạn tiền.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay