• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lẽ nào, lẽ nào... cô đối với Dật Lan không chỉ đơn thuần là tình cảm anh em gắn bó với nhau từ nhỏ... Ý nghĩ này vừa nảy sinh khiến cô hoảng sợ, lập tức gạt ngay ra khỏi đầu. Không phải vậy đâu, nhất định thế, chỉ là do cô đã quá quấn quít với anh Hai nên mới thấy đau lòng mà thôi!

Nhưng... nhưng sao cô lại không thấy có cảm giác ấy với Dật Tuyên hay là với Bác Viễn, một người là anh trai còn một người là bạn trai cùng lớp luôn sẵn sàng giúp đỡ cô khi cô cần.

Vậy thì cô nên hiểu thế nào cho đúng đây nhỉ?

Buổi tối, Hoan Nhan đang ngồi đọc sách trong thư phòng thì nghe thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ, sau đó cánh cửa hé mở , Thiên Ái khẽ khàng hỏi: “Mẹ, con vào được không?”

Hoan Nhan gấp sách lại, đi ra chiếc ghế sopha kê sát vách ngồi xuống, mỉm cười vẫy tay gọi con gái: “Vào đi con, mẹ cũng rảnh rỗi nên ngồi đọc sách một chút thôi.”

Thiên Ái rụt rè ngồi xuống bên mẹ. Cô gái nhỏ ngước nhìn mẹ hồi lâu, mấy lần mấp máy môi mà không sao nói được nên lời.

Hoan Nhan kéo con gái vào lòng đầy âu yếm: “Ái Ái, dạo này con gầy đi rồi đấy, lo lắng việc học là điều tốt, nhưng con cũng phải chú ý để cho mắt nghỉ ngơi nữa. Sao, có việc gì cần mẹ tư vấn con cứ nói!”

Ngập ngừng mãi, cuối cùng Thiên Ái ngước đôi mắt đen láy lên nhìn mẹ: “Mẹ, con muốn hỏi mẹ chuyện này... tình yêu là gì hả mẹ? Có phải là khi yêu thì trái tim sẽ rất đau hay không? Ngày xưa khi mẹ yêu ba, mẹ có cảm giác ấy không ạ?”

Hoan Nhan chăm chú nhìn con gái: “Con hỏi mẹ điều này, có phải là con đã yêu ai rồi không?”

“Mẹ, mẹ trả lời con đi đã, ngày xưa khi mẹ yêu ba, mẹ có cảm giác tim bị đau không vậy?”

Hoan Nhan chậm rãi trả lời: “Để có được hạnh phúc như ngày hôm nay, ba mẹ đã phải trải qua những năm tháng cực kỳ đau thương, có lúc tưởng như cận kề với cái chết, hoặc xa nhau vĩnh viễn. Trái tim mẹ cũng rất đau, có lúc tưởng chừng như tan vỡ thành từng mảnh... Nhưng cũng chính tình yêu đã khiến ba con và mẹ hiểu nhau và trái tim đã cùng chung nhịp đập với nhau. Chắc con đến đây không chỉ để hỏi mẹ chuyện này phải không?”

Thiên Ái lắc đầu: “Vâng ạ, mẹ ơi hôm nay Annie nói chuyện với con... bạn trai của Annie có bạn gái mới, Annie nói tim bạn ấy đau lắm... Con không hiểu... tại sao tim lại đau...?”

Hoan Nhan nhìn con gái, Ái Ái của cô đã thành thiếu nữ, nhưng con bé sống hướng nội nên rất nhút nhát, có thể nói, so với bạn bè cùng trang lứa Ái Ái có vẻ ít từng trải hơn.

Hoan Nhan vuốt ve mái tóc con gái: “ Ái Ái, yêu là một tình cảm rất kỳ lạ, từ hai người xa lạ mà lại trở nên gắn bó thân thiết với nhau, nó giống như tình thân trong gia đình nhưng lại không phải như vậy. Nó khiến cho trái tim trở nên nhạy cảm hơn, cảm giác mà con gọi là đau ấy chính là nỗi lo lắng, nhớ nhung, yêu thương, mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với người mình yêu. Nhưng nếu như tình yêu không được đáp lại thì trái tim cũng có cảm giác đau đớn, đó là sự đau đớn bởi mong ước của mình không được như ý, bởi người mình để ý lại không chú ý đến mình, mà lại quan tâm đến một người khác.”

Cô lựa lời nói chuyện, cố gắng không để con gái bị vướng vào chuyện tình cảm yêu đương quá sớm mà phân tâm chuyện học hành, nhưng đồng thời cũng gợi mở cho con, hướng con đến một tình yêu lành mạnh. Hơn nữa, cô cũng muốn để con gái dần cảm nhận được sự rung động tình cảm từ Dật Lan. “Con gái yêu của mẹ, con không còn là cô bé con, nhưng con cũng chưa đủ trưởng thành để hiểu hết thế nào là một tình yêu đúng nghĩa. Tình yêu không có tuổi, cũng không có lỗi... tuổi của các con bây giờ nên chú trọng vào việc học hành, xây dựng một nền tảng ý thức đúng đắn về cuộc sống, về tình yêu, chứ không nên mải lao theo thứ tình cảm mới lạ mà quên hết mọi thứ trong cuộc sống, để rồi sau này mọi chuyện đều lỡ dở. Những cảm nhận về sự rung động đầu đời ấy rất đáng trân trọng, con hãy cố gắng giữ gìn, dần dà khi lớn lên con sẽ hiểu thôi.”

Buổi nói chuyện với mẹ cũng chưa làm cho Thiên Ái hết băn khoăn. Thực ra cô cũng không dám thổ lộ hết những điều cô muốn hỏi mẹ. Vốn nhút nhát nên cô sợ mình hiểu lầm tình cảm đối với anh Hai, cô cũng e ngại sợ mẹ sẽ nói rằng cô không được phép đi quá giới hạn tình cảm anh em với anh Hai.

Vậy nên cô đành giấu kín tình cảm khó cắt nghĩa ấy vào nơi sâu nhất ở trong lòng, một mình chịu đựng sự giày vò rất khó chịu ấy. Nhưng từ nơi sâu thẳm trong tim, cô đã nhận ra, đối với anh Hai cô không chỉ có sự quyến luyến của em gái với anh trai. Nhưng nếu nói là cô đã yêu anh Hai của mình như một cô gái với một chàng trai thì cô lại không dám khẳng định...

***************

Mấy ngày hôm nay tâm trạng của Thiên Ái không được tốt lắm. Mấy ngày trước Dật Lan có về nhà nói chuyện với ba mẹ anh sẽ đi New Zealand để học về ứng dụng kỹ thuật 3D, thời gian ít nhất là khoảng một năm.

Nhưng theo ý của ba, có lẽ anh sẽ còn đi lâu hơn nữa. Việc này khiến cho Thiên Ái rất buồn, cảm giác hẫng hụt lại càng tăng. Dật Lan ra ngoài sống, nhưng dù sao hàng tuần vào ngày nghỉ anh vẫn trở về nhà. Dù không mấy khi ngồi nói chuyện lâu với nhau, nhưng cô vẫn được gặp anh, được nghe tiếng anh nói.

Nhưng giờ đây anh đi xa, đến tận bên kia bờ đại dương, cô sẽ không còn được trông thấy anh nữa... Cảm giác thiếu vắng ấy thật khó chịu!

Chỉ còn ngày hôm nay anh Hai ở nhà với cô, sáng sớm ngày mai anh đã lên máy bay sang New Zealand rồi. Thiên Ái không có bụng dạ nào để học bài nữa. Đã hơn hai giờ trôi qua mà cô mới chỉ làm xong bài tập đại số. Bài tập hình học trước mặt cô vẫn còn nguyên đề bài. Những hình vẽ cứ như đang nhảy múa trước mắt, cô không sao tập trung để làm bài được.

Bác Viễn kinh ngạc nhìn vẻ mặt của Thiên Ái. Cậu khẽ hỏi: “Thiên Ái, cậu mệt à, nếu mệt thì nghỉ đi, ngày mai mình lại đến giúp cậu học, được không?”

“Không, hôm nay chúng ta vẫn cứ học thôi, cũng chỉ còn có ba tuần nữa là đến kỳ thi cuối năm rồi. Chắc do hôm qua mình đi ngủ quên không đóng cửa sổ, gió đêm lạnh lùa vào phòng nên hơi mệt, nghỉ một lát là đỡ ngay ấy mà.”

Đúng lúc này có tiếng gõ cửa phòng. Thiên Ái hỏi vọng ra: “Mẹ phải không ạ?”

“Ái Ái, là anh!”

Thiên Ái ngồi lặng ở đó, mãi đến khi Bác Viễn giục giã cô mới đứng lên ra mở cửa. Nhìn thấy cành Hồng nhung đỏ thắm trong tay Dật Lan, đột nhiên cô thấy tức giận: “Hoa đang đẹp thế, sao anh lại cắt xuống vậy? Em không cần...”

Giọng cô đầy giận dỗi, anh không biết rằng hoa Hồng tượng trưng cho tình cảm gì sao! Nhưng khi nghe anh nói đây là hoa mẹ cắt xuống để cô cắm trong phòng, trong lòng cô mới dịu lại.

Anh Hai mang đồ điểm tâm đến cho Bác Viễn, sau đó yêu cầu cô tạm dừng giờ học để cho mắt nghỉ ngơi.

Để lại một mình Bác Viễn ở trong phòng mình, cô theo anh đi đến phòng của anh. Bàn tay anh nắm lấy tay cô dắt đi như ngày nào cô còn bé. Cô ước gì anh cứ cầm tay mình mà dắt đi mãi mãi...

Anh chăm chút cho cô, nhưng cô cảm thấy anh đối với cô chỉ đơn giản là sự quan tâm của người anh trai với em gái. Cô giận anh biết bao, cô đã khéo léo nói với anh rằng cô không còn là cô bé con hay khóc nhè năm nào nữa, nhưng anh thì sao, trong mắt anh, cô vĩnh viễn chỉ là cô em gái nhỏ mà thôi.

Anh vậy mà lại còn dặn cô ở nhà phải ngoan ngoãn, phải nghe lời ba mẹ nữa chứ! Chắc anh nghĩ cô là một cô bé con hiếu động nghịch ngợm hay sao? Hừ, đã thế cô cũng không cần anh nữa, mai anh có đi sớm hay đi muộn thế nào cô cũng không cần quan tâm. Bây giờ cô phải chứng tỏ cho anh thấy, không có anh cô vẫn học tốt.

Nhưng khi về phòng cô lại không sao tập trung học được nữa. Cảm giác ấm áp của ngón tay anh khi anh làm mát sa trị liệu nơi mi mắt như vẫn còn đọng lại nơi ấy. Rồi lúc anh vuốt ve mái tóc, cất tiếng nói đầy yêu thương dặn dò cô, cô chỉ muốn lao vào vòm ngực của anh, ôm thật chặt như ngày cô còn nhỏ. Nhưng mà cô lại đứng yên, cố kìm nén cảm xúc, thản nhiên cười nói với anh theo đúng tình cảm của một cô em gái. Cô sợ rằng nếu như cô có biểu hiện khác đi, anh sẽ coi thường cô, bởi trong anh, cô vĩnh viễn chỉ là em gái...

Thiên Ái áy náy nhìn Bác Viễn: “Thực xin lỗi, Bác Viễn, mình đã làm mất thời gian của cậu rồi. Mình cảm thấy rất mệt, chúng ta nghỉ học được không, ngày mai chúng ta lại học tiếp nhé!”

Bác Viễn chỉ cười hiền lành: “Mình biết là cậu không khỏe mà, không sao đâu, ngày mai mình lại đến. Cậu nghỉ ngơi cho khỏe nhé, mình về đây.”

Tiễn Bác Viễn về, Thiên Ái thấy đầu óc cứ quay cuồng, choáng váng. Thấy thần sắc nhợt nhạt của con gái, Hoan Nhan lo lắng hỏi: “Con ốm sao Ái Ái, mau lên lầu nằm nghỉ đi, lát nữa mẹ sẽ mang đồ ăn lên cho con”.

Sáng hôm sau, khi Dật Lan lên đường, Thiên Ái cũng trở lại phòng mình, bởi ngấm lạnh, cô đã lên cơn sốt. Cả nhà không ai biết nguyên nhân, chỉ đoán rằng thể lực của cô vốn đã yếu ớt, nay do lo lắng học hành quá độ nên mới đổ bệnh. Cũng may, chỉ sau ba ngày cơn sốt đã lui, Thiên Ái lại trở về nhịp điệu học hành của mình. Chỉ có điều, cô ít nói hơn và kết quả học tập của cô đã tiến bộ rõ rệt. Cô kết thúc năm học với kết quả đạt loại giỏi.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay