Chương 18: Đến bước đường cùng

"Hứa Hoan Nhan, rất không may, chúng ta lại gặp mặt" Anh dương môi mỏng, đôi mắt lẳng lơ đánh giá con mồi, gần như đem cả người Hoan Nhan nhìn thấu.....

"Là, là anh?" Hoan Nhan suy nghĩ rất lâu, mới nhìn rõ khuôn mặt trước mắt này, cô lập tức hô nhỏ, cả kinh lui về phía sau vài bước.....

Người trước mặt này, dĩ nhiên là người đàn ông cùng cô giao dịch một đêm kia!

"Thế nào? Cô có vẻ xem ra cực kỳ kích động, Hứa Hoan Nhan tiểu thư....." Anh dương môi, đi xuống xe, đưa tay đút vào trong túi quần, một tay tùy ý cầm áo khoác để trên vai, ánh mặt trời chiếu lên hình dáng lên tạo nên bóng mờ, làm cho người ta thấy không rõ lắm, vẻ mặt anh lúc này là thế nào.....

"Anh, xe bị đụng là xe của anh sao?" Hoan Nhan ấp úng mở miệng, có chút khẩn trương đánh giá anh, cảnh sát chỗ đó đã nói rõ, là ba cô say rượu vượt đèn đỏ, tạo thành tai nạn giao thông, tất cả trách nhiệm đều do bọn họ trách nhiệm.

"Cô nghĩ sao a?" Anh nhún vai, tiếc hận buông tay.

Hoan Nhan lập tức cúi đầu, cô ở cửa hàng bánh ngọt làm việc, một tháng có hai ngàn tiền, một ngàn đưa là phí sinh hoạt cho ba, sáu trăm là để mình dùng, còn lại là bốn trăm, tiền thuốc men của ba đều là vấn đề, bây giờ nên làm cái gì bây giờ?

"Xin hỏi, tôi có thể biết được, tôi rốt cuộc nên bồi thường cho anh bao nhiêu tiền?" Hoan Nhan lấy hết dũng khí hỏi.

"Không nhiều lắm, ba trăm vạn mà thôi" Giọng điệu của anh như một playboy, Hoan Nhan lập tức há to mồm, ngơ ngác nhìn anh không thốt nên lời.....

Vẻ mặt của cô, ở trong mắt anh hiểu lầm, cô kinh ngạc như vậy, là bởi vì đánh cá lớn như vậy mà hưng phấn sao?

"Thân tiên sinh, tình hình trong nhà chúng tôi anh cũng thấy đấy, bây giờ tôi bồi thường cho anh không nổi, bất quá anh yên tâm, anh ghi giấy nợ cho tôi, tô từng tháng làm việc kiếm tiền trả nợ lại cho anh, được không?".

Cô cầu xin nhìn lại anh, trên mặt tái nhợt là vẻ mặt bất lực.

Nhưng mà Thân Tống Hạo nhăn mày, xem thường nâng cằm lên: "Ngượng ngùng Hứa Hoan Nhan tiểu thư, tôi không có rảnh từng tháng cùng cô đưa tiền lẻ.... Nếu cô không có biện pháp khác, luật sự của tôi sẽ kiện toàn bộ sự việc Hứa tiên sinh.....".

"Không được!" Hoan Nhan lập tức không khống chế được nói ra tiếng....

"Mày còn chết chết đứng ở nơi này làm gì? Vừa rồi tôi đã thay cô giao tiền thế chấp đã, lão kia còn muốn giao hơn mười vạn chi phí giải phẫu, cô còn không đi giao tiền, nếu không sẽ bị đuổi ra, tôi nói cho cô biết, tôi tuyệt đối sẽ không chăm sóc lão bại liệt này..... Còn có năm ngàn tiền thế chấp cô phải đưa cho tôi, đây chính là tiền riêng của tôi....".

Hoàng Thư Quyên bỗng nhiên lại xông ra, kéo Hoan Nhan qua một bên, lớn giọng ồn ào..... Thân Tống Hạo nghiêng người dựa vào xe, đôi mắt không chút để ý đảo qua hai người bọn họ, một thô lỗ vô tình, một yếu ớt bất lực, xem ra thật đúng là làm cho người ta đồng cảm a.

Điện thoại trong túi vang lên, Thân Tống Hạo không nhìn trực tiếp nhấn nghe, đầu bên điện thoại kia truyền đến tiếng khóc nghẹn ngào của phụ nữ: "Hạo, đừng chia tay được không? Em thật sự rất yêu anh, em không thể xa anh, Hạo, không có anh em sẽ chết, thật sự sẽ chết....".

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay