Cô trực tiếp tiến lên, hai tay vịn trên kính trong suốt ở tay lái, hướng về phía người đàn ông bên trong tối cười thật to: "Này, tôi tên là Hứa Hoan Nhan, có thể hay không đưa tôi về nhà....".

Người đàn ông lấy tay tháo kính đen xuống, lộ đôi mắt hoa anh đào rạng rỡ, trong mắt kia tràn đầy ngả ngớn cùng xem thường, nhìn lại cô gái nhếch nhác trong mưa kia.

Cô nửa đêm ở đầu đường, sắc mặt nhợt nhạt giống quỷ, ngăn chặn xe của anh lại, muốn anh đưa cô về nhà?

Thân Tống Hạo khóe môi khinh thường nâng lên, tầm thường như vậy, gái đứng đường cũng nên về nhà nghỉ ngơi a! Cô ta thật đúng là chuyên nghiệp.

Anh không để ý tới, lại một lần nữa đạp chân ga, xe gầm một tiếng rời đi, vẻ mặt tươi cười lập tức biến mất, ở phía sau kính, Thân Tống Hạo lờ mờ thấy bóng dáng kia từ ngã ở vũng nước, rất lâu cũng không thấy nhúc nhích....

Hoan Nhan nằm ở vũng nước, nước lạnh buốt dội vào mắt mũi miệng cô, dường như muốn xua tan đi thần trí mơ màng không rõ, cô làm gì? Một người đơn giản trẻ trung, cùng Tống Gia Minh ở cùng một chỗ nửa năm chỉ cầm tay, Hứa Hoan Nhan vậy mà ở trên đường tùy tiện cản xe người đàn ông?

Trong lòng vẫn là để ý đi, để ý người phản bội kia, để ý người kia không nể mặt làm nhục, để ý cô bỏ ra tất cả tình cảm....

Đèn xe lại một lần nữa sáng lên, Hoan Nhan cố sức mở mắt, vẫn là chiếc xe mới vừa rồi kia, cửa xe bên cạnh cô cũng mở ra, người đàn ông kia, kiêu ngạo nâng cằm: "Này, lên xe, cô muốn chết ở chỗ này sao?".

Hoan Nhan vùng vẫy đứng lên, trên đầu gối đau nhức, cô bất lực gục ở nơi này, cắn môi, không nói một câu.

Thân Tống Hạo vỗ vô-lăng, trong miệng chửi một câu rồi mở cửa xe ra, hẳn là dây thần kinh đáp sai rồi, mới tới coi người phụ nữ không hiểu này?

Được rồi, kỳ thực anh là một đại thiếu gia, không muốn thêm vụ tai tiếng, hoặc là xảy ra án mạng để cho ông già nhà anh râu riu dựng lên đi!

Một tay đem cô đứng lên trực tiếp ném ở chỗ ngồi. Shit! Anh ngày mai phải đổi xe!

"Cô đi đâu vậy?" Anh cầm khăn lông xoa xoa trên tóc cô còn đọng nước, lại đem khăn ném trên người cô.

Hoan Nhan do dự một chút, trong đầu vụng về hoạt động, nhà? Nhất định không thể quay về, ký túc xa? Đã sớm khóa cửa đi.... Trên người cô ngay cả tiền xu cũng không có, còn đi được nơi nào?

Cô nắm khăn lông run rẩy lau mặt, cảm giác được bên trong xe ấm áp lến, hẳn là mở lò sưởi....

"Tôi, tôi không biết...." Hoan Nhan giống như con mèo lang thang, co lại chỗ ngồi phía sau, khóe mắt cụp xuống, càng lộ ra ánh mắt tội nghiệp....

"Làm ơn đi tiểu thư, nhà cô ở nơi nào cô hẳn phải biết chứ!" Thân Tống Hạo tràn đầy tức giận đứng lên, buổi tối tốt đẹp như vậy, lại bị người phụ nữ đáng chết này phá hoại hết!

"Tôi trở về sẽ bị mẹ mắng chết.... Làm ơn, anh tùy tiện giúp tôi tìm một khách sạn, tôi sẽ trả tiền lại cho anh....".

Hoan Nhan hổ thẹn cúi đầu, mặt bắt đầu nóng lên, đối với một người không quen biết vay tiền, cô cũng không dám mở miệng như vậy, đêm nay phá lệ, thật sự là rất nhiều!

Anh im lặng không lên tiếng, Hoan Nhan dứt khoát lấy hết dũng khí, lại một lần nữa hỏi: "Tiên sinh, anh có phải hay không rất có tiền?".

Cô nhất định, nhất định phải có được mười vạn tiền, chờ khi tốt nghiệp, cô có thể rời khỏi chỗ này, bắt đầu cuộc sống mới, không bao giờ.... trở về ngôi nhà này nữa!

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay