• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhận được tin của Tiểu Hồ, đội đặc nhiệm Vinh Môn Quốc ngay lập tức đến dọn dẹp hiện trường. Kẻ khả nghi đang được đại thánh sứ cùng công chúa kiểm tra nhằm xác định linh hồn Quỷ Vương. Thời gian kiểm tra rất lâu, ít nhất đến tối mới có kết quả. Nhóm hộ vệ công chúa đã tới sở cảnh vệ và chờ đợi tin tức. Vô Phong tranh thủ mượn nhà tắm ở trụ sở. Hắn chà xát một đống xà phòng với hy vọng dập tắt mùi xú uế. Mới vài phút trước người hắn bốc lên mùi chuột chết khiến ai nấy phải tránh xa.

Cùng lúc ấy, Tiểu Hồ đang… rình mò bên ngoài khu vệ sinh nam. Cô gái vẫn nuôi ý định lột mặt nạ của Vô Phong. Ngặt nỗi nơi đây nhạy cảm, nàng chưa biết nên xông vào bắt sống gã tóc đỏ hay không. Ngộ nhỡ ai đó bắt gặp thì nàng chỉ còn nước trốn về Phi Thiên Quốc. Ai cũng biết mặt Vô Phong, ngoại trừ Tiểu Hồ. Hắn cố tình né tránh nàng mọi lúc mọi nơi. Điều ấy càng làm Tiểu Hồ tin tưởng chính hắn đã ăn cắp ví tiền của mình hôm quốc khánh. Tuy nhiên Tiểu Hồ nghĩ Vô Phong là quân nhân thiếu đạo đức chứ không hề tính chuyện hắn từ ăn trộm trở thành quân nhân.

Sau trận chiến tại bãi cống ngầm, Tiểu Hồ càng thêm căm thù gã tóc đỏ. Đầu tiên là tội biển thủ; hắn trả công thằng nhóc ngồi xe lăn nhưng không trả tiền thừa cho nàng. Hắn coi đó như phí đền bù nhân phẩm vì khi ăn kem, nàng ví hắn với chó. Vô Phong chẳng thèm nghe Tiểu Hồ phân bua rằng nàng không có ác ý. Giải thích chán, cô gái quay ra rủa xả những lời lẽ cay nghiệt nhất song mặt hắn thuộc dạng bê tông cốt thép, chửi nữa cũng vô tác dụng. Nhưng tiền nong không phải lý do chính. Điều khiến Tiểu Hồ phát điên liên quan đến chuyện “ăn chuối”. Cái từ đầy ẩn ý đó cứ vẩn vơ trong suy nghĩ của nàng. Nàng kể chuyện với Hỏa Nghi thì gã này cười ầm ĩ:

-“Ăn chuối” hả? Thằng tóc đỏ gợi ý hay đấy!

Tiểu Hồ đích thực trong sáng nên không hiểu nghĩa bậy bạ, Hỏa Nghi đành giải thích tường tận. Phần thưởng của gã là một cái tát vỡ mặt mà đáng ra người được nhận là Vô Phong. Nỗi căm ghét tên tóc đỏ lớn dần trong lòng Tiểu Hồ. Sự căm ghét kèm theo ghê tởm như cái cách một cô gái đứng đắn nhìn một gã đàn ông vô lại. Nàng thề sẽ vạch trần bản chất đạo tặc của hắn trước thiên hạ và tống gã vào tù.

Trong khi Tiểu Hồ mải mê suy nghĩ thì Vô Phong đã tắm xong từ đời nào. Hắn đương mải ngó một cái ví nhỏ trên tay. Vô Phong lấy cắp nó từ nửa tháng trước và đáng lý vứt đi từ lâu, nhưng vì nhiều lý do khách quan, nó đã nằm chung với bộ quần áo rách rưới của hắn gần nửa tháng.Hắn mở ví và phát hiện có một xấp ảnh nhỏ nằm trong ngăn kéo khóa. Đa số ảnh chụp một cô bé tóc vàng với đôi mắt to tròn nghịch ngợm. Nhìn đường nét khuôn mặt, Vô Phong nhận ra bé gái dễ thương này là thuở ấu thơ của thú dữ Tiểu Hồ. Vài tấm khác có sự xuất hiện của những nhân vật quen thuộc như công chúa Lục Châu (hắn soi rất kỹ mấy tấm này), Chiến Tử, ngài Tây Minh và cả hoàng đế Bạch Dương đệ thập. Tuy nhiên người chụp cùng Tiểu Hồ nhiều nhất là một người đàn ông đứng tuổi và Vô Phong chưa từng thấy ông ta bao giờ. Cha cô ả chăng? – Hắn đoán già đoán non. Vô Phong đoán Tiểu Hồ tìm cái ví để lấy lại những bức ảnh. Nhưng nếu chỉ vì thế mà Tiểu Hồ dồn ép người khác thì quá trẻ con! – Hắn nghĩ.

Thở dài một chặp, Vô Phong đứng dậy vừa thay quần áo vừa hát ông ổng. Tiểu Hồ rón rén lại gần cửa phòng nghe xem hắn hát gì. Vài giây sau, nàng muốn tắc thở trước cái giọng eo éo của hắn. Bốc mùi hơn cả bãi cống ngầm! – Nàng nghĩ. Bất chợt Vô Phong mở cửa, Tiểu Hồ ngã chúi về phía trước và… đâm đầu vào giữa ngực hắn. Hai người sững sờ nhìn nhau. Vô Phong hét lên:

-Cái gì thế? Sao lại nhảy vào đây?

Tiểu Hồ nóng bừng mặt, nàng nghiến răng nói khẽ:

-Im ngay, đồ lắm mồm! Ai muốn chứ? Chỉ là…

Tiểu Hồ ngừng nói, đôi mắt chằm chằm nhìn Vô Phong. Hắn đang đội cái mũ bịt mặt đáng ghét, vài sợi tóc đỏ lơ phơ khiêu khích nàng. Cô gái vô thức tiến bước, tên tóc đỏ sợ hãi lùi chân. Cuối cùng, Tiểu Hồ… đóng cửa. Vô Phong lắp bắp:

-Cô… cô… định làm gì tôi?

-Ta phải lột mặt nạ của ngươi! Xem ngươi chạy đằng nào?

Cô gái chụp chiếc mũ, hắn tóm cổ tay nàng. Tiểu Hồ nhỏ con hơn nhưng không yếu hơn. Cô gái gồng chân xô Vô Phong vào tường và bồi một cú lên gối thẳng bụng hắn. Tên tóc đỏ đau lộn ruột song vẫn giữ tay nàng, hắn hét lên:

-Cô điên à? Bỏ ra! Tôi sẽ nói với đại thánh sứ!

Tiểu Hồ nhất định không buông. Chuyện tới nước này, nàng chẳng cần thể diện hay lo ngại ngài Tây Minh nữa. Nàng cúi xuống, đôi mắt đăm đăm ngó hạ bộ của Vô Phong. Tên tóc đỏ hoảng hốt khép chân:

-Cô… cô… muốn gì? Tôi… cấm cô!

-Bỏ mũ ra! Hoặc ta sẽ cho ngươi gặp Vạn Thế luôn!

Cô gái dứ dứ chân. Vô Phong khiếp đảm vội co người. Tính Tiểu Hồ nói thật làm thật, hắn tin cô nàng sẽ không ngần ngại lên gối. “Ngã ba” mà hỏng thì còn đâu kiêu hãnh và thăng bằng cơ thể? – Hắn nghĩ, đoạn gắng sức đẩy Tiểu Hồ lui ra.

Giữa cơn vật lộn, Vô Phong và Tiểu Hồ chợt nghe thấy tiếng hát đang tiến về khu vệ sinh. Tên tóc đỏ muốn chuồn đi nhưng cô gái ghì tay giữ chặt hắn. Đôi nam nữ dùng dằng mãi, luống cuống thế nào bọn họ đẩy nhau vào phòng tắm. Phòng khá bé nên hai người đứng sát đến nỗi Vô Phong có thể thấy bóng mình trong mắt Tiểu Hồ.

Kẻ sở hữu tiếng hát kia xuất hiện và tắm ngay phòng kế bên. Gã vừa tắm vừa xướng những lời ca huênh hoang khó hiểu. Dù bận đối phó Tiểu Hồ song Vô Phong không thể nhịn cười trước cái giọng ngang phè như máy bơm rò nước của gã. Người kia ngừng hát rồi hỏi:

-Vô Phong à?

-Ờ… ờ, tôi đây. Ai đấy?

-Tôi là Hỏa Nghi. Nhớ chứ?

-Nhớ… có nhớ!

Hỏa Nghi cười lớn:

-Cậu chơi ác quá! Vì cái “ăn chuối” của cậu mà tôi bị Tiểu Hồ tát!

Vô Phong nhìn Tiểu Hồ, cô gái ngượng ngùng quay đi. Tên tóc đỏ phần nào hiểu được sự tình. Hỏa Nghi tiếp lời:

-Con nhỏ đó như thú dữ vậy, đúng chứ hả?

Đến lượt Tiểu Hồ nhìn Vô Phong. Tên tóc đỏ ngước mắt ngó một tấm mạng nhện vô hình trên trần nhà rồi ậm ừ:

-Ờ… ờ, đúng!

Ánh mắt Tiểu Hồ đanh lại, đôi môi khép hờ còn hàm răng nghiến chặt, từng hơi thở gió rít phả lên mặt tên tóc đỏ. Hỏa Nghi không hề biết sự xuất hiện của thú dữ nên vẫn bô bô nói xấu:

-Tôi mới quen Tiểu Hồ hơn một năm, nhưng cô ta làm như là mẹ tôi vậy! “Hỏa Nghi phải làm cái nọ, Hỏa Nghi phải làm cái kia”! Thằng nào vớ được Tiểu Hồ chắc xui cả đời! Con nhỏ đó “ăn chuối” mới đỡ điên khùng!

Tên tóc đỏ khọt khẹt cười. Tiểu Hồ tức đỏ mặt song không làm gì được, đôi tay nàng run bần bật trong tay Vô Phong. Cảm giác cô gái sắp bùng nổ như núi lửa sắp phun trào, tên tóc đỏ dịu giọng:

-Cô ta phải có điểm tốt nào chứ?

-Điểm tốt á? Ờ thì… có! Nhưng tôi không có diễm phúc hưởng cái tốt của Tiểu Hồ! Nghe công chúa kể mấy đứa trẻ con ở viện mồ côi Phi Thiên thành quý cô ta lắm!

-Viện mồ côi?

Tiểu Hồ mím môi, đôi tay run bắn như phát cuồng. Hỏa Nghi trả lời:

-Tiểu Hồ vốn là trẻ mồ côi. Một vị pháp sư đã nhận nuôi cô ta, nhưng ông ấy mất rồi.

Vô Phong chợt nhớ đến bức ảnh chụp người đàn ông xa lạ ban nãy. Chắc là cha nuôi của Tiểu Hồ! – Hắn nghĩ thầm. Bỗng dưng một cảm giác tội lỗi xâm chiếm tâm trí Vô Phong. Hắn chưa hề trải qua cảm giác mất mát người thân song cũng hiểu đôi phần. Để xảy ra cơ sự như ngày hôm nay hoàn toàn do hắn gây nên. Tên tóc đỏ len lén lượn mắt xuống và thấy cô gái buồn bã khôn tả. Chẳng ai thích quá khứ của mình bị phơi bày, nhất là những người như nàng.

Tắm rửa thay quần áo xong, Hỏa Nghi xách theo một xô nước đầy. Gã đứng trước phòng của Vô Phong rồi hỏi:

-Đang tắm hả?

-Ờ… ờ, đang tắm.

Hỏa Nghi cười khành khạch. Gã kiễng chân đổ ụp xô vào phòng tắm, Vô Phong và Tiểu Hồ hứng trọn dòng nước như thác đổ. Hai người ướt từ đầu đến chân và không thốt nổi lời nào. Khổ cho tên tóc đỏ vừa thay quần áo mới, khổ cho cô gái đang sạch sẽ phải dính đầy xà phòng. Hỏa Nghi cười sặc sụa:

-Trả thù cậu vụ “ăn chuối”! Thế nhé!

Gã đeo máy nghe nhạc, đầu gật gù như gà mổ. Hỏa Nghi vừa đi vừa hát mà chẳng hề biết một trận cấu véo đấm đá kinh hoàng sắp ập xuống đầu mình.

Giọng hát nhỏ dần nhưng hai người kia vẫn chưa rời khỏi phòng tắm. Không gian xung quanh họ ngột ngạt khó thở, thời gian tưởng chừng đang rề rề bước từng bước. Tiểu Hồ đăm đăm nhìn tên tóc đỏ; cái nhìn đầy phẫn uất, cái nhìn quy kết rằng chính gã khiến nàng lâm cảnh dở khóc dở cười này. Khoảnh khắc ấy lâu tới mức Vô Phong không dám ngẩng mặt đối diện cô gái. Cuối cùng Tiểu Hồ nói:

-Bỏ ra.

Vô Phong thả tay, Tiểu Hồ quay người bỏ đi và không nói năng gì. Nàng rất tức giận, bất cứ cô gái nào trong hoàn cảnh của nàng cũng đều tức giận, Vô Phong hiểu điều đó. Hắn sẽ nhẹ lòng hơn nhiều nếu nàng rền rĩ kêu gào hoặc xổ cơn mắng chửi. Nhưng cách nàng xử sự như bây giờ chỉ làm mặc cảm tội lỗi trong lòng hắn càng thêm lớn.

“Đàn bà lắm chuyện!” – Tên tóc đỏ thở dài.



Mặt trời khuất bóng, hơi nóng sa mạc nguội bớt, những cơn gió buốt bắt đầu bao phủ thành phố Vinh Môn. Thời tiết như một gã thợ rèn khó tính hun đúc con người thật lâu rồi ngâm họ vào thùng nước lạnh suốt đêm, Vô Phong phát mệt với kiểu khí hậu này và muốn trở về Thần Sấm. Mong ước nhỏ nhoi ấy tắt ngúm sau khi công chúa cho biết tên pháp sư ở bãi cống ngầm không phải Quỷ Vương. Gã vừa chết tầm chiều dù các bác sĩ đã cố gắng cứu chữa.

Công chúa và ngài Tây Minh đã thực hiện nhiều phép thuật cao cấp nhằm tìm kiếm linh hồn Quỷ Vương. Tuy nhiên họ không tìm thấy dấu hiệu chứng tỏ Quỷ Vương đang tồn tại trong gã pháp sư. Mặt khác, báo cáo pháp y xác định sự tổn thương trên cơ thể gã là do cấm dược gây nên.

Đội điều tra xác định tên pháp sư là người Vinh Môn. Nửa tháng trước gã đăng ký thi tuyển hộ vệ thánh sứ, đồng thời mua một loại cấm dược có khả năng phát triển nội lực siêu tốc. Kỳ thực nó là thuốc tạo ảo giác khiến người sử dụng tưởng rằng mình đang mạnh lên. Thuốc chứa rất nhiều hóa chất ăn mòn cơ thể và phá hủy nội tạng. Người dùng thuốc sẽ đau đớn thể xác tột cùng song không thể từ bỏ chúng, thường họ chỉ sống được hai tuần. Chính quyền đã cảnh báo tác hại của cấm dược nhưng không ít kẻ đã bán mạng cho bọn lừa đảo. Nghề hộ vệ thánh sứ ngày nay khá thời thượng. Các kiếm sĩ, pháp sư và kiếm thuật sư thường coi đây như cơ hội đổi đời. Bởi lẽ ngoài việc được xã hội coi trọng thì mọi chính phủ luôn ưu tiên đãi ngộ hộ vệ. Vì vậy sự cạnh tranh ở mỗi kỳ thi tuyển rất khốc liệt, gian lận tất nảy sinh. Hại người có, hại thân mình cũng có; trường hợp gã pháp sư kể trên là một ví dụ điển hình.

Cuộc truy tìm Quỷ Vương quay lại điểm xuất phát. Vô Phong và Hỏa Nghi đang rà soát thí sinh tham dự thi tuyển thông qua hệ thống máy tính tại sở cảnh vệ. Kiểm tra đi kiểm tra lại hàng trăm hồ sơ song dấu vết Quỷ Vương vẫn ở phương nảo phương nào. Hai gã chống cằm lờ đờ ngái ngủ chờ đợi phép lạ rơi xuống đầu. Đương buồn chán, tên tóc đỏ thấy Nghiêm Thu bước vào phòng, tay xách tập giấy dày cui. Cô gái hỏi:

-Hai anh kiểm tra xong chưa? Mà… mặt anh sao thế kia?

Nghiêm Thu chỉ vào gương mặt bầm tím sứt sẹo của Hỏa Nghi. Hắn lắc đầu nguầy nguậy:

-Hồi sáng tôi bị chấn thương chút đỉnh! Bình thường thôi!

Tên tóc đỏ ém miệng cười rinh rích. Hỏa Nghi không đủ dũng khí thừa nhận rằng những đường nét khó coi trên mặt do một tay Tiểu Hồ vẽ nên. Bị đàn bà đánh đã nhục, để người khác biết còn nhục hơn. Hỏa Nghi sẽ không te tua thế này nếu gã không lải nhải hỏi tại sao Tiểu Hồ chui vào nhà vệ sinh nam. Đúng là cái mồm hại cái thân! – Tên tóc đỏ lẩm bẩm.

Vô Phong vươn vai đi lại cho đỡ mỏi. Hắn bước quanh bàn làm việc rồi chợt để ý đống giấy tờ của Nghiêm Thu. Những bức ảnh dán ngoài cùng thông tin đính kèm cho thấy đây là hồ sơ thi tuyển hộ vệ thánh sứ. Tuy nhiên thí sinh tham dự đều chưa đến tuổi trưởng thành, nhiều đứa nhỏ mới chín mười tuổi. Hắn lên tiếng:

-Sao toàn trẻ con thế này?

-À, chúng thi lớp đào tạo hộ vệ dự bị.

Đợt tuyển lớp dự bị được tổ chức song song với thi tuyển hộ vệ. Chính phủ sẽ gạn lọc những đứa trẻ tiềm năng và đào tạo chúng. Đó là con đường chắc chắn nhất để trở thành hộ vệ thánh sứ. Dù vậy số lượng thí sinh đỗ rất thấp, chưa kể quá trình học tập sẽ loại bỏ những thành phần yếu kém. Theo lời Nghiêm Thu, hai năm nay học viên các lớp dự bị đều trượt hết.

Vô Phong liếc mấy bức ảnh gần nhất và nhận ra người quen. Một thằng bé gầy gò mặt non choẹt, tóc màu cát lòa xòa trước đôi mắt màu nước biển. Chợt nhớ đến thằng bé đi xe lăn hồi sáng, hắn kinh ngạc:

-Thằng oắt này cũng thi à?

-Anh quen nó? – Nghiêm Thu hỏi.

Hắn gật đầu đoạn kể lại đầu đuôi câu chuyện. Nghiêm Thu nghe xong thì đáp:

-Thằng bé tên Oa Lạc, mười bảy tuổi, thi tuyển lớp dự bị năm năm rồi. Nó thành thạo khá nhiều chiêu thức cơ bản của pháp sư, mà toàn học lỏm cả.

Những đứa trẻ vô gia cư như Oa Lạc không bao giờ có đủ tiền học lớp huấn luyện pháp sư. Vô Phong hỏi:

-Chỉ học lỏm? Khá đấy chứ! Sao không tuyển nó?

Nghiêm Thu lắc đầu:

-Anh biết đấy, hộ vệ không thể bị liệt.

Thực sự mà nói, đôi chân của Oa Lạc có thể thay thế bằng một cỗ máy sinh học. Công nghệ phẫu thuật ấy hiện nay khá phổ biến. Nhưng chi phí phẫu thuật rất lớn và mất ba năm phục hồi, ban tổ chức thà chọn những đứa đầy đủ thể chất rồi huấn luyện sau. Vả lại lý lịch Oa Lạc không hề tốt đẹp, nó sẽ bị bạn cùng lứa phân biệt đối xử.

Vô Phong thở dài. Cuộc đời của Oa Lạc cũng giống hắn trước kia: bấu víu những giấc mơ không có thực, ngước nhìn bầu trời nhỏ hẹp và mong cơ hội thay đổi. Có điều hắn may mắn hơn thằng nhóc rất, rất nhiều.

Tên tóc đỏ đặt tập hồ sơ về chỗ cũ. Hỏa Nghi tò mò vớ lấy coi thử và hỏi:

-Nó thi năm năm cơ à? Sao không chịu bỏ cuộc?

-Chắc nó muốn đổi đời. – Nghiêm Thu trả lời – Tôi nghĩ thằng bé ấy sẽ thi tiếp năm sau.

Hỏa Nghi nheo mắt nhìn kỹ Oa Lạc, bộ não nổi lên những dòng suy nghĩ phức tạp. Chút liên tưởng, chút cảm quan khiến hắn nhớ đến bài thơ tiên rồi trầm ngâm suy luận. Những câu thơ “linh hồn nhỏ bé”, “ước nguyện chưa thành” và “cái nhìn sâu thẳm biển xanh dưới sa mạc bình yên” đang xoay quanh một đối tượng duy nhất.

Hỏa Nghi bỗng đứng phắt dậy và nói:

-Tôi nghĩ Oa Lạc là Quỷ Vương!

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay