• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mặt trời vuốt nắng trên bậc đá hoa cương. Lục Châu lặng lẽ bước, mái tóc nâu phất phơ theo dòng gió thoảng. Một nỗi sợ hãi đang len lỏi tâm trí công chúa dù chính nàng đã tuyên thệ trước hoàng đế. Trước khi đưa ra quyết định, nàng chỉ nghĩ về gia đình. Tới lúc gánh vác trách nhiệm, nó không đơn thuần là gia đình nữa mà là danh dự của Phi Thiên Quốc. Sẽ ra sao nếu thất bại? Quyết định đúng hay sai? – Công chúa tự hỏi.

Trái tim đập rộn, tâm trí xáo trộn, Lục Châu dừng bước trong vườn thượng uyển. Nàng nhắm mắt, tâm hồn lưu lạc thế giới quá khứ. Gặp phải khó khăn, con người luôn tìm về hồi ức hay kỷ niệm, công chúa cũng không ngoại lệ. Có điều tuổi thơ của nàng trôi qua một cách bình lặng và tẻ nhạt. Lục Châu yêu quý người cha và người anh hơn bản thân mình, nhưng họ không phải chỗ dựa tinh thần vững chắc. “Gia đình là chỗ dựa vững chắc của mỗi người”, trớ trêu thay, danh ngôn ấy không hề đúng với nàng. Một thoáng một chốc, thời gian vụt qua như chớp mắt. Từng giờ từng khắc, trái tim công chúa càng thêm trĩu nặng. Đôi tay nàng nắm chặt chiếc dây chuyền thô kệch trên cổ.

Từ xa, Chiến Tử kéo theo hai chiếc xe đẩy chất đầy những bọc quà lấp lánh. Hắn cúi đầu trước nàng:

-Chúc công chúa sinh nhật vui vẻ!

Công chúa cười gượng gạo. Hai mươi năm qua quà mừng sinh nhật vẫn chẳng hề thay đổi. Những thiệp chúc mừng từ đại sứ ngoại giao, những món quà trị giá vạn thùng vàng từ các thương gia trong và ngoài nước. Người thường muốn được như Lục Châu, còn nàng đã ngấy tận cổ. Chiến Tử bước quanh hai chiếc xe và nói:

-Ở đây mới khoảng bốn mươi nước thôi. Điệp quốc, Băng Hóa quốc, Cửu Tuyền quốc… ồ, có cả Lưu Vân quốc nữa!

Lục Châu nhìn nơi vô định. Chiến Tử bèn đặt trước mặt nàng hai hộp quà nhỏ. Công chúa nở nụ cười tươi, đây mới thực sự là những món quà mà nàng mong chờ. Một hộp nhỏ bọc bằng giấy màu diêm dúa, trong đựng bánh ngọt thơm phức. Công chúa bẻ đôi chiếc bánh và đưa cho Chiến Tử nhưng y từ chối vì rất sợ đồ ngọt. Lục Châu chun mũi:

-Anh thật là… bao người xếp hàng chờ đợi để nếm món bánh của Tiểu Hồ đấy!

-Xin công chúa thứ lỗi. – Chiến Tử lắc đầu.

Công chúa vừa tận hưởng món ăn ngon lành vừa mở hộp quà thứ hai. Cô gái suýt bật ngửa khi một con thú máy hình thù kinh dị nhảy ra. Tám cái chân máy của nó chạy loăng quăng, cái đầu quái đản há mồm khò khè câu “chúc công chúa sinh nhật vui vẻ”. Lục Châu sững người vài giây, sau ôm mặt cười rũ. Chiến Tử lắc đầu:

-Quà của Hỏa Nghi năm nào cũng thế nhỉ?

-Anh nhớ năm trước chứ? Cậu ta gửi nguyên một khẩu súng bắn pháo hoa! Nổ ầm ĩ khắp hoàng cung!

-Tôi nhớ. Lính ngự lâm đã bật báo động, nhân viên chính phủ phải sơ tán hết.

Lục Châu cười vang. Những khoảnh khắc thế này thật hiếm hoi trong cuộc sống của nàng. Nó ít đến nỗi mỗi lần công chúa cười, không gian xung quanh nàng như bừng sống sau mùa thu úa tàn. Chiến Tử biết nàng đang tìm chút niềm vui ít ỏi để quên đi nỗi buồn trống vắng. Đêm qua vì mải công việc nên chẳng ai trong gia đình Bạch Dương đệ thập ngó ngàng sinh nhật của Lục Châu. Thậm chí chính nàng không hề để tâm đến nó cho tới khi Chiến Tử mang quà tặng đến.

Lục Châu quay sang nhìn Chiến Tử. Nàng nở nụ cười bông đùa:

-Vậy còn anh? Quà của anh đâu?

-Tôi xin lỗi. Tôi không biết nên tặng gì cả.

Lục Châu đã nghe câu trả lời này thành quen, năm nào cũng thế. Nhưng nàng không giận. Công chúa kéo Chiến Tử ngồi xuống thảm cỏ. Gã hộ vệ tỏ ra khiên cưỡng, nàng ôm lấy tay hắn, thủ thỉ:

-Thực tình… chuyến đi này sẽ cho em nhiều cơ hội.

-Cơ hội gì?

-Em muốn thay đổi. Em muốn rời khỏi nơi này.

Chiến Tử nói:

-Công chúa đang chán những thứ mà người bình thường thèm khát. Nói thẳng ra… xin công chúa thứ lỗi, đó là bệnh chán của con nhà giàu.

Lục Châu cúi mặt cười. Chiến Tử luôn biết cách làm nàng vui, luôn biết cách khiến nàng an lòng. Nhờ y, nàng cảm thấy cuộc sống chưa tới mức khủng hoảng.

-Công chúa thực sự muốn rời khỏi đây hay chỉ nhất thời nghĩ vậy? – Chiến Tử hỏi.

Cô gái ngập ngừng. Một câu hỏi khó. Nàng sẽ vững bước đi hay quay trở về rồi nhận ra làm công chúa tốt hơn, sống cuộc sống bình lặng bên vườn thượng uyển tốt hơn?

Lục Châu định trả lời song Chiến Tử đã đứng dậy. Dường như y muốn nàng giữ câu trả lời cho riêng mình. Y vươn vai nói:

-Tôi nghĩ công chúa nên tới doanh trại phía tây. Có nhiều điều công chúa cần biết.

-Vậy sao? Thế gọi Tiểu Hồ và Hỏa Nghi đi cùng!

-Thưa công chúa, Tiểu Hồ đang um sùm ở đồn cảnh vệ. Nghe nói hôm quốc khánh, cô ta bị trộm tiền.

Công chúa phì cười. Nàng dám khẳng định thảm họa tự nhiên không thể so sánh với thảm họa mất tiền của Tiểu Hồ.

-À, bài kiểm tra thế nào, thưa công chúa? – Chiến Tử chợt lên tiếng.

Lục Châu mỉm cười, chỉ vào chiếc hoa tai đính lông vũ đỏ. Để ý kỹ, những sợi lông vũ lấp lánh một cách khác thường. Chiến Tử ngạc nhiên:

-Công chúa… đã vượt qua?

-Đúng. – Lục Châu gật đầu – Bây giờ em có thể triệu hồi thần hộ mệnh.

Mỗi thánh sứ có một thần hộ mệnh riêng. Linh hồn thần hộ mệnh trú ngụ trong các đồ vật gọi là “vật biểu trưng”, ví dụ như thần hộ mệnh của Lục Châu ẩn thân trong chiếc hoa tai. Ngay từ ngày đầu gia nhập, các thánh sứ được trao vật biểu trưng nhưng phải nhiều năm sau đó, họ mới đủ khả năng gọi thần. Thậm chí nhiều thánh sứ suốt đời không thể thực hiện được năng lực này.

-Chúc mừng công chúa. – Chiến Tử nói – Rất đáng tự hào!

Lục Châu cười:

-Đáng tự hào lắm chứ! Thầy Tây Minh chưa bao giờ kiểm tra dễ dàng!



Cùng lúc ấy, một kẻ khác đang run như cầy sấy trước bài kiểm tra của Hắc Hùng. Gã giống hệt một học sinh bước vào phòng thi mà trong đầu chẳng có tẹo kiến thức nào. Nếu bị đánh trượt, Vô Phong sẽ “quay về trường sĩ quan”, một cơ hội tốt để hắn chuồn khỏi doanh trại. Nhưng đó chỉ là lý thuyết. Hắc Hùng sớm muộn sẽ biết thành tích trong hồ sơ chỉ là báo cáo láo. Lúc ấy hắn chuẩn bị khăn gói vào tù là vừa.

Độc Trùng tham gia buổi kiểm tra với tư cách giám khảo. Là đội phó, gã có quyền quyết định nhân lực. Tự tay gã từng đánh trượt vô số ứng viên xin gia nhập Thổ Hành. Về mặt tuyển nhân sự, gã khó tính hơn đội trưởng rất nhiều. Độc Trùng nói với Vô Phong:

-Cứ thoải mái. Trúng tuyển thì tốt, trượt càng tốt.

Tên tóc đỏ cười mếu. Hắn nghĩ Độc Trùng đang chế giễu mình.

Vô Phong bước vào phòng luyện tập. Hắc Hùng đã đợi hắn từ lâu. Gã đội trưởng đang tập thể hình, đôi tay lực lưỡng cử đẩy những quả tạ xếp chồng nhau. Vừa thấy tên tóc đỏ, gã thả tay, chồng tạ sắt rớt uỳnh xuống sàn:

-Đến rồi à? Kiểm tra luôn nhé? Nhanh nhanh lên, tôi còn bận gọi điện thoại!

Nhìn hai lỗ thủng toác hoác trên sàn bởi đống tạ, Vô Phong nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Sức vóc của hắn thua đứt gã đội trưởng. Hắn không dám chắc mình chịu được một đấm từ Hắc Hùng chứ đừng nói chuyện đấu kiếm.

Hắc Hùng tới góc phòng, ấn vào một cái nút trên tường. Bức tường trước mặt gã bỗng tách đôi lộ ra căn phòng khác vừa cao vừa rộng. Vô Phong há hốc miệng, chân vô thức bước vào, đôi mắt hết nhìn chỗ nọ ngó chỗ kia. Trên tường treo đầy kiếm đủ chủng loại, hình dáng hay kích thước; xa hơn là những thanh đao nặng nề án ngữ riêng một góc. Không gian chật ních vũ khí giết người, mùi kim loại lạnh ngắt bám vấy hơi thở. Tên tóc đỏ cảm giác thân thể đang đông cứng. Đội trưởng cười:

-Tuyệt chứ hả?

Tuy chưa bao giờ đụng đao kiếm nhưng Vô Phong cũng có chút hiểu biết về chúng. Sau bữa trưa, hắn đã lần mò trong thư viện doanh trại cùng hy vọng mong manh rằng kiến thức sách vở sẽ giúp hắn vượt qua bài kiểm tra.

Văn minh khoa học kỹ thuật phát triển, thế giới Tâm Mộng nhanh chóng đổi thay, nhất là lĩnh vực quân sự. Vũ khí cận chiến lùi vào dĩ vãng, chỉ duy kiếm và đao vẫn trụ vững. Những người dùng đao kiếm gọi chung là kiếm sĩ; những pháp sư sử dụng đao kiếm kết hợp phép thuật gọi là kiếm thuật sư. Ngày nay, cách chế tạo vũ khí đổi thay nhờ sự ra đời của nhiều vật liệu mới, đao kiếm không đơn thuần như tên gọi nữa mà là những cỗ máy phức tạp. Cùng với đó là sự ra đời của nhiều trường phái kiếm thuật mới, thế nên các phái kiếm thuật vô cùng vô tận, diễn giải cả ngày chưa chắc đã hết.

-Chọn lựa thoải mái. Nhưng nhanh lên, ta sắp gọi điện thoại! – Hắc Hùng hối thúc.

Kiếm nhiều vô kể nhưng Vô Phong chẳng biết nên dùng loại nào. Cuối cùng, hắn chẳng chọn thanh kiếm nào mà chọn thanh kiếm mang theo bên người. Nó không có gì đặc biệt ngoài tính năng co rút vào cán và uốn dẻo. Gã da đen cười khành khạch:

-Xong rồi hả? Kiểm tra nào!

Hai người bước lên sàn đấu đứng đối diện nhau. Vô Phong để ý Hắc Hùng cũng sử dụng kiếm cơ bản thay vì những loại kiếm đa năng khác. Gã đội trưởng đã nhân nhượng để đảm bảo công bằng. Có điều thực lực hai bên quá chênh lệch, sự nhân nhượng chỉ khiến thất bại của Vô Phong thêm thảm hại.

-Tấn công đi. – Hắc Hùng nói – Cứ đánh thoải mái!

-Kiếm thật đó, nhỡ đâu tôi đâm nhầm…

-Hay ta đánh trước?

Gã da đen mỉm cười một cách nguy hiểm. Vô Phong giật mình, bất giác nắm chặt kiếm. Đối thủ trước mặt hắn không phải đội trưởng mà là một con thú hoang trong hình hài con người. Cái chết quẩn quanh, đè bẹp mọi giấc mơ trong đầu tên tóc đỏ. Nó khiến hắn sợ hãi cùng cực nhưng lại dấy lên bản năng sinh tồn mãnh liệt.

Vô Phong gầm lớn, đoạn lao thẳng về phía trước. Hắn vung kiếm theo một đường thẳng tắp chực chẻ đôi địch thủ. Nhưng trong nháy mắt, Hắc Hùng lách người, tóm lấy tóc hắn rồi kéo dập xuống sàn. Tên tóc đỏ mài mặt trên đất, mũi tứa máu tươi, mắt nổ đom đóm. Hắn không nhìn thấy gì ngoài một màu đỏ tràn ngập đôi mắt. Hắn thậm chí chẳng hiểu tại sao mình lại nằm trên sàn và tại sao máu chảy?

Hắc Hùng kéo hắn đứng dậy, đấm một cú thẳng mặt tên tóc đỏ. Hắn như diều đứt dây văng vào tường, xương cốt tưởng chừng vỡ vụn. Nhìn Vô Phong nằm một đống trên đất, Độc Trùng lắc đầu:

-Đội trưởng hơi mạnh tay.

Hắc Hùng thậm chí còn chưa rút kiếm. Gã nhếch mép khinh bỉ:

-Thằng tóc đỏ này mà là học viên xuất sắc à? Nó vung kiếm còn chẳng ra hồn nữa!

Hắc Hùng bước tới cạnh Vô Phong, một tay quẳng hắn trở lại sàn đấu. Gã vung vẩy kiếm, nói:

-Cái ngữ vớ vẩn như cậu mà được đặc cách thực tập ở Thổ Hành? Cậu gọi cách đánh kiếm ban nãy là gì? Kiếm thuật chăng? Chỉ có thằng ngu mới đánh kiếm sơ hở như thế! Trung đội không cần thứ cặn bã, hiểu chứ?

Vô Phong là tên trộm vặt, bị đánh chửi đã thành quen. Cư dân chợ rác bần cùng hơn cả rác thải, sỉ vả kiểu gì cũng chẳng khiến họ nhục nhã. Thấy hắn không phản ứng, Hắc Hùng cười nhạt:

-Cậu bị loại! Về đi. Cậu tới Thổ Hành chỉ để giương oai với người khác. Cậu là kẻ không hiểu chính mình!

Mấy lời nói vô tình đụng chạm quá khứ bất minh của Vô Phong. Tên tóc đỏ nghiến răng kèn kẹt, phều phào nói:

-Câm mồm…

Gã da đen cười khẩy:

-Chịu mở miệng rồi à?

Vô Phong lảo đảo đứng dậy, trời đất trong mắt quay cuồng. Hắn ôm đầu, tay quờ quạng nhặt kiếm. Hắc Hùng khoanh tay nhìn hắn. Tên tóc đỏ gầm gừ:

-Ông chẳng biết quái gì về tôi cả!

Gã đội trưởng nhướn mắt:

-Cần gì ta phải biết cậu là thằng thổ tả nào? Ta chỉ biết cậu là một thằng ngu không hiểu chính mình!

Vô Phong rầm rập chạy đến vung kiếm chém bừa. Hắc Hùng không phản công. Gã chỉ thuận chân di chuyển, tránh né thế tấn công như vũ bão và loạn xà ngầu của đối thủ. Kiểu tấn công thiếu bài bản này chỉ khiến gã thêm ngứa mắt. Độc Trùng ngao ngán theo dõi trận đấu, tay chẳng buồn ghi chép. Gã cố luận xem bố trẻ Vô Phong đào đâu ra bảng thành tích hãi hồn kia. Xem chừng chất lượng giáo dục của trường sĩ quan đã xuống cấp tệ hại! – Gã nghĩ.

Múa may một hồi, Vô Phong thấm mệt, đường kiếm loạng choạng. Hắc Hùng gồng vai, đâm thẳng vào địch thủ với tốc độ đạn bắn và sức công phá của xe thiết giáp. Gã tóc đỏ bắn vào tường thêm lần nữa, toàn thân kêu răng rắc như củi khô gãy nát. Vô Phong gượng dậy, máu từ bụng trào lên cuống họng và tràn qua miệng. Hắn gục đầu thở dốc, đầu óc quay cuồng. Gã đội trưởng chống kiếm thở dài:

-Trước khi điền đơn nguyện vọng, đáng ra cậu nên tự hỏi mình thực sự muốn gì. “Ước mơ” và “sở thích” khác nhau nhiều lắm, cậu bé! Những kẻ ngu dốt chạy theo sở thích và coi đó là giấc mơ. Nhưng hễ gặp khó khăn, bọn chúng quay đầu, than vãn, kêu la, coi giấc mơ chỉ là ảo tưởng. Cậu đã chuẩn bị gì khi gia nhập Thổ Hành? Bảng thành tích chói lòa kia á? Không, cậu chẳng mang theo thứ gì! Cậu chỉ là thằng khốn chạy theo sở thích để lấy le với bọn bạn học cùng trường! Cậu thậm chí không hiểu ước mơ của chính mình!

Gã tóc đỏ im lặng. Hắc Hùng nói đúng. Nghèo nàn vật chất, tuyệt vọng tinh thần, hành trang hắn mang theo không có gì ngoài hai bàn tay trắng. Ngay cả tên gọi, hắn cũng chỉ dựa vào miếng quân hàm cũ kỹ mà không biết chủ nhân thực sự của nó. Hắn đang lết tấm thân tật nguyền trên một con đường dài.

“Mày đã thiêu đốt bản thân mày chưa?”

Lời của lão già vọng về như liều thuốc kích thích. Vô Phong chống tay đứng dậy, gạt máu trên mắt rồi nhặt kiếm. Hắn cố gắng ngăn đôi tay đánh rơi kiếm, thở phù một hơi lấy bình tĩnh rồi nói:

-Cho tôi cơ hội nữa.

-Trên chiến trường không có thêm cơ hội! Cậu bị loại! Cút khỏi đây!

-Không. Tôi không quan tâm bài kiểm tra. Tôi xin ông một cơ hội thôi.

-Làm gì?

-Để đấm vỡ mặt thằng khốn kiêu ngạo như ông.

Vô Phong thu lưỡi kiếm, đôi chân ào ạt lao tới, tay phải tấn công. Hắc Hùng né người, gã giật mình khi thấy bóng kim loại xuất hiện bên trái. Gã vội vàng thoái lui. Tên tóc đỏ đuổi theo, lưỡi kiếm lại rút vào cán. Trong chớp mắt, hắn chuyển tay cầm kiếm, hướng tấn công đổi sang phải. Gã đội trưởng hụp đầu né tránh, lưỡi kim loại sượt da mặt tước máu. Gã đội trưởng nhảy về phía sau. Tên tóc đỏ thừa cơ truy kích, đôi chân như gió lốc thoáng chốc đã tiếp cận địch thủ. Hắn vung kiếm chém tạt, Hắc Hùng tránh đòn rồi tiếp tục lùi bước. Có điều gã đội trưởng lùi đến đâu, Vô Phong lập tức áp sát đến đó. Hắn chuyển tay kiếm, đợt tấn công này nối tiếp đợt tấn công khác, tuy đơn điệu và loạn xạ song tốc độ nhanh hơn rất nhiều. Gã đội trưởng đang rơi vào thế bất lợi nhưng vì lý do nào đó mà gã vẫn chưa rút kiếm.

Đứng ngoài theo dõi, Độc Trùng nhận ra Vô Phong đánh kiếm dựa theo cách đánh dao của lũ trộm cướp. Lưỡi kiếm thoắt ẩn thoắt hiện khiến Hắc Hùng không thể nhìn ra đường kiếm của đối phương. Dù vậy, cái cách tên tóc đỏ di chuyển mới làm gã đội phó ấn tượng mạnh. Gã nhìn thấy đôi chân Vô Phong tiềm ẩn một khả năng đẩy tốc độ tới cực hạn. “Cặp giò đáng giá đấy!” – Độc Trùng mỉm cười, đoạn mở bút ghi chép.

Hắc Hùng cười sằng sặc:

-Ái chà! Giờ mới chịu chơi nghiêm túc hả?

-Ông chỉ là thằng khốn chuyên chế giễu người khác!

-Ta nói đúng đấy chứ? Chế giễu bao giờ?

Hắc Hùng chạy lùi, Vô Phong đuổi theo. Hắc Hùng bỗng dừng lại, đôi tay vù tới, nhanh như chớp tóm chặt tóc đối thủ, Vô Phong không kịp phản ứng. Đôi chân của gã da đen lực lưỡng như cột đá tung một cú lên gối. Tên tóc đỏ bật ngửa, đầu đập xuống sàn, vỏ não chấn động, cơ thể bại đi. Gã đội trưởng quay sang Độc Trùng, nói:

-Đưa nó đến bệnh xá. Thằng này cứng đầu gớm!

Gã đội phó lắc đầu:

-Trận đấu đã xong đâu, đội trưởng?

-Hả?

Ngay lúc ấy, một con dao găm bay tới mặt Hắc Hùng. Gã giật mình nghiêng đầu trong gang tấc. Vô Phong xuất hiện như bóng ma, dồn toàn lực tay phải đấm tung mặt gã đội trưởng. Thời gian như ngừng trôi, một cú đấm mang theo tất cả sức lực và tuổi thanh xuân của một gã trai trẻ. Tên tóc đỏ đánh như thể đây sẽ là trận chiến cuối cùng của cuộc đời mình.

Nửa khuôn mặt Hắc Hùng bị móp lại song gã vẫn trụ vững. Bàn tay Vô Phong dần cảm nhận phản lực như lưỡi dao đang cạo sâu xương thịt. Tên tóc đỏ cắn răng chịu đau, sẵn sàng đón nhận kết cục thảm bại. Hắn chẳng còn hơi sức phản kháng nữa. Hắc Hùng bất ngờ cười khành khạch:

-Khá đấy! Khá đấy!

Gã đội trưởng hỏi Độc Trùng:

-Ý kiến cậu thế nào?

Độc Trùng nhìn Vô Phong một lúc, sau gật gù. Hắc Hùng vỗ tay:

-Tốt! Vậy thì… chúc mừng cậu, Vô Phong! Cậu được gia nhập Thổ Hành!

Tên tóc đỏ ngơ ngác một hồi như chưa tin vào tai mình. Hắc Hùng dúi vào tay hắn một chiếc quân hàm màu đồng sáng bóng, trên có hàng chữ nhỏ màu đen:

Vô PhongTrung đội Thổ Hành

Vô Phong đã vượt qua bài kiểm tra, điều đó có nghĩa hắn vẫn chưa tới lúc hít thở không khí nhà tù. Hắn bật cười, nhưng mấy cái xương sườn nhói lên từng cơn đau điếng người thành ra vừa cười vừa mếu. Hắc Hùng tưởng Vô Phong đang bật khóc sung sướng liền vỗ vai hắn ầm ầm:

-Bình tĩnh, bình tĩnh! Đâu sẽ vào đó!

Tên tóc đỏ nhăn nhó cười, lòng thầm rủa gã đội trưởng cục súc. Độc Trùng định đỡ hắn xuống bệnh xá thì hắn từ chối:

-Tôi tự đi được, không cần đâu, cảm ơn!

-Cậu chắc chứ? – Độc Trùng nheo mắt.

Vô Phong gật gật rồi nhanh chóng chuồn khỏi phòng luyện tập. Hắc Hùng và Độc Trùng nhìn theo gã, mỗi người mang tâm trạng riêng. Gã đội phó cười:

-Tên này thú vị đấy chứ! Võ thuật, kiếm thuật, cái gì hắn cũng không biết! Tại sao ông chấp nhận hắn?

Hắc Hùng trả lời:

-Cấp trên có lời rằng chiếu cố cho hắn chút ít. Ta không đảm bảo chuyện đó, hắn được chấp nhận hay không sẽ do đội Thổ Hành quyết định. Nhưng những gì hắn thể hiện đâu đến nỗi tồi, phải chứ? Sẽ rất tuyệt nếu hắn học bộ kiếm thuật “Thiết”!

-Cấp trên? Là Hội đồng…

Độc Trùng chưa nói dứt câu, gã da đen đã gạt đi:

-Cậu có quyền quyết định nhân lực, cậu có thể bác bỏ quyết định của ta. Nhưng cậu đã chấp nhận Vô Phong, phải chứ? Thấy hắn giống Ái Nữ hả?

Gã đội phó gật gù. Hắc Hùng cười rồi vội vã chạy khỏi phòng tập luyện:

-Vậy nhé, ta phải gọi điện!

Độc Trùng không đáp. Bảng đánh giá năng lực Vô Phong trên tay hắn chi chít dấu gạch chéo. Đáng ra tên tóc đỏ đã bị đuổi từ lâu nhưng vài hoài niệm quá khứ đã níu giữ quyết định của gã đội phó.

Trong khi đó, Vô Phong đang thất thểu bước xuống nhà thương, mặt dính đầy máu. Ai ai cũng ngoái nhìn bộ dạng thê thảm của hắn. Một người nào đấy nhớ ra hắn cùng đội Thổ Hành, và thế là miệng lưỡi thiên hạ có thêm chuyện để bàn tán. Bị cả trăm cặp mắt nhòm ngó song tên tóc đỏ chẳng có thời gian để ý. Bó nẹp những cái xương gãy và chỉnh đốn dung nhan mới là việc hắn cần làm.

Lúc đi ngang qua nhà ăn, Vô Phong để ý chiếc vô tuyến mỏng dính treo tường đang phát hình ảnh gã phát thanh viên quen thuộc. Cảm thấy thằng cha kia đang nói chuyện gì đấy quen quen, hắn bèn dừng chân và nghe ngóng.

“…nhiều nhân chứng cho biết tên trộm đã trượt trên dây thép nối cầu đi bộ với cầu cao tốc. Cá nhân tôi cho rằng đây là chuyện hoang đường. Đồn cảnh vệ hiện vẫn chưa xác định được nguồn gốc của sự náo loạn đêm qua, có thể đây là một vụ trộm. Nhưng dù là gì đi chăng nữa, hình ảnh Phi Thiên thành đang xấu đi trong mắt du khách. Một điểm trừ cho cách điều hành chính phủ yếu kém của Bạch Dương đệ thập.”.

Vô Phong phỏng đoán gã béo đã không trình báo lên đồn cảnh vệ. Hắn tin rằng chiếc đĩa vàng giá trị tới mức gã không dám để cảnh vệ nhúng tay vào. Mà kể cả gã xài cách gì đi chăng nữa, tên tóc đỏ vẫn an toàn. Vô Phong cười gian, ai mà nghĩ một tên trộm đang lẩn trốn trong doanh trại quân đội?

Đương đắc thắng, hắn bỗng nghe một giọng nói êm ái lọt vào tai mình:

-Xin lỗi, cho tôi hỏi đường tới khu chứa phi thuyền?

“Con gái!” – Đôi mắt tên tóc đỏ rực sáng. Khó tin nổi cái doanh trại đặc nghẹt bọn đàn ông cục súc này lại xuất hiện nữ quân nhân. Vô Phong quay lại, buông lời trêu chọc:

-Chỉ đường? Tiền đâu? Chi phí chỉ đường là…

Hắn ngừng nói. Trước mặt hắn là một cô gái trong bộ thường phục, không phải nữ quân nhân. Ký ức về buổi chiều ngày quốc khánh bao phủ tâm trí Vô Phong. Vẫn gương mặt xinh đẹp đầy ưu tư ấy, vẫn chiếc hoa tai đính lông vũ đỏ rực lẩn trốn sau mái tóc nâu buông thõng bờ vai. Tên tóc đỏ líu ríu miệng lưỡi:

-Chi phí là… miễn phí, thưa công chúa! Tôi sẽ dẫn đường cho cô!

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay