• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mưa…

Màn đêm nặng trịch những làn hơi lạnh thấu xương. Mặt đất sùi lên từng mảng bùn đẫm nước. Giữa mưa rét, một bóng người thất thểu bước, tóc ướt đẫm, mắt lạnh giá. Trong bóng đêm lặng lẽ, hắn ngửi thấy mùi tanh. Mưa như trút mà mùi tanh vẫn nồng lợm trong cổ họng. Cái mùi cuộn lấy và trói buộc hắn như muốn lôi xuống địa ngục.

Địa ngục có thật chăng? – Hắn tự hỏi. Ở thế giới Tâm Mộng này không hề có khái niệm “địa ngục”. Nhưng hắn đã băn khoăn rằng liệu có tồn tại? Và dường như hắn vừa tìm thấy câu trả lời.

Sấm nổ chát chúa, sét rạch ngang trời. Dưới ánh chớp nhập nhoạng, một vùng đất ngổn ngang xác người ẩn ẩn hiện hiện trong mắt hắn. Hàng ngàn, hàng vạn thi thể chồng chất. Máu từ thi thể chảy xuống, nhuộm bùn, biến mặt đất thành một bãi lầy tanh tưởi. Từng gương mặt với đôi mắt đông cứng đang nhìn hắn. Thậm chí cả những khuôn mặt nát bấy cũng đang theo dõi hắn. Bao nhiêu cái chết, bấy nhiêu giấc mơ bị chôn vùi.

Đây là địa ngục.

Gã sợ, khí quản đông cứng đến mức không thở nổi. Và rồi gã lại tự hỏi…

…giấc mơ có thật hay không?

Hắn bật cười. Tiếng cười chua chát ứ đọng ở cổ họng rồi chuyển thành những tiếng khóc nức nở. Hắn khuỵu chân, thở dốc, nôn mửa. Đôi tay hắn run rẩy, nhuốm đầy bùn và máu. Hắn bắt đầu mơ, mơ về giấc mơ không có thật.

“Ước gì…

…có một thế giới toàn những giấc mơ.”.

Cách đó vài cây số, từ trong tầng mây đen kịt lao ra một chiếc phi thuyền, bên trong chở khoảng năm sáu người. Họ mặc quân phục màu xám, lưng khoác túi quân dụng, hông đeo trường kiếm. Khuôn mặt ai nấy đượm vẻ lo lắng. Một người trong số đó lên tiếng:

-Vụ nổ lớn quá, chắc chẳng còn ai sống cả. Hay là… chúng ta đi về, đội trưởng?

Đội trưởng đáp:

-Sợ à?

Người kia gật đầu. Đội trưởng tiếp lời:

-Rồi chúng ta sẽ về nhà.

Những hộp đèn bên thân phi thuyền chiếu xuống mặt đất. Dưới ánh sáng lờ mờ, hàng ngàn thi thể la liệt hiện lên lớp bùn súng nước. Nước sánh máu đặc màu đỏ. Những người tìm kiếm không dám nhìn thẳng mà chỉ lướt qua như đang trốn tránh điều gì đó. Một người nói:

-Chết nhiều quá…

-Có người còn sống, có người còn sống! – Người khác hét lên.

Ánh đèn rọi thẳng tới một người đang quỳ giữa đống thi thể ngồn ngộn. Người đội trưởng nói với viên phi công:

-Cho chúng tôi xuống.

-Nghe rõ rồi! Chuẩn bị tiếp đất!

Phi thuyền hạ cánh trên khu đất trống hiếm hoi giữa biển xác chết. Cửa phi thuyền mở, đội tìm kiếm nhảy xuống rồi thận trọng tiếp cận đối tượng. Thấy ánh đèn lấp lóa, gã đang quỳ quờ tay, môi mấp máy những lời vô nghĩa. Người đội trưởng hỏi lớn:

-Ai?

Gã đang quỳ khào khào vài tiếng, sau đổ gục. Đội tìm kiếm liền chạy tới kiểm tra quân phục và tình trạng sức khỏe của hắn. Một người nói:

-Lính của ta!

Người kia chạy đến kiểm trả thể trạng của hắn, ánh mắt bỗng lóe những tia kinh ngạc. Người đội trưởng hỏi:

-Vấn đề gì sao?

-Xương cột sống của hắn gãy hết rồi. Nhưng thế quái nào hắn vẫn sống được chứ?

Một người khác soi đèn, nheo mắt đọc từng hàng chữ nhỏ bết máu trên quân hàm trên vai gã nọ:

-Đội phó… Thổ Hành. Thằng này là người của Thổ Hành à?

“Đội phó Thổ Hành?” – Người đội trưởng lặp lại câu nói ấy. Gã giật mình, vội vàng lật kẻ nọ. Gã nhìn thấy một gương mặt góc cạnh cùng mái tóc đỏ bám đầy bùn đất. Màu đỏ. Khối màu ấy như cơn gió thổi bùng những ký ức lụn vụn trong tâm trí đội trưởng. Gã gọi:

-Phong! Nghe thấy tôi nói không? Phong!

Người tên Phong mở mắt. Hắn nhìn đội trưởng, phều phào:

-Là… ông… à?

-Phải, tôi đây! Những người khác đâu?

Phong cười rinh rích:

-Chết… cả… rồi. Ông… hiểu không?

Tên tóc đỏ túm cổ áo đội trưởng. Hắn không cười nữa mà gầm gừ như con chó hoang, răng nghiến kèn kẹt nhễu máu tươi:

-Chết… rồi! Ông hiểu không? Đội của tôi… chết hết rồi!

Và gã khóc nức nở, khóc chưa bao giờ được khóc. Người đội trưởng im lặng, đôi mắt thoáng nhạt nhòa. Người lính được huấn luyện để chết nhưng không được huấn luyện để chứng kiến hay đón nhận cái chết của đồng đội. Nó không phải là thứ để trải nghiệm, càng không phải là thứ để thấu hiểu.

Buồn lắm những giấc mơ đã chết.

Đội trưởng thở dài, gã mở máy bộ đàm dưới cổ áo, liên lạc về sở chỉ huy:

-Chúng tôi đã tìm thấy một người còn sống! Nhắc lại, đã tìm thấy một người còn sống!

Bộ đàm lạo xạo những tiếng nhiễu. Ít phút sau mới có người trả lời:

-Chúng tôi hiểu rồi. Rút khỏi đó ngay.

Đội trưởng ngẩn người:

-Nhưng… nhưng còn những người chết thì sao, thưa chỉ huy?

-Các anh phải rút, đây là lệnh!

Người đội trưởng mím môi rồi trả lời:

-Rõ, thưa chỉ huy.

Theo lệnh đội trưởng, kẻ tên Phong được đưa lên phi thuyền. Con tàu ì ầm khởi động máy và bay đi, bỏ lại sau lưng miền đất hoang tàn chết chóc. Mưa vẫn trút tầm tã. Bầu trời như muốn rửa sạch máu trên đất. Rửa, rửa mãi.

Có điều máu càng loang rộng, chảy mãi không ngừng. Đôi mắt gã tóc đỏ dần chìm trong đêm tối.

Giấc mơ…

…chúng chết hết cả rồi.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay