Ngốc Vương Sủng Phi, Phế Vật Đích Nữ Đại Tiểu Thư

Chương 29: Chương 29: Nhẫn trữ vật thượng cổ




“Cám ơn ngươi, chủ nhân” Nghe thấy lời nói của Thượng Quan Tây Nguyệt Lạc Lạc cảm kích ngẩng đầu

“Chủ nhân, đây không phải...” Lạc Lạc thấy vòng tròn trong tay Thượng Quan Tây Nguyệt.

“Ngươi nói cái này sao, ta cũng không biết là cái gì, nhìn qua giống như đồ tốt thôi.” Thượng Quan Tây Nguyệt đem vòng tròn cầm tới trước mặt Lạc Lạc để hắn có thể nhìn rõ ràng.

“Chủ nhân, đây là... Đây là...” Lạc Lạc kích động ngay cả lời nói đều không rõ ràng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên. Ngón tay nhỏ chỉ vào nó.

“ Được rồi, nhìn ngươi kích động kìa, từ từ nói.” Thượng Quan Tây Nguyệt buồn cười nhìn động tác của Lạc Lạc.

“Chủ nhân” Lạc Lạc ngập ngừng

“Đây chính là nhẫn trữ vật thượng cổ, gọi là Thiên Hoàng giới a.”

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe xong, thấy thứ bỏ đi này lại là nhẫn trữ vật, còn thuộc về thời Thượng Cổ, hiếu kỳ lật tới lật lui mà nhìn.

Thế nhưng coi tới coi lui, Thượng Quan Tây Nguyệt vẫn không nhìn ra cái này có chỗ nào lợi hại.

“Chủ nhân, ngươi đừng nhìn nó đơn giản mà nghĩ là vô dụng, ngươi nhỏ một giọt máu của ngươi lên đi.” Lạc Lạc nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt hiếu kỳ, trong lòng thở dài một hơi.

Ai, chủ nhân cuối cùng đều không hề nhớ rõ cái gì, vật của hoàng giới cũng không nhận ra...

“A, phải nhỏ máu sao.” Thượng Quan Tây Nguyệt đem ngón tay đưa lên bên miệng, do dự một chút, nhẫn tâm cắn nát ngón trỏ.

Sau đó Thượng Quan Tây Nguyệt nhỏ máu lên Thiên Hoàng giới chiếc nhẫn lập tức có biến hóa

Thiên Hoàng giới bị một tia sáng màu đỏ vây quanh, tia sáng từ từ tiêu tán, xuất hiện chiếc nhẫn màu đỏ khí tức nồng đậm trước mặt nàng.

Ngay lúc này, Thiên Hoàng giới tự động đeo lên ngón cái bên tay trái của Thượng Quan Tây Nguyệt, lớn nhỏ vừa vặn, giống như vì nàng mà chế ra.

“Chuyện gì xảy ra, sao lại không gỡ xuống được.” Thượng Quan Tây Nguyệt phát hiện Thiên Hoàng giới lại tự động đeo lên ngón tay của nàng, muốn gỡ xuống nhìn, nhưng không cách nào gỡ được.

“Chủ nhân, ngươi đừng gỡ ra, Thiên Hoàng giới chỉ thuộc về ngươi.”

“Cái gì gọi là chỉ là thuộc về ta, được rồi được rồi, ta không hỏi nữa, bởi vì ta biết ngươi sẽ không nói.” Thượng Quan Tây Nguyệt vốn muốn hỏi rõ ràng, nhưng nhìn biểu hiện của Lạc Lạc liền biết chắc sẽ không hỏi được cái gì. Đành phải thôi .

“ Thiên Hoàng giới có tác dụng gì.” Thượng Quan Tây Nguyệt lung lay tay trái của mình.

“Chủ nhân, cái này ngươi cũng không biết.” Lạc Lạc một bộ nhìn biểu hiện nhà quê của nàng.

“Thiên Hoàng giới chủ yếu là để chứa vật phẩm, thứ gì cũng đều có thể bỏ vào, chỉ là ngươi không biết, không có nó là không được. Điểm lợi hại nhất của Thiên Hoàng giới chính là có thể chứa vật sống, đương nhiên, cũng bao gồm con người.” Lạc Lạc nắm chặt đầu ngón tay nói.

“Trâu bò như vậy, vậy ngươi mau nói cho ta biết làm thế nào để bỏ đồ vật bỏ vào.” Thượng Quan Tây Nguyệt rất nóng lòng.

Có thể lưu trữ đồ vật, đồ tốt a, về sau chỉ cần bỏ đồ vào đây là được, cũng không cần mang theo trong người , cũng không sợ người khác lấy mất.

“Rất đơn giản, chủ nhân, ngươi dùng ý niệm đem đồ vật muốn bỏ vào là có thể” Lạc Lạc ở một bên dạy nàng.

“Thật sao? Ta thử một chút.” Thượng Quan Tây Nguyệt đem hai mắt khóa chặt lên đồ cưới, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, đồ cưới liền biến mất.

“Thật thần kỳ, vậy nếu như ta muốn lấy ra thì sao.”

“Dùng ý niệm, chỉ cần suy nghĩ tới thứ muốn lấy thì có thể lấy được.” Lạc Lạc như phu tử tận tâm tận lực giải thích cho nàng.

Thượng Quan Tây Nguyệt căn cứ vào lời của Lạc Lạc, đem đồ vật bỏ vào lấy ra, lấy ra tại bỏ vào, chơi quên cả trời đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.