Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi

Chương 3: Chương 3




     Tính tôi cứ khi nào tức lên là ăn nói mà không suy nghĩ, khi cãi nhau thì thường hay làm tổn thương người khác.

      Có một lần tới Florence, lúc đi ăn buffet ở nhà hàng, chúng tôi đã cãi nhau.

       Bữa sáng của người Ý thường là đồ ăn nguội, dạ dày của Mr. Bu thì lại không tốt, buổi sáng thì không thể ăn đồ lạnh.

       Thế mà hôm đó, lúc tôi đang bộc phát toàn bộ những bực tức của mình, anh đã lẳng lặng uống hết cả cốc sữa lạnh.

       Cả ngày hôm ấy anh bị đau dạ dày, mặt mũi thì trắng bệch như người sắp chết vậy.

       Sau này tôi có hỏi Mr. Bu, “Vì sao anh phải hành hạ bản thân mình như vậy?“.

       Anh hỏi lại tôi, “Em nói xem vì sao?“.

       Mỗi lần cãi nhau anh luôn làm mặt lạnh với tôi, coi như không nhìn thấy tôi, đến lúc đó tôi mới hiểu hoá ra anh cũng đau khổ không kém gì tôi.

       Anh vẫn luôn xấu tính, khó chịu ngư vậy, ví dụ điển hình nhất là lần tôi tỏ tình với Mr. Bu

       Tôi gọi điện cho anh, “Hình như... em yêu anh mất rồi“.

       “Không được”

       “Hả,“”Tại sao“.

 

       “Anh nói là không được.”

       “Ồ, thế xin lỗi đã làm phiên anh. Coi như em chưa nói gì, chúng ta vẫn cứ làm bạn bè... “

        “Anh yêu em”

        “Hả?”

        “Em nói thì không tính, cái này nên để anh nói.”

        “Anh còn bận vài việc cúp máy trước nhé”

        “...”

  Hết chap 3 =}}}

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.