Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi

Chương 17: Chương 17




    Tôi hỏi Mr. Bu vì sao lại liều mạng kiếm tiền như vậy. Anh nói, “ Hồi anh học lớp mười, ông nội bất cẩn ngã từ trên lầu xuống, phải nằm viện suốt ba tháng trời. Sau đó cả nhà cùng nhau tụ tập, cô anh đột nhiên giơ ngón tay lên đếm khoản tiền suốt thời gian ông điều trị bệnh. Lúc anh có quay ra nhìn ông, đôi tay đang gắp thức ăn của anh khẽ run lên, thức ăn rơi cả xuống bàn. Trong khoảng khắc ấy, anh thấy rất thương ông. Khi đó điều kiện sống của gia đình còn chưa cao, anh không muốn trải qua tình cảnh buồn bã vô vọng như vậy một lần“.

    Tôi nắm chặt tay anh, “ Hồi bé anh đã sống rất khó khăn, em biết“.

    Anh nắm lại tay tôi, “ Thế nên mới gặp được em“.

    Tuy rằng tôi cứ hay cười nhạo anh người sặc mùi tiền, nhưng khi tôi chạy đôn chạy đáo đi tìm viêc, anh lại trịnh trọng nói với tôi, “ Nếu như em không thích cuộc sống công sở ngày làm việc tám tiếng, em có thể làm nghề viết lách tự do mà em yêu thích, anh sẽ nuôi em“.

    “ Nhưng bố mẹ em không đồng ý... “

    “ Anh ngắt lời tôi, “ Anh sẽ thuyết phục bố mẹ em“.

    Trong tác phẩm Tỏ tình không lời, Ngũ Ỷ Thi có viết:

    “ Cuộc đời chúng ta cần phải bỏ qua những mong mỏi của người khác để tìm thấy chính mình. “

     Tôi cũng không mong sẽ khám phá ra được những tiềm lực của bản thân, chỉ mong được sông chính mình, không quan tâm cái tôi ấy bị người ta bình phẩm ra sao.

      Thật may mắn khi Mr. Bu luôn hiểu tôi, càng đáng quý hơn là anh sẵn sàng giúp đỡ tôi, cho dù có phải chống lại cả thế giới này.

      Đối với rất nhiều ngươig, hôn nhân là sự ràng buộc nhưng thực mà Mr. Bu cho tôi lại tự do.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.