• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chương 14: Đêm nay chờ anh

Editor: Quỳnh Nguyễn

Bắc Minh Dạ lại vẫn là không nhanh không chậm chỉ dùng thân thể của chính mình đè nặng cô, cô gái nhỏ này dưới thân anh liền hoàn toàn không chỗ có thể trốn.

Yếu ớt tồn tại như vậy, ở trước mặt anh liền giống như một con kiến như vậy, anh muốn khi nào thì bóp chết cô khi đó, tùy tiện nhúc nhích đầu ngón tay liền đủ.

Anh đã từng xem thường một loại vật nhỏ yếu ớt này, nhưng hiện tại bỗng nhiên cảm thấy được vật nhỏ này cũng là thật thú vị.

“Nghe nói xã đoàn văn học các em chiêu tài trợ.” Anh bỗng nhiên nói.

Lúc này Danh Khả làm sao còn có tâm tình nói với anh những thứ này? Vẫn giơ quả đấm gõ trên người anh như cũ, ngay cả anh nói gì đó cô cũng giống như không có nghe thấy.

Bàn tay to Bắc Minh Dạ lại bỗng nhiên nắm chặt, đem cổ tay cô giữ ở dưới bàn tay, tay trực tiếp đem hai tay cô giam cầm lên đỉnh đầu.

“ Không nghe lời như vậy, chỉ sợ phải ăn chút khổ cực mới biết cái gì gọi thuận theo.” Anh cúi đầu để sát vào bên tai của cô, nhẹ giọng nỉ non: “Anh nói muốn em rồi thì nhất định gặp, em cho là chỉ bằng em có thể từ bên cạnh anh chạy đi sao?”

Cô không nói lời nào, chỉ là dùng lực cắn môi, trong lòng cân nhắc nếu anh thật sự có cái hành động gì với cô, cô liền lớn tiếng kêu cứu, cô cũng không tin anh thật sự có thể không quan tâm.

Bắc Minh Dạ có phải sẽ để ý hay không, ngoại trừ chính anh chỉ sợ không ai biết.

Cô không nói lời nào, anh lại để sát vào cô vài phần, bỗng nhiên há miệng cắn trên vành tai cô, cắn dùng lực như vậy, cắn thẳng đến cô kêu đau.

“Tránh ra, anh ma quỷ này mau tránh ra.” Cô liều mạng vùng vẫy, đau đến nước mắt đều đã rơi xuống.

Rốt cục anh buông lỏng cô ra, ánh mắt hạ xuống, nhìn nơi cô bị chính mình cắn đỏ bừng, một hồi lâu mới dương môi mỏng lên, cười đến tà mị: “Hương vị so với anh tưởng tượng còn muốn tốt hơn, yên tâm, mỹ thực tốt như vậy anh nhất định sẽ không bỏ qua, tiểu gia hỏa, nhớ rõ ban đêm rửa sạch chính mình chờ anh tới nhấm nháp.”

Thân thể hướng trên người cô đè ép, Danh Khả sợ tới mức mở to một cặp mắt, làm sao cũng không thể tin được anh cư nhiên ở đây nổi lên tà niệm với cô, nhưng mà, khí tức cường hãn kia chống đỡ lên cô lại làm cho cô cảm thụ được rõ ràng tà ác của anh, đáng sợ của anh.

Rốt cục Bắc Minh Dạ buông cô ra, nhìn cô hoảng hốt từ trong lồng ngực mình chạy đi, một đường hướng phương hướng xã đoàn cô chạy như điên qua, môi mỏng anh nhịn không được ngoéo một cái, thối lui nửa bước, tà tà tựa vào ở trên núi giả.

Mãi đến khi bóng dáng mảnh khảnh từ trong tầm mắt chính mình biến mất không thấy anh mới thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn phía chân trời.

Nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân, thanh âm anh trầm xuống: “Đứng lại.”

Dật Thang ngừng ở phía sau hòn non bộ, không biết vì sao anh không cho chính mình qua, dù sao người đã đi, anh qua cũng không có khả năng sẽ thấy cái gì.

Nhưng mà mệnh lệnh tiên sinh chính là tử lệnh, muốn anh đứng lại anh tuyệt không dám lên trước nửa bước.

Về phần vì sao Bắc Minh Dạ không cho Dật Thang tới đây, đại khái cũng chỉ có chính anh mới biết được rồi.

Hiện tại tình huống thân thể như vậy, như thế nào có thể làm cho người ta nhìn đến?

Nha đầu kia thật đúng là có bản lĩnh, từ trước đến nay anh tự đánh giá tự chủ vẫn là rất mạnh, nhưng cô cư nhiên ở đây biến anh thành kích thích như vậy, tạm thời hoàn toàn áp không xong.

Xem ra, cái đồ chơi này anh tìm đúng rồi.

Xã đoàn cô không phải vẫn còn kéo người tài trợ sao? Hôm nay là Chủ nhật, ngày không cần làm việc, vừa lúc có thể tới xã đoàn tiểu gia hỏa này một phen.

Muốn từ bên cạnh anh chạy đi, ý nghĩ này có phải quá ngây thơ rồi hay không?

. . .

Danh Khả như phát điên, một hơi chạy về đến trong phòng nghỉ xã đoàn, mãi đến khi đóng cửa lại, khóa chặt lại từ bên trong cô mới dùng lực giữ ngực chính mình, miệng lớn thở dốc.

Bên trong xã đoàn còn có mấy cái bạn trong đoàn ở đây, bởi vì buổi chiều cực kỳ có khả năng lại có tân khách tới tham quan, mọi người còn đang làm một bước chuẩn bị cuối cùng.

Thấy Danh Khả bình thường lịch sự giống một trận gió thẳng vào phòng nghỉ, Mai Tử qua đi gõ gõ cánh cửa, quan tâm vài câu, nghe Danh Khả nói không có việc gì mọi người mới lại tiếp tục làm chuyện của họ.

Danh Khả ngồi ở trên ghế sofa, ôm hai đầu gối chính mình, an tĩnh nhìn cảnh sắc tươi đẹp ngoài cửa sổ.

Hô hấp đã ổn lại, chỉ là một lòng lại vẫn bối rối thật sự, anh nói, anh mà nói qua liền nhất định sẽ làm được, anh nói đêm nay muốn cô...

Rõ ràng là ngày tháng sáu, thời tiết đã bắt đầu nóng bức, giờ phút này cô lại cảm thấy toàn thân lạnh giá, rất lạnh rất lạnh, cho dù ôm chặt chính mình vẫn lại là lạnh như vậy.

Đêm nay, anh còn sẽ có cái hành động gì? Người đàn ông đáng sợ như vậy, anh nhất định còn có rất nhiều biện pháp, nhất định sẽ làm cho cô đến bước đường cùng.

Cô vùi mặt vào bên trong hai đầu gối, trong lòng nghĩ những thứ chuyện loạn thất bát tao này, từ hoảng sợ bất an đến một lòng từ từ bình phục lại, trên đường không biết hao phí bao nhiêu thời gian.

Rốt cục đồng hồ báo thức ở bên ngoài đại sảnh gõ vang tiếng chuông mười hai giờ giữa trưa khi đó, Tiếu Tương tới gõ cửa: “Khả Khả, xã trưởng kêu cậu qua ăn cơm trưa cùng họ.”

Danh Khả bị tiếng gõ cửa làm sợ tới mức hồn trở về, vội vàng chính mình, ra ngoài vừa nhìn thấy tất cả mọi người đã không có ở đây, cả gian đại sảnh chỉ có một mình Tiếu Tương.

Yên lặng như vậy lại khiến cô bất an, tựa hồ chỉ cần lúc xung quanh không có quá nhiều người cô cũng rất sợ người đàn ông kia bỗng nhiên lại xuất hiện, bỗng nhiên lại nói với cô những cái lời khủng bố này.

“Cậu sao lại thế này? Ánh mắt làm sao hồng hồng?” Cô vừa ra tới Tiếu Tương liền chú ý tới cô không ổn, nhịn không được quan tâm hỏi: “Sắc mặt cũng không quá dễ nhìn, thật sự không thoải mái sao? Nếu không. . . Muốn trở về ký túc xá nghỉ ngơi một chút không?”

“Không quay về!” Danh Khả dùng lực lắc đầu, ngữ khí có phần lo lắng.

Hôm nay trường học náo nhiệt như vậy, trong ký túc xá nhất định không có người, Tiếu Tương khẳng định sẽ không trở về, nếu chỉ còn lại có một mình cô...

Vậy người đàn ông Thần Thông Quảng Đại kia, ngộ nhỡ anh lợi dụng cái đặc quyền gì đi ký túc xá nữ sinh... Suy nghĩ đến anh ở trước hòn núi giả ở rừng cây hướng chính mình đè khi đó, phần dưới thân kia hung hãn bá đạo cứng rắn, cô lại nhịn không được hơi hơi run rẩy.

“Khả Khả, rốt cuộc làm sao vậy?” Tiếu tương rõ ràng nhìn ra cô bất an, cũng không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt so với vừa rồi càng khó nhìn.

“Không có việc gì, khả năng sợ làm không tốt chuyện buổi chiều, trong lòng có chút khẩn trương.” Cô tùy ý tìm cớ, chuyển hướng đề tài: “Giữa trưa xã trưởng không cần bồi tân khách ăn cơm sao?”

“Chính là muốn bồi tân khách ăn cơm, cho nên gọi cậu cũng qua.” Nói đến đây, Tiếu Tương liền nhịn không được hưng phấn lên: “Tớ nghe bọn họ nói, xã trưởng không biết dùng cái vận **** gì kéo đến một cái ông chủ lớn, người ta cực kỳ có khả năng nguyện ý đầu tư.”

“Thật sự?” Danh Khả vừa nghe cũng mừng, tâm tình xấu mới vừa rồi bị Bắc Minh Dạ dọa nhất thời tán đi không ít: “Là cái ông chủ công ty nào? Làm cái gì? Ông xem qua kịch bản chúng ta sao? Ông có cái ý kiến gì hay không?”

“ Cậu đừng một vòng miệng hỏi, tớ còn không qua xem, làm sao mà biết?” Đây không phải vừa mới nghe nói sao? Xã trưởng làm cho bọn họ qua bồi khách quý ăn cơm trưa, đại khái chính là muốn mượn tiên cơ mượn sức quan hệ một phen,“ Dù sao qua liền biết, ngay tại trong phòng ăn trường học, nhanh lên.”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay