Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 15: Chương 15




Ánh mắt Phong Quang ngơ ngác, “Hả, anh nói gì?”

“Em nghiên cứu điều tra chuyện của Thu Niệm Niệm sẽ làm anh nghĩ… em đem nhiệt tình đối với anh chia bớt đi rồi.” Ngón tay Bạch Trí khe khẽ vuốt cái cằm trơn bóng của cô, rầm rì tâm tình nói nhỏ, gò má của cô đã muốn đỏ lên mà ửng hồng, làm cho người ta có xúc động muốn âu yếm.

Mà thực tế, hắn cũng làm như vậy.

Phong Quang rõ ràng cảm giác được hắn hôn lên môi mình, hắn còn vươn đầu lưỡi ra liếm một chút. “Đùng” một tiếng não của cô như pháo hoa nổ tung, mặc dù cô có gan đùa giỡn hắn nhưng bị người đùa giỡn ngược, tâm hồn thiếu nữ của cô cũng rất dễ dàng bị kích thích xúc động.

“Hạ tiểu thư thân mến, bây giờ có thể nói mục đích em muốn tìm hiểu Thu Niệm Niệm là vì chuyện gì đi.” Nếu là vì Tống Mạch… trong mắt Bạch Trí xẹt qua một tia nhọn lạnh lẽo.

Phong Quang bất giác run run, “Em thấy cô ấy gần gũi với Tống Mạch, anh lại ở bên cạnh Tống Mạch, em… em sợ anh có ý tứ gì với cô ấy không được à?”

Ha, cái lý do này…

“Anh còn có văn kiện phải xử lý, em tự mình nghỉ ngơi cho tốt.” Bạch Trí đem cô gái ngồi trên đùi mình ôm lên thả xuống trên sofa, hắn đứng dậy đi lại bàn làm việc.

Phong Quang đi theo đứng sau lưng hắn, “Nè, Bạch Trí, anh không thật sự có ý gì với cổ chứ?”

“Em suy nghĩ nhiều rồi.”

“Vậy sao anh không nhìn em trả lời?”

“Bởi vì anh muốn xem văn kiện.” Bạch Trí đeo mắt kính, mở văn kiện ra, ánh mắt hoàn toàn không để ý đến Phong Quang.

Cái kiểu phản ứng này của hắn càng làm cho Phong Quang lải nhải, “Anh đúng là có ý với cổ hả? Anh tuyệt đối là có ý với cổ, thái độ của anh nghĩa là nhất định có ý phải không? Anh không cần làm bộ như không quan tâm đến vấn đề này nha, đồ khốn!”

Bạch Trí buông văn kiện, tay mạnh mẽ giữ chặt cánh tay cô, đồng thời lúc cô ngã vào lòng mình hắn liền hôn môi khóa lại cô gái om sòm này, cô bây giờ coi như yên lặng.

“Bây giờ anh chỉ có hứng thú với em.”

Cảm nhận được cực nóng dưới mông mình đang căng lên, đầu Phong Quang bốc hơi, cô thấy rằng tốt nhất nên tin tưởng hắn, tin tức Bạch Trí không thích Thu Niệm Niệm này đối với cô đã là thu hoạch rất lớn.

Từ nay về sau ở văn phòng Phong Quang cùng Bạch Trí cùng nhau trải qua cuộc sống tràn ngập xấu hổ ngượng ngùng… mới là lạ!

Bạch Trí không muốn thõa mãn các loại yêu cầu của Tống Mạch, hơn nữa mỗi ngày đều có rất nhiều văn kiện cần hắn xem, hắn không phải chỉ là một thư ký thôi sao? Đúng vậy, nhưng thân là tổng tài Tống Mạch chỉ biết tìm phụ nữ mà rêu rao uy danh bá đạo của bản thân, mọi chuyện trong công ty tự nhiên đều giao cho Bạch Trí giải quyết, không thì chẳng lẽ mọi người nghĩ tổng tài làm sao có nhiều thời gian mà yêu đương với nữ chủ như vậy.

Bạch Trí hóa thân thành một người cuồng công việc, Phong Quang liền khổ sở, cô nói là đến công ty làm việc nhưng thực tế chỉ là hữu danh vô thực, vì vậy cô mỗi ngày chỉ biết đổi tư thế nằm sofa chơi điện thoại, mỏi mắt thì chạy tới quấy rầy Bạch Trí.

Bạch Trí cũng chỉ biết hôn cô, rồi xoa xoa đầu cô, “Ngoan, anh bây giờ phải làm việc, một lát chơi với em.”

Sau đó Phong Quang buồn bực trở lại sofa ngồi, má nó, cảm giác như bản thân là con mèo cái cún con được chủ nhân yêu thương chiều chuộng.

Ước chừng sau hai ngày, đại khái Bạch Trí phát hiện cô cảm thấy cực kỳ nhàm chán, tùy tiện đưa ra một văn kiện, “Hạ tiểu thư thân mến, có thể giúp anh một việc không?”

Cô nằm trên sofa, cũng không ngẩng đầu lên, “Việc gì?”

“Cái văn kiện này cần đưa đến văn phòng lầu 16.”

Ai dè Phong Quang vẫn không nhúc nhích, “Em làm sai vặt cho anh có được thưởng gì không?”

“Ngày kia anh đưa em đi công viên.”

“Yes, Sir!” Phong Quang lấy vận tốc ánh sáng đứng dậy, rồi tiến lên cầm lấy văn kiện tràn đầy sức sống đi ra văn phòng.

Sắc mặt Bạch Trí hơi hiện lên vẻ mặt bất lực, nhưng khóe miệng không thể kìm chế kéo lên một chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.