• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Trong lúc nhất thời, đống giấy vụn kia nhớp nhúa dính trên đất, nhìn có vẻ như rất khó quét dọn.

Tô Niên Niên vỗ vỗ tay làm ra vẻ phủi bụi, nhìn thẳng vào Doãn Sơ Hạ: “Nếu đầu óc không bình thường thì phải vận động nhiều vào, cậu cứ từ từ quét, mình không quấy rầy nữa.”

Bàn đã lau xong, Tô Niên Niên cầm cặp sách lên, trực tiếp đi về.

Doãn Sơ Hạ đứng ngây người ngay tại chỗ, Trương Hiểu Tiệp và Lưu Doãn Nhi đứng bên cạnh đều có biểu tình như vừa nhìn thấy quỷ.

Rốt cuộc là học sinh mới này từ đâu tới? Cũng có phần quá kiêu ngạo đi!

“Sơ Hạ... cậu đừng nóng giận, sau này bọn mình sẽ từ từ trừng trị cậu ta.” Lưu Doãn Nhi ngập ngừng mở miệng, giọng nói nhẹ như kiểu không còn sức lực.

Doãn Sơ Hạ hung tợn nhìn cô ta, hừ lạnh rồi cầm túi sách đắt tiền của mình lên đi ra ngoài, Trương Hiểu Tiệp và Lưu Doãn Nhi đều không biết phải làm sao, không thể làm gì khác hơn là ở lại tiếp tục quét dọn vệ sinh.

——

Tô Niên Niên đi tới bãi đậu xe dựa theo ấn tượng hồi sáng, ba người Trần Nguyên đứng chung một chỗ không biết đang nói cái gì, thấy Tô Niên Niên tới, Trần Nguyên vẫy vẫy tay với cô: “Niên Niên, tới đây.”

“Anh Trần Nguyên, đây chính là em gái anh, nhìn qua có vẻ giống như học sinh trung học cơ sở.” Một nam sinh nhuộm tóc ánh vàng cười hì hì nhìn Tô Niên Niên, da thịt trắng noãn giống như đồ sứ cao, đôi mắt màu đen lấp lánh ánh sáng, là một nam sinh nhìn mảnh dẻ nhưng không yếu ớt.

Tô Niên Niên tìm tòi bát quái mà Tống Dư Hi đã nói với cô, chắc nam sinh này là Dạ Tinh Vũ.

Cố Tử Thần đút tay ở trong túi quần, vẫn cái dáng vẻ lạnh lùng như bảo mau cách xa tôi 80 km nhanh lên, Dạ Tinh Vũ thì nhảy tới bên cạnh Tô Niên Niên, khoa tay múa chân so sánh chiều cao của hai người.

“Ha ha ha, cậu mới đến bả vai của tôi, tiểu lùn!” Dạ Tinh Vũ cười rạng rỡ, chói mắt như ánh mặt trời, Tô Niên Niên giật mình trong chốc lát, thiếu chút nữa là bị sắc đẹp của anh ta đầu độc, nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, thẹn quá thành giận: “Cậu mới là đồ lùn, ngây thơ!”

Trên đời này cô ghét nhất là người khác nói cô lùn, người này cố tình đâm trúng chỗ đau của cô phải không?

Nhìn dáng vẻ xù lông của Tô Niên Niên, Dạ Tinh Vũ hậm hực sờ vào chóp mũi của mình: “Cắt, rõ ràng là đồ lùn, cậu cao một mét rưỡi hả?”

Đủ rồi đấy, rõ ràng là cô cao một mét sáu.

Tô Niên Niên đưa cánh tay nhỏ trắng noãn ra, làm dáng vẻ hung dữ nói: “Sau này còn dám nói tôi lùn nữa tôi sẽ đánh chết cậu, hừ!”

Thấy hai người chiến tranh không dứt, Trần Nguyên mở miệng: “Được rồi, hai đứa đừng không nên tranh cãi nữa, y như trẻ con vậy. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm trước đi.”

Vừa nhắc tới ăn, Tô Niên Niên đa lập tức an tĩnh lại, cô chớp chớp đôi mắt sáng như đèn lưu ly, sự chú ý đã thành công bị dời đi.

“Chúng ta đi đến ‘Khu rừng đom đóm’ đi, em muốn ăn mì sốt thịt và smoothie của nhà hàng đó, anh, anh mau lái xe đi!” Dạ Tinh Vũ cũng là một con sâu ăn hàng điển hình, đẩy Cố Tử Thần đi về phía trước.

Chờ đã? Lái xe? Chẳng lẽ bọn họ muốn cùng đi sao? Tô Niên Niên trợn to hai mắt, Trần Nguyên ôn hòa giải thích: “Anh và Tinh Vũ đều không lái xe, ngồi xe của Tử Thần trước đi.”

Tô Niên Niên đấu tranh mấy giây, Dạ Tinh Vũ vẫn đang không ngừng lải nhải lẩm bẩm đồ ăn ở Khu rừng đom đóm ngon thế nào, cuối cùng cô cũng quyết định đi.

Cùng đi thì cùng đi! Trời đất bao la đồ ăn ngon là lớn nhất, ăn đồ ăn ngon trước rồi nói sau!

Trần Nguyên quan tâm mở cửa xethay Tô Niên Niên: “Em ngồi phía trước, nhớ thắt đai an toàn vào.”

Tô Niên Niên thầm cảm động trong lòng, người anh này của cô đúng là dịu dàng không lời nào tả hết.

Ngồi lên xe, rõ ràng là thời tiết giữa tháng chín mát mẻ, nhưng Tô Niên Niên vẫn cảm thấy rùng mình. Quay mặt nhìn sang, là khí lạnh phát ra từ trên người Cố Tử Thần, thậm chí còn không thèm nhìn sang cô một cái.

Đăng bởi: Thất Liên Hoa

Truyện Ngôn Tình hay