Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

Chương 18: Chương 18: Xuyên qua, tiểu thuyết không phải vạn năng.




Tiêu Tử Lăng nghe thấy tự giới thiệu của ba nữ nhân, nhịn không được thăm dò nhìn vào trong, tuy rằng cậu không rõ Sở Chích Thiên kiếp trước đến tột cùng có bao nhiêu nữ nhân, nhưng nữ nhân Giang Khinh Ngữ kia ở mạt thế vẫn rất có danh, bởi vì cô là nữ nhân duy nhất thành công thượng vị từ trên giường của Sở Chích Thiên, trở thành bộ trưởng bộ hậu cần của căn cứ Lăng Thiên, thu được thực quyền.

“Ừm, quả nhiên Giang Khinh Ngữ rất xinh đẹp, chẳng qua đẹp đến mức có chút vênh váo hung hăng, cũng chỉ có Sở Chích Thiên mới có thể khống chế được loại nữ nhân đó.” Tiêu Tử Lăng âm thầm cảm thán, trên mặt không tự chủ được hiện ra vẻ hâm mộ, Sở Chích Thiên thực sự diễm phúc không cạn a.

“Cậu đang nhìn cái gì?” Bên tai đột nhiên truyền đến một thanh âm lạnh lẽo, quen thuộc đến mức có chút quá phận.

Tiêu Tử Lăng không hề nghĩ ngợi thốt ra: “Mấy nữ nhân này thật xinh đẹp a, đội trưởng nhà ta có diễm phúc rồi.” Vừa dứt lời, liền cảm thấy lãnh khí không ngừng tỏa ra bên cạnh, nhịn không được rùng mình một cái, chợt nghe thấy bên cạnh có người che miệng cười khùng khục.

Tiêu Tử Lăng vô ý thức quay đầu nhìn về phía địa phương phát sinh tiếng cười, liền thấy Ngô Khánh Vân đang che miệng cười to. Bất quá, nụ cười này rất nhanh bị một đạo lãnh quang đông cứng ngắc, Tiêu Tử Lăng cảm thấy hàn khí bên cạnh càng tăng lên.

Nếu Ngô Khánh Vân ở nơi kia, vậy bên cạnh nói chuyện với cậu là ai? Chuông cảnh báo của Tiêu Tử Lăng vang điên cuồng, biết lần này đại sự không ổn, lại còn hy vọng xa vời không phải vị mà mình nghĩ kia, chẳng qua câu nói kế tiếp đã đánh vỡ huyễn tưởng của cậu.

“Tôi ngược lại muốn biết, cậu thế nào biết tôi có diễm phúc?” Khẩu khí của Sở Chích Thiên là hờ hững, ý lạnh trong khung xương lại quá rõ.

“Ách? Khí chất của Sở ca vương bá uy vũ, là nữ nhân thì đều trốn không thoát được mị lực của anh, là những nữ nhân đó có phúc.” Tiêu Tử Lăng quay đầu lại cười sặc có chút nịnh nọt nói. Cái gì là tiểu nhân, bộ diện mạo hiện tại của Tiêu Tử Lăng chính là nó, thế nhưng cậu trông quá ngây thơ, ngược lại khiến người ta cảm thấy nịnh nọt có chút đáng yêu.

“Nga? Thực sự?” Ánh mắt đông chết người của Sở Chích Thiên liếc nhìn cậu, bắn thẳng đến mức khiến trái tim nhỏ bé của Tiêu Tử Lăng nhảy loạn thình thịch thình thịch, một luồng ý lạnh từ lòng bàn chân xông lên thẳng tới đỉnh đầu, da đầu tê dại một trận.

“Thực sự!” Ánh mắt của Tiêu Tử Lăng là thuần khiết, cao thượng, nghiêm túc. Dường như đang nói cho Sở Chích Thiên, hết thảy ban nãy đều là hư huyễn, cậu rất ngoan, tuyệt đối sẽ không nói ra loại lời nói kia.

Sở Chích Thiên hung hăng trừng Tiêu Tử Lăng hạ quyết tâm liều chết không thừa nhận một cái, anh có dự cảm, tiểu đội của anh bởi vì sự tồn tại của Tiêu Tử Lăng mà phiền phức sẽ nhiều hơn. Sở Chích Thiên từ trước đến giờ chưa từng hối hận bắt đầu nghĩ lại sự thỏa hiệp trước đây có phải là bắt đầu của một sai lầm hay không.

Thấy Tiêu Tử Lăng vẫn là vẻ mặt cười ngu vô tội, Sở Chích Thiên bất đắc dĩ, chỉ có thể quay đầu nói với Ngô Khánh Vân: “Xảy ra chuyện gì?”

Ngô Khánh Vân kinh ngạc nhìn thoáng qua Tiêu Tử Lăng, không ngờ tới Sở Chích Thiên lãnh khốc vô tình trong lời đồn vậy mà đơn giản buông tha Tiêu Tử Lăng như vậy, bất quá Tiêu Tử Lăng là do Sở Chích Thiên tự mình tuyển nhận, vốn đã không giống với người thường. Hắn cũng không dám làm càn, nhanh chóng đoan chính thái độ trả lời: “Bên trong có ba người sống sót, đều là nữ, Đổng phó đội đang xử lý.”

Đổng Hạo Triết trong phòng nhỏ nghe thấy thanh âm của Sở Chích Thiên, nhanh chóng đi ra nói: “Sở ca, nơi này có ba người sống sót, an bài thế nào?”

An bài thế nào? Sở Chích Thiên nghe nói như thế, trong lòng nhất thời khó chịu. Anh lãnh nhãn đảo qua Đổng Hạo Triết, cái tên này có phải đã nghe thấy lời nói của Tiêu Tử Lăng, cố ý đến gây phiền muộn cho anh hay không?

Đổng Hạo Triết bị cái liếc mắt kia của Sở Chích Thiên quét khiến toàn thân lạnh buốt, chẳng lẽ mình nói sai cái gì? Trước đây đều là nói như vậy a. Đổng Hạo Triết rất vô tội, anh căn bản không có nghe thấy mấy lời Tiêu Tử Lăng nói, chẳng qua khéo thay ứng đối với lời nói của Tiêu Tử Lăng, tai bay vạ gió a.

Thấy ánh mắt vô tội y chang Tiêu Tử Lăng, mi mắt Sở Chích Thiên thoáng nhếch, có chút bất mãn nói: “An bài thế nào? Còn cần tôi dạy cho cậu?”

Ách? Đổng Hạo Triết sửng sốt, cảm thấy Sở Chích Thiên nói không sai. Ngay từ đầu Sở Chích Thiên đã an bài, người sống sót không có chỗ đi thì toàn bộ đến ở vào phòng trống trong tiểu khu, về phần người mới có tiềm lực, thu hay không thu do chính bọn họ quyết định. Mình thật đúng là hỏi một vấn đề ngu ngốc, khó trách Sở ca sẽ khó chịu. Đổng Hạo Triết tự mình phê bình.

Ba nữ nhân trong phòng theo Đổng Hạo Triết đi ra, thấy được Sở Chích Thiên, ngoại trừ Lưu Như, hai mắt của hai người khác nhất thời sáng ngời, hơi hơi lộ ra biểu tình hưng phấn kích động, nhưng rất nhanh lại khôi phục yên bình.

Thấy Đổng Hạo Triết đã lĩnh ngộ lời nói của anh, tâm tình của Sở Chích Thiên lúc này mới tốt hơn chút, tiếp tục hỏi: “Thu thập dược phẩm thế nào rồi?”

“Góp nhặt thêm 6 bao dược phẩm thường dùng, bất quá có kinh hỉ bất ngờ, trong gian phòng đó có dược liệu cao cấp với một số dược phẩm cấm hi hữu, là thứ tiểu đội chúng ta cần thiết.” Vẻ mặt Đổng Hạo Triết hưng phấn, thu hoạch lần này thật không tồi a.

“Có thể lấy đi hết một lần không?” Sở Chích Thiên nhìn thoáng qua vật phẩm trong phòng nhỏ, tính toán lực phụ trọng của mấy người.

“Sợ rằng không được.” Đổng Hạo Triết tiếc nuối nói.

Lúc này, Giang Khinh Ngữ phía sau Đổng Hạo Triết nhịn không được chen vào nói: “Sở ca, chúng em cũng có thể hỗ trợ lấy đồ vật.”

Nghe nói như thế, ánh mắt Sở Chích Thiên nhẹ nhàng đảo qua nhóm ba người Giang Khinh Ngữ, mặt không biểu cảm lần nữa trở lại trên người Đổng Hạo Triết: “Bốn người các cậu chở đi một nhóm trước, tôi với Tử Lăng chờ ở chỗ này.”

“Được.” Đổng Hạo Triết gật gật đầu, an bài ba người còn lại tận lực mang thêm nhiều vật phẩm, chuẩn bị xuất phát.

Giang Khinh Ngữ thấy Sở Chích Thiên căn bản không để ý đến cô, có chút cáu giận khẽ cắn môi, trong lòng nói thầm: “Chuyện gì xảy ra vậy, không phải trên tiểu thuyết nói Sở Chích Thiên với Giang Khinh Ngữ là nhất kiến chung tình sao, tuy rằng về sau Sở Chích Thiên có không ít nữ nhân, nhưng yêu nhất chính là Giang Khinh Ngữ, vì vậy Giang Khinh Ngữ mới có thể chưởng quản bộ hậu cần quan trọng nhất của căn cứ Lăng Thiên.”

Hóa ra Giang Khinh Ngữ hiện tại tuyệt không phải Giang Khinh Ngữ vốn dĩ, mà là một người xuyên qua, kêu Tào Kha Linh. Đến từ tương lai 500 năm sau, cô thích xem tiểu thuyết TV, đặc biệt thích tiểu thuyết, vương giả truyền kỳ Sở Chích Thiên khai sáng thế giới mới trong phim truyền hình. Đối với người có vô số truyền thuyết này, cô mê đến phát cuồng, vì thế cô xem hết thảy tiểu thuyết, TV với điện ảnh về Sở Chích Thiên, có thể nói là rõ như lòng bàn tay. Trong các loại tiểu thuyết, Giang Khinh Ngữ đều là người thắng cuối cùng, là nữ nhân Sở Chích Thiên yêu nhất, cho dù là tiểu thuyết theo hướng BL, Giang Khinh Ngữ đều là nữ nhân mà Sở Chích Thiên suốt đời không cách nào từ bỏ. Cho nên cả ngày cô đều nghĩ nếu cô có thể trở thành Giang Khinh Ngữ vậy tốt bao nhiêu a, có thể có một hồi tình yêu kinh thiên động địa với vương giả mạt thế.

Không ngờ tới, có một ngày rốt cục mộng tưởng cũng trở thành sự thật, cô xuyên qua, xuyên qua tới trên người Giang Khinh Ngữ tha thiết ước mơ, vào thời khắc mạt thế sắp sửa giáng lâm, tới thời đại của Sở Chích Thiên.

Cô dựa theo kịch bản gốc của tiểu thuyết mà đi, trong gian dược phẩm của siêu thị này, lần đầu chạm mặt với Sở Chích Thiên, vốn hẳn là thiên lôi câu động địa hỏa, trong sát na bắn ra lửa tình yêu, vì sao yên bình không gợn sóng như thế? Là Sở Chích Thiên giấu quá sâu, hay là ấn tượng mà mình cho anh chưa đủ?

Tào Kha Linh, không, nếu xuyên qua đến trên người Giang Khinh Ngữ, vậy nên kêu Giang Khinh Ngữ.

Giang Khinh Ngữ quyết định lần nữa xuất kích thăm dò Sở Chích Thiên: “Sở ca, chẳng lẽ anh cho rằng chúng em là nữ nhân, thì không có năng lực?” Cô nâng nhẹ cằm, có chút cao ngạo lại mang chút bất mãn nhìn Sở Chích Thiên. Sở Chích Thiên thích nữ nhân tự cường tự lập, cô nhất định phải biểu hiện ra.

Sở Chích Thiên lạnh lùng nhìn thoáng qua Giang Khinh Ngữ đứng ở trước mặt mình, hơi hơi bĩu khóe môi, quay đầu, tuyệt không để ý tới nữ nhân mặt dày mày dạn này, rõ ràng tuổi tác lớn hơn so với mình, mình cũng không quen cô ta, còn mỗi lời mỗi câu Sở ca.

Siêu thị đột nhiên tĩnh lặng một mảnh, mặt của Giang Khinh Ngữ nhất thời đỏ bừng, xấu hổ không biết vì sao, ngay cả Trương Ngải Ngải có ăn ý với cô cũng bị một màn trước mắt làm cho kinh ngạc đến mức ngây người, quên tiến lên giúp cô hòa hoãn bầu không khí.

Đột nhiên truyền đến một tiếng xì cười, đánh vỡ bầu không khí xấu hổ này. Mọi người quay đầu nhìn về phía địa phương phát sinh tiếng cười, chỉ thấy Tiêu Tử Lăng đã che miệng lại, liên tục lắc đầu, mắt to ngập nước vô tội nhìn bọn họ, tựa hồ muốn nói, cậu không phải cố ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.