• Mãng Hoang Kỷ

  • Tác giả:

    Ngã Cật Tây Hồng Thị

  • Chương 20: Sáu năm. (1)

- Tiễn tâm của ngươi đã luyện thành, thậm chí ta rất tự hào khi ngươi bắn ra lại cùng một lúc bốn mũi tên. Mới thời gian ngắn mà ngươi đã luyện thành rồi.

Mông Ngư gật đầu khen.

- Kỹ thuật cung tiễn của người đến mức này thì ta cũng không dạy được thêm gì nữa rồi. Tiếp theo chỉ cần ngươi chăm chỉ luyện tập, tích lũy thêm kinh nghiệm. Lực lượng của ngươi càng mạnh thêm thì dĩ nhiên sẽ có thể bắn ra mũi tên mạnh hơn nữa. Luyện Võ Trường bây giờ đối với ngươi cũng đã nhỏ rồi, cần phải đến chỗ nào trống trải rộng hơn, kiếm một khoản cách xa tới tầm ba bốn dặm để bắn tên! Cự ly càng xa thì tộc độ gió càng khó đoán...

- Rõ.

Kỷ Ninh gật đầu.

Bắn tên cần sự chính xác cao.

Cần chú ý đến lực kéo, cung tiên khi đang bay sẽ bị từ trường đất kéo xuống. Đồng thời cũng cần chú ý đến sức gió!

Lại nói về sự phức tạp, người bắn tên chỉ cần cảm ứng được gió là đã không cần quan tâm nhắm trúng mà vẫn có thể bắn tên. Bởi vậy bắn như thế nào, góc độ ra sao, tất cả đều phải trải qua vô số lần luyện tập để hiểu được thực chất bên trong. Ít nhất thì hiện tại như Kỷ Ninh bắn... xung quanh năm trăm mét thì đến con ruồi cũng khó thoát!

Có điều vẫn chưa thể xa hơn nữa!

Những kẻ thực lực manh hơn như Tiên Thiên sinh linh, dù mũi tên bắn đi vài dặm vẫn có cường đại uy lực đó! Cự ly càng xa thì độ chính xác càng khó. . .Muốn làm được việc đó cần cố gắng luyện tập để tích lũy kinh nghiệm.

- Từ ngày mai ta sẽ không đến nơi này nữa. Công tử, ngươi là người có thiên phú lớn nhất mà ta từng dạy đó.

Mông Ngư nhìn Kỷ Ninh.

- Đừng lãng phí thiên phú của ngươi. Tương lai ngươi nhất đinh sẽ trở thành tay thần tiễn đáng sợ nhất ở vùng Yên Sơn này đó.

Trong Luyện Võ Trường, một thiếu niên người mặc da thú, tay cầm thanh kiếm cùn màu đen đứng ở trung tâm, xung quanh là chín tên chiến sĩ cường tráng vũ dũng. Những chiến sĩ này người mặc áo giáp, tay cầm trường thương, lợi kiếm, đao… nhưng là những binh khí này đều không có mũi nhọn.

Sáu năm, Kỷ Ninh đã luyện kiếm sáu năm! Tuy rằng hắn mới mười tuổi, nhưng bởi vì tu luyện “Xích Minh Cửu Thiên Đồ”, nên hiện giờ hắn đã cao hơn một mét sáu, so với kiếp trước chỉ thấp hơn mười phân. Nếu nhìn qua diện mạo thì giống kiếp trước y như đúc, chỉ sợ đây gọi là tướng tùy tâm sinh đi. Nếu thật sự nói đến điểm khác thì chỉ có kiếp trước thân thể hắn tái nhợt yếu đuối, kiếp này tràn ngập sinh cơ vô tận.

- Vẫn là quy củ cũ.

Kỷ Ninh nhìn quanh một lượt, ánh mắt còn đáng sợ hơn cả yêu thú:

- Chỉ cần các ngươi đánh bại ta, mỗi người được một thú đầu kim!

.

- Rống”

- Công tử cẩn thận”

- Ha ha, thú đầu kim, các huynh đệ để công tử được nếm mùi lực lượng của chúng ta đi.

Những võ dũng chiến sĩ này cùng rít gào, bọn họ đều là những chiến sĩ cường đại nhất trong quân đội của Kỷ tộc Tây Phủ - Cửu Nha chiến sĩ! Có thể đạt được danh hiệu Cửu Nha chiến sĩ, đều là những dũng sĩ nội kình tu luyện đến Hậu Thiên viên mãn, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

Thú đầu kim, có giá mười cân hoàng kim. Hoàng kim ở vô số bộ lạc là tiền tệ bậc cao, mười cân hoàng kim có lực hấp dẫn đủ lớn đối với những chiến sĩ này.

Nhưng trong đám bọn họ, không ai dám khinh thường, bởi vì Kỷ Ninh cường đại ra sao đã sớm truyền khắp quân đội, do Kỷ Ninh ngày ngày luận bàn với tinh anh trong quân… Thực lực Kỷ Ninh cao ra sao, nhóm chiến sĩ này cũng biết được, dù là chín người liên thủ, muốn đánh bại Kỷ Ninh cũng rất khó, nhưng là không phải không thể.

Kỷ Ninh cầm kiếm cùn trong tay, ánh mắt lặng lẽ quét xung quanh.

Kỳ thật sau khi hắn luyện bộ kiếm pháp ‘Thiên Cương Địa Sát một trăm lẻ tám kiếm’ đến độ khiến phụ thân hài lòng gật đầu, thì việc luận bàn với Khôi Lỗi đã không có ý nghĩa gì nữa. Chính hắn cũng được phụ thân chấp thuận luận bàn với đại lượng dũng sĩ trong quân. Khi luận bàn đều là dùng vũ khí không mũi nhọn.

Đồng thời phụ thân cũng ra lệnh:

- Khi con và người khác luận bàn, chỉ được sử dụng một thanh kiếm! Hơn nữa chỉ được dùng một thành lực lượng! Chỉ khi con luận bàn với ta hoặc mẫu thân mới được phép dùng song kiếm. Nhớ kỹ, song kiếm là sát chiêu của con, chỉ khi đối thủ thật sự muốn giết chết con, mới được phép sử dụng”.

Bởi vậy…

Tuy rằng danh tiếng Kỷ Ninh vang khắp quân đội, được công nhận thiên tài, nhưng bọn họ cũng không biết việc Kỷ Ninh chỉ để lộ ra một phần thực lực. Đương nhiên khi giao chiến, Kỷ Ninh đều dùng kiếm pháp một tay và bộ pháp toàn lực ứng phó.



Chín dũng sĩ vờn quanh Kỷ Ninh, cả đám nhìn chằm chằm đến từng li từng tí vào người hắn, như nhìn vào con mồi vậy.

Kỷ Ninh vẫn bất động như núi.

- Phốc!

Một dũng sĩ đầu trần bỗng vọt lên trước, trường thương trong tay như độc xà lao đến, trong nháy mắt đã đến trước người Kỷ Ninh.

Đối mặt với một thương tàn nhẫn này, thân ảnh Kỷ Ninh chỉ nhoáng lên một cái đã tới gần dũng sĩ đầu trần, trường thương cũng vì thế đâm hụt.

Dùng trường thương sợ nhất là bị áp sát!

- Rẹt!

Độn kiếm trong tay Kỷ Ninh khẽ vung, dũng sĩ đầu trần vội vàng ngả người né, đồng thời chân phải hung hăng đạp vào trường thương của mình, làm trường thương hất lên lao thằng về phía Kỷ Ninh, còn bản thân hắn vội vàng lùi lại vòng tròn.

- A, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa là bị hạ rồi, các huynh đệ cẩn thận.

Dũng sĩ đầu trần vừa trở về trận liền kêu lên.

Kỷ Ninh đã dẫm nát trường thương dưới chân, bình tĩnh ngắm nhìn xung quanh:

- Tốt nhất là cùng lên đi, nếu không các ngươi không có cơ hội đâu”.

- Lên”.

- Lên”.

Chín tên dũng sĩ sau khi cảm giác được chênh lệch cũng không dám thử nữa, trực tiếp toàn lực ứng phó.

Chỉ thấy tiếng gió gào thét, ánh đao lóe lên, bóng kiếm phiêu động, thương như long, côn như hổ… từ bốn phương công kích Kỷ Ninh. Mà Kỷ Ninh chỉ đứng đó lùi bước ra sau, xoay người, nhìn thân hình biến hóa rất nhỏ, nhưng có thể khiến rất nhiều đòn của dũng sĩ không công mà lui.

Tiếng binh khí hoặc là oành như sấm rền, khí thế mạnh mẽ lực lớn vô cùng, hoặc là keng một tiếng rất nhẹ.

- Quả không hổ là Cửu Nha chiến sĩ, chín tên phối hợp với nhau quả khó nhằn, nếu chỉ là năm sáu tên, trong nháy mắt ta có thể đánh bại bọn hắn. Chính là chín tên liên thủ làm ta hoàn toàn ở thế hạ phong.

Kỷ Ninh đối mặt với chín tên dũng sĩ vây công cảm giác cố gắng hết sức, hắn dù sao chỉ có một thanh kiếm. Dưới áp lực như vậy, hắn chỉ có thể kiệt lực phát huy kiếm pháp, bộ pháp đến mức tận cùng.

- Hô!

- Hô!

Bóng kiếm gào thét.

Đăng bởi: Sói Già

Truyện Tiên Hiệp hay