• Mãng Hoang Kỷ

  • Tác giả:

    Ngã Cật Tây Hồng Thị

  • Chương 6: Phủ Chủ (2)

Gã trung niên gật đầu nói:

- Thiếu niên bộ lạc rất nhiều, sẽ xuất hiện một vài kẻ thiên phú dị bẩm. Chẳng qua dù là thiên phú dị bẩm thì tuyệt học chân chính của Kỷ tộc sẽ không truyền cho bọn họ, mà chỉ truyền thụ vài tuyệt học nhất đẳng mà thôi, mặc dù những thiếu niên bộ lạc này rất lợi hại trong đại điển Kim Kiếm, nhưng bảy tám chục năm sau đó, cường giả chủ yếu vẫn là Kỷ tộc chúng ta”.

- Ý của ta là…

Kỷ Liệt trầm thấp nói:

- Chúng ta tuyển ra vài tên ưu tú nhất, cho bọn họ thật nhiều đãi ngộ, hết mực bồi dưỡng bọn họ. Thật ra nếu không được chúng ta bồi dưỡng thì những thiếu niên bộ lạc này vẫn vô cùng mạnh mẻ, nhưng một khi được ta tài bồi thêm, nhất định bọn chúng sẽ một bước lên mây mà càng thêm mạnh mẽ, ta cũng không tin nhi tử của Kỷ Nhất Xuyên có thể càn quét hết tất cả đối thủ để đoạt Kim Kiếm”.

- Đúng, đúng...

Gã trung niên liền gật đầu theo.

Rõ ràng bình thường sự đãi ngộ của thiếu niên bộ lạc và con cháu Kỷ tộc khác xa nhau.

Con cháu của Kỷ tộc là người trong nhà đương nhiên chỗ tốt rất nhiều, mà đối với thiếu niên bộ lạc thì phải lôi kéo và khống chế cẩn thận! Nhưng lần này… đành phải toàn lực bồi dưỡng mấy tên ưu tú nhất!

- Phụ thân, như vậy nhi tử của Kỷ Nhất Xuyên nhất định sẽ thua.

Gã trung niên tự tin đáp.

- Ha ha ha…

Kỷ Liệt cười nói:

- Nhớ thật kỹ, hãy xen vài tên vào bên cạnh Kỷ Nhất Xuyên, ta muốn biết trình độ tiến bộ thực lực của nhi tử hắn, biết người biết ta mới có thể chắc thắng!

.

- Dạ !

Đôi mắt gã trung niên sáng rực lên.

*

* *

Uất Trì Tuyết nhẹ nhàng đặt nhi tử trên chiếc giường nhỏ ấm áp.

- Ninh nhi ngoan, mau ngủ đi.

Uất Trì Tuyết nhè nhẹ hôn lên mặt nhi tử rồi rời đi.

Kỷ Ninh không khỏi tràn ngập vẻ bất đắc dĩ.

Hắn chép chép miệng rồi tự tán thán, vừa mới được uống sữa mẹ xong, cảm giác thật cổ quái!

Nói chung trải qua thời khắc hai mươi tư giờ vừa rồi thật không thể tin nổi, bản thân hắn vốn đã bước qua Nại Hà kiều, đang định uống Mạnh Bà Thang thì ai ngờ được Minh giới địa phủ lại phát sinh chấn động, tựa như trời long đất lở, may mà mình phản ứng nhanh mà nhảy ngay vào Nhân Gian đạo rồi đầu thai tới thế giới này.

Ây da..., một con chó trắng như tuyết là Bạch thúc của mình?

Một con rắn đen thui dài quá trăm thước, đầu to bằng cả tòa nhà, lại có thể biến thành gã trung niên tóc đen là Hắc bá của mình?

Hiện tại còn muốn mình đi đoạt Kim Kiếm, làm Phủ Chủ nữa chứ?

Mọi người đã hỏi ý kiến của ta chưa ?

- Ôi..., trẻ con không có nhân quyền à.

Kỷ Ninh liếm liếm giọt sữa trên khóe miệng, đôi mắt lóe lên tia mong chờ:

- Nên tu luyện thôi!

Ngày đầu tiên tới được thế giới này, Kỷ Ninh cảm giác gia tộc mình mạnh mẻ ra sao, họ có thể thống lĩnh vô số bộ lạc thì tất nhiên không thể tầm thường rồi. Chẳng qua vị trí Phủ Chủ đương nhiên sẽ khiến cho nhiều người thèm thuồng, điển hình như thế lực của lão già đeo khuyên tai bằng con rắn bé xíu kia cũng không nhỏ chút nào, lão ấy dám chống lại quyết định của Phủ Chủ, còn muốn đối đầu với phụ thân mình nữa chứ.

Mặc kệ họ...!

Hiện tại mình còn là trẻ con nên không cần phiền não nhiều như vậy, vấn đề quan trọng nhất là tu luyện, cụ thể là luyện tập Quan Tưởng chi pháp Nữ Oa Đồ.

Nữ Oa Đồ..., dựa theo Thôi Phủ Quân đã từng nói qua, dù cho bản thân mình có đầu thai đến Thiên giới đi nữa, giữa hàng thiên binh thiên tướng cũng có thể dựa vào Quan Tưởng chi pháp này để chiếm ưu thế, chứ đừng nói đến tại nhân gian. Vì vậy có thể nói, Quan Tưởng chi pháp nhất định đạt mức độ tối cao ở nơi đây, dù sao phương pháp trân quý như thế cũng đã in sâu trong ký ức của mình, xem ra đây chính là căn cơ để mình đặt chân đến thế giới này.

Trải qua mười tám năm bị bệnh tật, đau yếu giày vò ở địa cầu, đến nổi nửa giờ đi bộ cũng cảm thấy mệt mỏi, cảm giác bệnh tật đau đớn đớn đó bản thân đã chịu đựng đủ rồi! Cảm giác bất lực khi đối mặt với tử vong kéo đến chính mình cũng đã thưởng thức qua! Đủ rồi..., tất cả đã qua rồi! Tự mình phải nắm giữ được vận mệnh bản thân, mà con đường này chính là con đường tu tiên mà Thôi Phủ Quân đã nói!

Chỉ có tu tiên...!

Kỷ Ninh nhắm mắt rồi bắt đầu nhớ lại.

Từng tia nguyên khí thiên địa chậm rãi tiến vào thân thể hắn, dần dần được hấp thu vào thức hải, giúp cho hồn phách trở nên cứng cáp hơn. Dù sao quá trình hấp thụ này cũng chỉ nạp vào mỗi một tia, cho nên ngay cả Kỷ Nhất Xuyên hay Uất Trì Tuyết đều không phát hiện ra.

Quan Tưởng chi pháp có thể dẫn động nguyên khí thiên địa để hấp thu?

Điều này thật khó tin.

Bởi vì đây không phải pháp quyết tu tiên, cũng không phải bí thuật của tiên, ma gì cả, nếu như đó là pháp quyết tu tiên thì dù cho có điên cuồng hấp thu nguyên khí thiên địa cũng là chuyện bình thường, nhưng đằng này là Quan Tưởng chi pháp chỉ hấp thu duy nhất một tia nguyên khí thiên địa thôi cũng khiến cho người ta khó lòng tin nổi!

Rào... rào..., từng tia nguyên khí thiên địa không ngừng tiến vào thân thể trẻ con của Kỷ Ninh.

Luồng nguyên khí thiên địa này lần lượt tiến vào tẩy rửa thân thể của hắn, rõ ràng cơ thể trẻ con mới sinh ra là tinh thuần nhất, sau khi chào đời sẽ bị cát bụi thế gian từ từ nhiễm vào, nhưng lúc này những đám cát bụi trọc khí đó mới vừa bám vào thân thể Kỷ Ninh lập tức bị rửa trôi đi, giúp cho thân thể hắn rất nhanh tinh thuần lại như lúc mới chào đời!

(*) Huân: tên một loại nhạc cụ được làm từ xương, đá hoặc đất sét nung, có hình dạng đáy phẳng, trên đỉnh nhọn và được đục một lỗ, thông thường mặt trước được đục thêm hai lỗ, mặt sau đục ba lỗ.

Nắng xuân tươi đẹp vô cùng, nhè nhẹ chiếu lên người, thật thoải mái.

Một em bé môi hồng răng trắng đang đứng dang rộng hai tay, bên cạnh có một cô hầu gái thô kệch đang cẩn thận giúp bé mặc áo lông, một cô hầu gái khác có gương mặt đoan chính đang bưng một cái hũ cùng một bồn nhỏ chờ bên cạnh. Bên trong cái bồn nhỏ có một ít muối thô, cái hũ thì đầy nước trong veo.

- Cả đời trước ta bị bệnh tật hành hạ nhưng vẫn có thể tự mặc quần áo. Không ngờ đời này khỏe mạnh vậy lại phải để người khác hầu hạ thế này.

Từ lúc sinh ra Kỷ Ninh đã phải quen được người khác hầu hạ, thậm chí khi hắn muốn tự mặc quần áo cũng khiến cho hai hầu gái 'Xuân Thảo' 'Thu Diệp' bên cạnh hắn hoảng sợ run rẩy đến mức quỳ mọp xuống đất.

Đăng bởi: Sói Già

Truyện Tiên Hiệp hay