• Mãng Hoang Kỷ

  • Tác giả:

    Ngã Cật Tây Hồng Thị

  • Chương 5: Phủ Chủ (1)

A...!

Chính mình lại ngủ quên, không ngờ mình lại ngủ nửa chừng thế này!

Quả thật buổi biểu diễn quá đặc sắc, người trình diễn gõ đủ loại nhạc cụ như đá, chung, huân (*), thiếu nữ mặc áo da thú đi chân trần nhảy múa tự do, rõ ràng phong cách khác xa với Địa Cầu, đáng tiếc hiện tại mình còn là trẻ con, xem được một chút liền không thức được nữa, lại tiếp tục ngủ mất.

- Nhất Xuyên...

Uất Trì Tuyết vừa đi vừa nói, trong thanh âm ẩn chứa ý giận dữ:

- Sao lúc nãy chàng lại bảo muốn con chúng ta đoạt Kim Kiếm? Điều này khó khăn như thế nào chẳng lẽ chàng không biết sao?

- Năm xưa ta đã làm được đấy

Kỷ Nhất Xuyên nhíu mày nói.

- Chàng là đệ nhất cường giả của Kỷ tộc Tây phủ, nên thời niên thiếu chàng đương nhiên làm được, nhưng trong mấy ngàn năm truyền thừa của Kỷ tộc Tây phủ có mấy người làm được?

Uất Trì Tuyết lúc này đã nổi giận thật sự, bình thường nàng rất ôn nhu, nhưng do chuyện này có liên quan đến tương lai của nhi tử:

- Mà hôm nay khi Phủ Chủ đề nghị cho con của chúng ta kế nhiệm người, lúc đó đã có năm chấp sự đồng ý, chỉ cần thêm một người nữa là đủ. Thật ra sau này chúng ta có thể thuyết phục thêm một chấp sự nữa cũng dễ dàng thôi… Đến lúc đủ cả sáu chấp sự đồng ý thì con của chúng ta sẽ là Phủ Chủ rồi, cần gì phải đi đoạt Kim Kiếm làm gì chứ?

Đoạt Kim Kiếm, quá khó!

Kỷ Nhất Xuyên lắc đầu than thở:

- Nàng không hiểu.

- Thiếp không hiểu chỗ nào chứ?

Uất Trì Tuyết giận dữ nói.

- Nàng mới tới Kỷ tộc Tây phủ nên chưa hiểu nội tình” Kỷ Nhất Xuyên khẽ giải thích:

- Mười chấp sự của Kỷ tộc Tây phủ chia làm ba nhóm, Phủ Chủ, Kỷ Liệt, và nhóm trung lập, chúng ta nếu muốn lôi kéo thêm một chấp sự nữa ắt hẳn phải trả giá rất cao.

- Trả giá cao thì sao chứ?

Uất Trì Tuyết bất mãn nói.

- Đúng, trả giá rất cao có thể giúp con chúng ta trở thành Phủ Chủ” Kỷ Nhất Xuyên nhíu mày nói lớn tiếng:

- Nhưng nếu như con chúng ta là kẻ không có năng lực, mà cho nó lên ngôi vị Phủ Chủ thì sẽ chỉ làm cho nó đau khổ mà thôi, đấy là chịu tội! Khổ không thể tả nổi!

Uất Trì Tuyết không khỏi ngây ngốc.

- Ta không muốn con của chúng ta phải chịu tội.

Kỷ Nhất Xuyên chậm rãi nói:

- Cho nên ta mới đề ra yêu cầu đoạt Kim Kiếm.

- Con trai chúng ta nếu thiên phú dị bẩm, ngộ tính kinh người, chăm chỉ tu luyện thì tự nhiên có thể đoạt được Kim Kiếm, khi đó giành lấy ngôi vị Phủ Chủ sẽ không có ai dị nghị.

Kỷ Nhất Xuyên nói:

- Mà nếu như nó không đoạt được Kim Kiếm, thôi thì để nó sống cuộc đời thanh thản đi, Kỷ Nhất Xuyên ta đây sẽ bảo vệ cho nó cả đời, giúp nó sống một cuộc đời không lo không buồn.

Uất Trì Tuyết dường như đang suy nghĩ kỹ càng, lúc này nàng đã hiểu rõ.

Làm Phủ Chủ khó lòng được tiêu dao tự tại, nếu như là kẻ mạnh mẻ đương nhiên có thể ngồi vững trên ngôi vị đó, nếu còn ngược lại chỉ là phường vô năng thì cho dù có cố sức dựng lên đi nữa cũng chỉ chịu khổ mà thôi.

- Nhất Xuyên, thiếp trách nhầm chàng rồi.

Uất Trì Tuyết nhẹ nhàng nói.

Kỷ Nhất Xuyên chỉ cúi đầu sờ sờ gương mặt nhi tử:

- Tròng mắt nó mở to như vậy, nhất định là đã dậy được một lúc rồi”.

- Đúng rồi, Nhất Xuyên.. chúng ta đặt tên cho hài tử là gì?

Uất Trì Tuyết liền hỏi:

- Khi thiếp mang thai đã hỏi chàng, chàng bảo tên này không hài lòng, tên kia cũng không thích. Hiện tại đứa bé đã sinh ra đời, cũng nên đặt tên cho con thôi.

- Tên của con sẽ theo nó suốt đời.

Kỷ Nhất Xuyên nói:

- Ta có thể không cẩn thận được sao, trước kia còn chưa quyết định, nhưng hiện tại ta đột nhiên nghĩ đến một cái tên, con trai của chúng ta lấy tên là Ninh đi, bất kể sau này con trai chúng ta sống cuộc sống bình dị hay xông pha, dù là kẻ yếu hay cường giả đi nữa cũng phải giữ vững tâm trí bình tĩnh.

- Ninh ?

Uất Trì Tuyết khẽ lẩm bẩm:

- Kỷ Ninh, Kỷ Ninh…

Kỷ Ninh ?

Đứa trẻ được mẫu thân ôm lấy bỗng mở to mắt ra nhìn, không lẽ do đệ nhất phán quan Thôi Phủ Quân đặt tên cho mình trong sổ sinh tử à? Sao trùng hợp quá vậy?

Không ngờ trong kiếp này hắn cũng có tên là Kỷ Ninh !

*

Người có thực lực đứng đầu trong Kỷ tộc Tây phủ chính là Trích Thủy Kiếm Kỷ Nhất Xuyên.

Còn người đứng thứ hai là Hổ Ma Kỷ Liệt.

Bên trong phủ Kỷ Liệt.

- Chúc mừng phụ thân.

Gã trung niên lên tiếng:

- Kỷ Nhất Xuyên kia cuồng ngạo không coi ai ra gì, không ngờ muốn con hắn đi đoạt Kim Kiếm… Kỷ tộc Tây phủ chúng ta truyền thừa cả ngàn năm, còn chưa từng có ai dựa vào việc đoạt Kim Kiếm để lên ngôi vị Phủ Chủ cả.

Lão già tóc đỏ đeo con rắn nhỏ trên tai bỗng vỗ mạnh lên tay vịn trên chiếc ghế đang ngồi:

- Năm đó khi còn trẻ, ắt hẳn phải do ta làm Phủ Chủ mới đúng! Chỉ vì ta quá kiêu ngạo mà thua dưới tay đại huynh Kỷ Dậu Dương, rốt cuộc làm cho tên đó được ngồi trên vị trí Phủ Chủ suốt tám mươi năm liền!

- Tám mươi năm qua...!

- Ta một mực chờ đợi, mỗi một ngày chờ đợi đều có cảm giác bị dày vò.

Kỷ Liệt cắn răng nói:

- Không ngờ cuối cùng lại xuất hiện tên Kỷ Nhất Xuyên! Thật là tài hoa kinh thế, may mắn... cũng thật may mắn khi Kỷ Nhất Xuyên một lòng tu tiên, mà không để tâm đến ngôi vị Phủ Chủ. Thế nhưng Lần này Kỷ Nhất Xuyên thật quá kiêu ngạo, lại chọn cho con của hắn theo con đường này.

- Thật là trời cao muốn chúng ta leo lên ngôi vị Phủ Chủ này rồi” Gã trung niên tỏ vẻ kích động nói.

- Đừng vội...

Kỷ Liệt quát:

- Khi ta còn trẻ tuổi đã từng vấp ngã nên ta hiểu rõ… chưa đạt đến mức thành công cuối cùng thì đừng cao hứng quá sớm! Chúng ta phải chuẩn bị trước mọi thứ đã!

- Ý của phụ thân là...!?!?

Gã trung niên hỏi lại.

Kỷ Liệt nhíu mày trầm tư.

Thời gian chậm rãi trôi qua, gã trung niên cũng không dám quấy rầy, hắn biết phụ thân hắn đang trầm tư suy nghĩ.

- À...!

Kỷ Liệt trầm giọng nói:

- Cứ làm như thế đi!

Gã trung niên nhìn về phía phụ thân hỏi:

- Phụ thân, người định...!?!?

- Muốn giành được Kim Kiếm, vậy phải đánh bại các thiếu niên bộ lạc và con cháu của Kỷ tộc.

Kỷ Liệt trầm giọng nói:

- Tuy nhiên số lượng con cháu Kỷ tộc thưa thớt lại được cấp khá nhiều tài nguyên để tu luyện, mà thiếu niên những bộ lạc khác lại rất đông đúc, ngược lại tài nguyên bị thiếu thốn. Mặc dù như vậy, đại điển Kim Kiếm bốn năm một lần, cứ năm sáu lần đại điển thì con cháu Kỷ tộc mới miễn cưỡng giành chiến thắng một lần.

Đăng bởi: Sói Già

Truyện Tiên Hiệp hay