• Mãng Hoang Kỷ

  • Tác giả:

    Ngã Cật Tây Hồng Thị

  • Chương 7: Kỷ tộc (1)

- Đưa ta.

Kỷ Ninh đem cái hũ đen như mực cùng bồn nhỏ đi ra ngoài phòng. Hắn ngồi xổm tại hành lang bên cạnh, thò tay lấy một ít muối thô màu trắng cho vào trong miệng bắt đầu 'đánh răng'.

- Ở thời đại này thật là khổ! Không có bàn chải đánh răng chỉ có thể lấy tay mà chải! Không có kem đánh răng chỉ có thể dùng muối!

Kỷ Ninh vội cọ chải sạch sẽ. Thực ra cũng không có chuyện gì cả, từ sau khi sinh ra mình vẫn rất sạch sẽ, miệng không có hôi nên cơ bản cũng không cần đánh răng chỉ tại mẹ cứ ép phải đánh răng.

- Ọc ọc ọc ~~~.

Kỷ Ninh ngửa đầu lên phun hết nước trong miệng ra rồi sau đó liền đưa cái hũ cùng bồn nhỏ cho hầu gái Xuân Thảo bên cạnh.

Hầu gái Thu Diệp ngay ngắn bưng lấy một chậu rửa mặt bằng đá xanh. Kỷ Ninh nhanh chóng cầm miếng vải lau lau rửa mặt.

- Thu Diệp.

Kỷ Ninh chớp mắt mở to nhìn.

- Ở bộ lạc của các ngươi cũng dùng muối để đánh răng?

Dù sao năm nay đã bốn tuổi rồi, mình cũng xem qua rất nhiều sách vỡ cất giữ trong gia tộc nên biết rất nhiều tin tức cần biết. Thế nhưng về mặt sinh hoạt của bộ lạc lại không rõ lắm.

- Làm sao có thể .

Trên mặt Thu Diệp có chút ít tàn nhang.

- Ở bộ lạc cho dù là để ăn cũng không có muối ăn trắng và sạch sẽ như vậy chứ đừng nói là dùng để đánh răng. Đám người nam nữ trong bộ lạc đều tùy tiện dùng nước rửa hàm răng, đa số là cả đời không đánh răng. Còn cái hũ này là dụng cụ nấu canh rất đắt làm sao có thể dùng để chứa nước đánh răng được.

Nấu canh?

Kỷ Ninh nháy mắt, cái hũ kia mà cũng dùng để nấu canh?

- Đi kiếm cái gì ăn đi.

Kỷ Ninh quay đầu bước đi, hai cô hầu gái đi theo sau lưng.

...

- Phụ thân, mẫu thân.

Kỷ Ninh đứng trước điện sảnh chào rồi đi vào.

- Ừ.

Phụ thân Kỷ Nhất Xuyên ngồi ở phía trên, mẫu thân ngồi bên cạnh phía bên trái, vị trí của mình là ở phía tay phải. Trước mặt mình là một cái bàn được điêu khắc từ khối đá màu đen, kính cẩn lấy ba chậu thức ăn sáng của mình gồm thịt sực nức mùi thơm, chồng lớn bánh nướng mềm dẻo thêm một bình nước ấm.

Như ở Địa Cầu thì bữa sáng của một tên con nít bốn tuổi này sợ là đủ cho ba tên đàn ông trưởng thành ăn mất. Thế nhưng ở thế giới này.... Mỗi đứa bé đều rất phàm ăn và mình cũng phàm ăn như vậy.

- Ôi, mùi vị thơm quá.

Kỷ Ninh liền túm lấy một miếng thịt trong chậu bắt đầu ăn. Mặc dù là khẩu vị người Địa Cầu nhưng món này với mình vẫn rất ngon. Kỷ Ninh cũng biết... bởi vì tư chất thân thể của mình chỉ thuộc loại bình thường cho nên đồ ăn thức uống từ nhỏ đã cực kỳ đặt biệt. Thịt mà mình ăn cũng không phải loại dã thú bình thường, đa phần đều là máu thịt của yêu thú có chút linh tính. Dù ở bên ngoài bộ lạc là loại đồ ăn rất đắt đỏ nhưng mình vẫn được ăn mỗi ngày.

Hiệu quá cũng có, đó là Kỷ Ninh có được khí lực rất lớn!

- Con ăn xong rồi!

Kỷ Ninh ăn nhanh như hổ đói, sau đó liền ừng ực rót nước thẳng vào trong bụng.

- Chúng ta đi.

Kỷ Ninh gọi lớn rồi chạy ra. Hai cô hầu gái Xuân Thảo cùng Thu Diệp đuổi theo.

Uất Trì Tuyết nhìn hài nhi chạy ra, cười nói:

- Ninh nhi tuy là thân thẻ lúc sinh ra có thể bị thương từ trong thai nhưng tiềm lực của nó vẫn rất lớn. Anh xem, mỗi ngày nó đều có thể ăn được nhiều thịt yêu thú như vậy thì thân thể nhất định sẽ không ngừng tốt lên.

Kỷ Nhất Xuyên cũng khẽ gật đầu. Yêu thú không giống với dã thú, yêu thú hấp thu nguyên khí của thiên địa để tu luyên nên trong máu thịt cũng ẩn chứa năng lượng. Mặc dù hài nhi ăn chỉ là bữa sáng nhưng cũng không sợ bị đói trong một hai ngày không ăn gì. Nhưng Kỷ Ninh ăn một ngày ba bữa, bữa nào đều ăn như vậy, thân thể nho nhỏ đó lại có thể hoàn toàn tiêu hóa.

*******

Hai cô hầu gái ôm một đống sách đi theo sau Kỷ Ninh, đằng sau còn có mười tám tên hộ vệ cao lớn khôi ngô mặc áo giáp màu đỏ thẫm, bên trên áo giáp màu đỏ thẫm ẩn hiện phù văn cổ quái huyền diệu. Phù Văn này âm ỷ dẫn động lực lượng kì bí khiến cho từng tên hộ vệ đều tản ra khí tức cường đại.

Xích Giáp Vệ là binh chủng mạnh nhất của Kỷ tộc. Phía Kỷ tộc Tây phủ cũng chỉ có trăm tên Xích GIáp Vệ nghe theo mệnh lênh của Kỷ Nhất Xuyên.

Kỷ Nhất Xuyên lại sắp xếp mười tám tên Xích Giáp Vệ bảo hộ cho Kỷ Ninh. Chỉ cần Kỷ Ninh rời khỏi nhà thì mười tám Xích Giáp vệ một tấc cũng không rời.

- Đi Luyện Võ Trường.

Kỷ Ninh tung tăng bước đi.

Những nơi đi qua không ai dám ngăn cản!

Tây Phủ thành là một tòa thành hùng vĩ. Bên trong thành có mấy chục van dân chúng sinh sống. Thành có ba tòa kiến trúc cực lớn theo thứ tự là Nội thành, Quân doanh, Vũ điện.

Nội thành là nơi sinh hoạt của tộc nhân Kỷ tộc Tây phủ, cũng là nơi chi phối chủ yếu!

Quân doanh là chỗ quân đội dưới trướng Kỷ tộc Tây phủ đóng quân.

Vũ Điện lại là nơi đa phần thiếu niên ở bộ lạc và đệ tử của Kỷ tộc đến tu luyên, do Kỷ tộc Tây phủ khống chế.

Nội thành có lối đi trực tiếp sang Vũ điện, Kỷ Ninh dẫn theo tôi tớ, hộ vệ đi thẳng tới Luyện Võ Trường ở Vũ điện. Trong Luyện Võ Trường có hàng vạn thiếu niên đang tu luyện.

- Nhìn kìa! Là Kỷ Ninh!

- Hắn là Kỷ Ninh, hài nhi độc nhất của Tích Thủy Kiếm?

- Nữ nô bên cạnh hắn đang cầm đúng là sách à? Ta đã từng gặp du thương đi qua bán sách ở bộ lạc, phải có một ngàn trương giác da dê thì mới đổi được một quyển đấy.

Bên trong Luyện Võ Trường, đám thiếu niên đang thì thầm bàn luận. Bọn chúng đã sớm biết đứa bé này là hài nhi của 'Tích Thủy Kiếm' Kỷ Nhất Xuyên, cường giả đứng đầu Kỷ tộc Tây phủ. Có không ít thiếu niên rất quý đứa trẻ này vì dù Kỷ Ninh có xuất thân cao quý nhưng vẫn chưa bao giờ làm khó bọn chúng, nhưng dù có quý mến thì cũng không dám đến đùa giỡn.

- Ồ.

Kỷ Ninh ngồi ở trên ghế, trong mắt hiện lên vẻ đầy phấn khích.

Dù đời trước hay phải cô độc một mình nhưng thực chất Kỷ Ninh rất ưa thích náo nhiệt.

- Đưa sách cho ta.

Kỷ Ninh lấy một quyển sách thật dày từ tay Xuân Thảo. Quyển sách rất dày cỡ phải đến hai mươi phân, trang sách đều được làm từ da của một loại dã thú trải qua công đoạn kéo mảnh để trở nên rất dai. Ở cái thời đại nô lệ này, sách vở thật là xa xỉ, bất quá Kỷ Ninh lại có thể tùy ý vào đọc ở Tàng Thư Lâu, thâm chí có thể cầm vài quyển mang về.

Sau khi sinh ra, Kỷ Ninh có ý định làm hai chuyện.

Đăng bởi: Sói Già

Truyện Tiên Hiệp hay