• Mãng Hoang Kỷ

  • Tác giả:

    Ngã Cật Tây Hồng Thị

  • Chương 17: Bộ pháp (2)

Đứng ở trên cọc gỗ nhất thời cảm giác thấy có chút lắc lư, cọc gỗ cũng không tính là to, chỉ có thể để cho một chân đứng thẳng, manh mắn là đã tu luyện qua Xích Minh Cửu Thiên Đồ, thân thể có tính cân bằng rất mạnh, mới có thể đứng vững được.

- Bây giờ nghe theo lệnh của ta, ngươi hãy thi triển sáu bước cở sở ở trên kia đi, ngươi đi thử một bước xem nào.

Uất Trì Tuyết nói:

- Tiến một bước.

Kỷ Ninh liền nhớ kỹ phương pháp phát lực, thử vọt tới trước một bước:

- Sưu.

một tiếng liền rơi xuống mặt một cái cọc gỗ, nhưng mà lại đụng phải cái bọc da thú ở bên trên, cả người lộn tròn một vòng rồi ngã ở trên mặt đất.

- Nhớ kỹ, khi di động trên cọc gỗ của Thiên Tinh Trận, cấm đụng tới bất kỳ một cái cọc gỗ nào, một khi đụng tới, thì phải lặp lại.

Uất Trì Tuyết nói.

Kỷ Ninh cắn chặt răng.

Không tin là không làm được.

Liền đi tiếp lên trên cọc gỗ, đi theo kiểu khom lưng tiến bước, tránh thoát một cái bao cát ở phía trên cọc gỗ. Nhưng mà lực bước tới quá lớn, cả người lắc lư một lúc lâu, hai tay liên tục huy động một lúc mới có thể đan chân đứng vững.

- Nhớ kỹ, bộ pháp như đinh, mỗi một bước là một cái đinh, bước ra bước nào liền như đinh đóng xuống cọc gỗ bước đó!

Uất Trì Tuyết nói:

- Từng bước bước ra không thể nhỏ, cũng không thể lớn, không thể quá nhẹ, cũng không thể quá mạnh. Giống như một bước vừa rồi của ngươi, lắc lư loạn như vậy, nếu như trong khi đấu pháp sinh tử thì đã sớm bị địch nhân pháp hiện, một kiếm chém chết ngươi. Tiếp tục, tiến bước!

- Tiến bộ!

- Hành bộ!

- Dược bộ!

- Thối bộ”

- Triệt bộ!

- Chuyển bộ!

Uất Trì Tuyết lần lượt hạ mệnh lệnh.

Kỳ thật mặc kệ là bộ pháp gì, những bước căn bản của bộ pháp đều là vài bước như vậy, bước tới bước lui từ từ. Nhưng mà những pháp môn khác nhau, thì kỹ xảo cũng khác nhau như trời với đất. Có tu luyện, có biến hóa giống như tia chớp, mà có bộ pháp thì lại phiêu đãng như gió, có loại thì lại biến hóa như quỷ mị.

Bộ pháp ảo diệu khác nhau, thi triển ra cũng không giống nhau.

Oành!

Bước xuống không đủ manh, lưng liền cọ vào cái bao da thú ở phía sau lưng, làm cho căn bản là không thể tiếp tục đứng ở trên cọc gỗ.

Kỷ Ninh không hề than một tiếng, tiếp tục bước lên cọc gỗ.

Oành!

Cái đầu gối không đưa lên đủ cao.

Oành!

Lực lượng quá mạnh.

Chỉ thấy Kỷ Ninh đang ở trên hơn một ngàn cái cọc gỗ, lần lượt di động tới lui, điên cuồng rèn luyện sáu bước cở sở. Bởi vì có bao da thú được treo cao gây trở ngại, cho nên thân thể cũng phải dùng các loại tư thể để né tránh trở ngại. Hơn nữa mặc kệ là tư thế gì thì điều kiện tiên quyết nhất chính là trọng tâm ổn định, bước chân vững vàng.

- Mẫu thân, con cần phải tu luyện tới khi nào?

Kỷ Ninh bị ngã đến mức thê thảm.

- Ninh nhi, bắt đầu từ cái cọc gỗ thấp nhất, đến khi nào đi hết một ngàn lẻ tám cái cọc gỗ, từ trên cái cọc cao nhất nhảy xuống, trên đường đi không đụng tới bất kỳ một cái bao da thú nào là được!

- Hoàn thành trong vòng mười nhịp thở, liền tính là bộ pháp của ngươi đạt được cảnh giới thứ nhất là cơ sở.

Uất Trì Tuyết cười nói.

Kỷ Ninh nghe vậy thì kinh ngạc.

- Cái gì! Trong mười nhịp thở? Thời gian ngắn ngủi như vậy…Chủ dù là trên mặt đất bằng phản, con chạy vội đến đó cũng không xong trong vòng mười nhịp thở được.

Một ngàn cái cọc gỗ được xếp cạnh nhau, tính ra cũng hơn một ngàn thước, chính mình chạy vội trong một ngàn thước cũng còn lâu hơn.

- Đợi đến khi ngươi luyện thành cảnh giới thứ nhất trong Xích Minh Cửu Thiên Đồ, nếu như là đất bằng thì trong vòng mười nhịp thở là ngươi cũng có thể chạy tới.

Uất Trì Tuyết cười nói.

- Cái này…

Kỷ Ninh kinh ngạc.

- Bước trên Thiên Tinh Trận như bước trên đất bằng thì mới có thể xem như đạt tới cảnh giới thứ nhất là cơ sở.

Uất Trì Tuyết cười nói.

- Vậy còn cảnh giới Nhập Vi thứ hai kia thì sao?

Kỷ Ninh không nhịn được hỏi.

Uất Trì Tuyết, đụng vào một đám bao da thú. Bao da thú này lại động chạm tới bao da thú khác, rất nhanh hơn một ngàn cái bao da thú đều đung đưa động đậy lẫn nhau, tự nhiên là va chạm đung đưa cũng không hề có quy luật gì.

- Cảnh giới Nhập Vi thứ hai là dưới tình huống toàn bộ số bao da thú này đang đung đưa động đậy lẫn nhau. Ngươi bắt đầu từ cái cọc gỗ thấp nhất, trong vòng mười nhịp thở có thể đi hết toàn bộ một ngàn lẻ tám cái cọc gỗ. Vả lại bước từ trên cái cọc gỗ cao nhất xuống, trên đường đi không hề đụng vào bất kỳ một cái bao da thú nào.

Uất Trì Tuyết nhìn Kỷ Ninh.

- Làm được như vậy, liền tính là ngươi đã luyện thành cảnh giới Nhập Vi .

- Này, điều này sao có thể? Toàn bộ số bao da thú đều đang động đậy, làm sao có thể tránh được? Cơ hội có thể chỉ đến trong nháy mắt, đã cần phải tránh được toàn bộ bao da thú, lại còn phải bước trên những cái cọc này, lại trong thời gian ngắn như vậy.

Kỷ Ninh cảm thấy đây quả thực là rất khó khăn, làm sao có thể làm được.

- Cho nên mới nói, nếu dùng Thiên Tinh Trận thì trong mười năm ngươi mới có thể luyện thành cảnh giới Nhập Vi trong Phong Ảnh Bộ.

Uất Trì Tuyết nói.

- Từ giờ tới bữa ăn trưa, ngươi cứ luyện tập trên cọc gỗ của Thiên Tinh Trận đi.

- Vậy còn cảnh giới thứ ba, thiên nhân hợp nhất thì sao đây?

Kỷ Ninh không nhịn được nói.

Uất Trì Tuyết nhìn Kỷ Ninh cười:

- Đó là một loại cảnh giới, khi nào tới thì tự nhiên sẽ biết.

- Mạnh bao nhiêu? Có thể nói luôn được không?

Kỷ Ninh tiếp tục truy vấn.

- Ừ, ngươi thật sự là muốn biết. Đó chính là vạn tên cùng bắn đều không thể động được đến ngươi.

Uất Trì Tuyết nhìn nhi tử.

- Vạn tên cùng bắn?

Kỷ Ninh vừa nghĩ tới vô số mũi tên phóng tới, nhưng mà cũng không thể động vào người. Cái này cũng thật sự là không thể tin được, thân thể người dù sao cũng lớn như vậy, vô số mũi tên thì đã tràn ngập cả không gian, theo lý thuyết mà nói thì căn bản là không có chỗ nào trốn mới phải.

Uất Trì Tuyết mỉm cười nói.

- Đừng nóng vội, đông đảo chiến sĩ bộ lạc đứng đầu Hậu Thiên thông thường cũng chỉ mới đạt tới bước cơ sở đầu tiên.

- Lúc đạt Tiên Thiên sinh linh, thông thường thì bộ pháp đạt tới cảnh giới Nhập Vi thứ hai.

- Khi tu sĩ đạt Tử Phủ, thông thường là đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất thứ ba, đương nhiên một số ít Tiên Thiên sinh linh phong tuyệt cũng có thể đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất. Ví dụ như là phụ thân ngươi!

Uất Trì Tuyết nói.

- Phụ thân?

Kỷ Ninh vui mừng ra mặt.

Đăng bởi: Sói Già

Truyện Tiên Hiệp hay