Một ngày mới lại đến, nắng mai ấm áp bao phủ khắp Vạn Thú Sơn Lâm. Từng cành cây ngọn cỏ tràn trề sức sống sau cơn mưa đêm vươn mình lên đón nắng mới. Dã thú, hung thú sau một đêm kiếm mồi cũng lui sâu vào trong rừng.

Lúc này, bên rìa phía Đông của Vạn Thú Sơn Lâm có một vùng đất lớn bị tàn phá nghiêm trọng. Đó chính là sơn thôn nơi mà gia đình Hoàng Thiên sinh sống. Những ngôi nhà tranh mới hôm qua còn đầy ắp tiếng cười, hôm nay đã đổ nát, tiêu điều.

Cây cối xung quanh trong phạm vi trăm dặm không có cây nào còn đứng thẳng. Ngay cả ngọn núi sau thôn cũng bị lún xuống, giống như bị cái gì đó rất lớn ép xuống vậy. một vùng đất mới hôm qua còn đầy sức sống, qua một đêm không biết xảy ra chuyện gì mà trở nên tan hoang như vậy.

Nhìn sâu vào bên trong vùng đất, vị trí nhà của Hoàng Thiên có một chiếc nhẫn nhỏ đang nằm trên nền đất ẩm ướt. Những tia nắng xuyên qua vách tre đổ nát, chiếu vào chiếc nhẫn khiến nó lấp lánh trong nắng mai. Chiếc nhẫn hấp thu tia nắng một lát thì bỗng nhiên khẽ động. Một luồng ánh sáng mãnh liệt khiến con mắt người ta đau nhức từ chiếc nhẫn tỏa ra xung quanh.

Khi mà ánh sáng mờ dần, hiện ra hình ảnh của bốn đứa trẻ, là bốn người Hoàng Thiên. Chúng ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh, một khung cảnh tĩnh lặng của sự chết chóc. Xác chết bê bết máu nằm la liệt trên mặt đất, không có một cái nào còn nguyên vẹn, khuôn mặt tràn đầy hoảng sợ và đau đớn.

Bốn đứa trẻ chật vật đi lại trong những căn nhà đổ nát, chúng muốn tìm người thân của mình, trong chúng luôn có một tia hi vọng nhỏ nhoi rằng họ sẽ sống sót. Nhưng hi vọng càng nhiều rồi thất vọng càng lớn, chúng tìm thấy gia gia của Lan Nhi, cha mẹ của Tuấn Kiệt, nhưng bọn họ không một ai còn sống, đều đã chết.

Hoàng Thiên nãy giờ vẫn thủy chung im lặng, vì hắn không tìm thấy cha mẹ của mình.

- Ca! phụ thân và mẫu thân đâu rồi?

Hoàng Vân ngước đầu lên nhìn Hoàng Thiên ngây thơ hỏi.

- Ưm! Mẫu thân cùng phụ thân có việc phải đi xa rất xa, rất khó trở về, tiểu Vân phải nghe lời ca rồi ca sẽ dẫn tiểu Vân đi tìm họ, được không?

- Vâng! Tiểu Vân sẽ ngoan mà, ca nhớ là phải dẫn tiểu Vân đi đấy nhé!

- Ừ! Ca hứa!

Lời hứa vang lên đầy đắng chát, nước mắt không biết tự khi nào lăn trên gò má non nớt ấy. Hắn còn quá nhỏ để đối mặt với sự thật đau đớn đó. Nhưng hắn không chỉ có một mình, hắn còn một đệ đệ cần hắn bảo vệ, bởi vậy mà hắn không cho phép bản thân mình yếu đuối, tuyệt đối không được phép.

“To...o…ng…” một giọt nước rớt xuống vũng nước dưới chân Hoàng Thiên, tạo nên làn sóng yếu ớt lan trên mặt nước. Rồi những giọt nước khác lại rơi xuống, lại mưa, bầu trời không biết tự lúc nào đã cuồn cuộn mây đen, cơn mưa đến như muốn xua tan đi cái không khí chết chóc tại nơi này. Bốn đứa trẻ không hẹn mà cùng ngửa mặt nhìn tinh không, bầu trời lúc này cũng như tương lai của bọn chúng, mờ mịt và không có phương hướng.

- Ca! tiểu Vân lạnh.

Một cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua, người Hoàng Vân run lên, nó ôm lấy vai mình thì thào nói.

- Mau mặc áo của ca vào nè!

- Ca không lạnh sao?

- Không sao, ca không sao.

Tối hôm đó, bọn trẻ cùng trú vào một căn bếp chưa hoàn toàn sụp đổ. Ánh lửa bập bùng cháy âm ỉ trong đêm, nhưng cũng không thể nào làm vơi đi sự lạnh giá trong chúng, cái lạnh lẽo cô đơn đến từ sâu trong linh hồn.

Hoàng Thiên ngồi thẫn thờ, nhìn đệ đệ đang ngủ ngon lành trong lòng mình, tay thì đang mân mê chiếc nhẫn khi sáng. Đây là di vật cuối cùng mà cha mẹ hắn để lại, mặc dù không biết là cái gì nhưng hắn sẽ luôn giữ nó bên mình. Nếu thật sự cha mẹ không chết, có lẽ nó sẽ là thứ giúp hắn tìm được hai người. Mải mê suy nghĩ, hắn thiếp đi lúc nào không hay, ngoài trời, mưa vẫn tuôn, gió vẫn thổi, sấm rền chớp lòe.

OoO

Thấm thoát một tháng trôi qua, bọn trẻ nhờ vào những phần lương thực còn sót trong thôn nên không bị chết đói. Nhưng nhìn chúng ngày một tiều tụy khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải nảy lòng thương xót.

Hôm nay trời không mưa, không nắng, bầu trời âm u khiến tâm trạng của người ta cũng âm u theo. Trên tinh không của Vạn Thú Sơn Lâm có ba đạo thần hồng phá không lao tới, tốc độ kinh người. Nhìn phương hướng thì bọn họ đang đi về phía sơn thôn.

Chẳng mấy chốc bọn họ đã tới nơi, ba đạo thần thồng dừng lại, hiển lộ ra ba người trung niên, hai nam một nữ. Người thiếu phụ vận y phục màu lam, thân thể yểu điệu, lạnh lùng đứng trên không, gương mặt mỹ lệ được sa mỏng che kín, bộ dáng đó đủ khiến cho bất cứ gã đàn ông nào cũng phải siêu lòng.

Hai người còn lại một kẻ là 1 lão giả đầu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, kẻ còn lại là một tráng hán ở trần, thân hình cao to vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn. Cả ba người đều tạo cho người ta cảm giác cao thâm mạt trắc, tuyệt không dám xúc phạm.

- Phạm vi trăm dặm xung quanh đây đều tan hoang như vậy, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Người thiếu phụ lên tiếng trước, giọng nói thanh thúy vang lên tạo cho người ta cảm giác mỵ hoặc.

- Không ngờ một nơi nguy hiểm như Vạn Thú Sơn Lâm này lại có phàm nhân sinh sống, thật kỳ quái?

Tráng hán nhìn khung cảnh tan hoang, khẽ thốt lên.

- Ngàn vạn năm qua đi, cái danh đại cấm địa Nguyên giới có lẽ đã không còn uy hiếp như xưa, phàm nhân tới đây sinh sống cũng không có gì lạ!

Một thanh âm xa lạ bỗng nhiên vang lên, khiến cả ba người đều biến sắc. Phải biết rằng khi tới đây, cả ba người bọn họ luôn tỏa ra linh thức nhưng lại không thể phát hiện ra đối phương đến khi nào. Chỉ có hai phương án là đối phương có pháp bảo ẩn giấu khí tức hoặc tu vi cao hơn bọn họ rất nhiều.

Xuất hiện trước mặt họ bây giờ là một nam tử trung niên mặc đạo bào xám, trên khuôn mặt tỏa ra một khí tức tang thương của năm tháng. Đặc biệt là ba người bọn họ không hề cảm nhận được một chút khí tức tu vi nào trên người hắn. Càng như vậy thì càng chứng tỏ tu vi đối phương không tầm thường, càng phải thận trọng. Nam tử trung niên khẽ liếc mắt nhìn ba người một cái khiến cả ba phải rùng mình mà lùi về sau một bước.

Lão giả tiên phong đạo cốt nãy giờ thủy chung im lặng tiến lên một bước, chắp tay về phía nam tử trung niên, nói:

- Tại hạ Tang Mặc tử, bái kiến đạo hữu, không biết quý tánh đại danh của đạo hữa là?

- Họ Vô, tên chỉ một chữ Danh?

- Vô Danh…

Lão giả nghe vậy thì mặt hơi nhăn lại, nhưng nhanh chóng biến hóa, vẻ mặt trở nên âm trầm. Nam tử trung niên không thèm để ý thái độ của lão giả, ánh mắt vẫn nhìn về phía sơn thôn đổ nát đầy suy tư. Giới này vốn do hắn chưởng quản, một tháng trước, hắn cảm nhận được luồng hơi thở khổng lồ phát ra làm cho quy tắc nơi đây bị phá vỡ, nên mới xuống đây điều tra sự việc. Có điều hắn biết thực lực đối phương mạnh hơn mình rất nhiều, nên không dám xuống ngay lúc đó mà phải đợi tới bây giờ mới dám xuống.

- Niệm tình các ngươi tu hành khó khăn mới đến một bước này, ta khuyên các ngươi không nên quá tò mò! Những kẻ phá hủy nơi này… đừng nói là ba người các ngươi, dù là tông môn đứng sau các ngươi cũng không làm gì được hắn.

Ba người nghe thấy vậy thì trầm mặc không nói, nửa tin nửa ngờ, dẫu sao thì họ cũng tới từ những tông môn lớn nhất Ngũ Hành Thiên Quốc. Nam tử trông thấy vậy thì cười lạnh nói:

- Không tin ta sao? Ba người các ngươi ở cái nơi khỉ ho cò gáy này có thể được coi là cường giả, nhưng đối với những kẻ đã phá hủy nơi này thì thực sự không bằng con kiến, ta không biết mục đích của bọn hắn là gì, nhưng tốt nhất các ngươi đừng chọc vào.

Ba người vẫn trầm mặc không nói, nhưng cũng tin phần nào, dẫu sao với tu vi như thế đối phương cũng không cần gạt họ làm gì.

- Cảm tạ các hạ đã nhắc nhở, chúng ta chỉ là phụng mệnh tông môn đi điều tra, có gì sẽ bẩm báo lại cho tông chủ xử lý.

- Chẳng phải là đi điều tra sao, dưới kia còn bốn đứa trẻ sống sót. Lại hỏi chúng xem sao.

Nam tử trung niên nói xong thì bước về phía trước một bước, không gian xung quanh tỏa ra sóng gợn rồi thân hình hắn dung hợp vào hư không biến mất.

-Thuấn di…

Ba người thấy vậy thì biến sắc, cùng thốt lên kinh hãi, nhưng sau đó nhìn nhau cười khổ bay theo sau.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay