• Linh Vũ Thiên Hạ

  • Tác giả:

    Vũ Phong

  • Chương 14: Lặng nghe phồn hoa khúc, không làm chủ phồn hoa. (1)

Lục Thiếu Du lập tức điều động chân khí, nhanh chóng trèo lên cây, lợi dụng lá cây che đi thân thể của mình. Xuyên qua khe hở lá cây, Lục Thiếu Du nhìn thấy từ của lớn có hơn chục người đang chậm rãi tiến vào hoa viên.

Chăm chú quan sát, Lục Thiếu Du nhíu mày trong hơn chục người phía trước có bảy thiếu niên tầm mười năm, mười sáu tuổi là Lục Thiếu Du có thể nhận ra. Người mặc cẩm phục hoa đào chính là đệ đệ cùng cha khác mẫu thân với Lục Thiếu Du trước kia, nhỏ hơn hắn một tuổi, tên là Lục Thiếu Hổ, bình thường luôn không để Lục Thiếu Du vào trong mắt.

Người bên cạnh mặc cẩm phục màu xanh, mày rậm mắt sáng, khoảng chừng hai mươi tuổi kia chính nhi tử của Nhị cô, tên là Chu Hải Minh, người nhà của Nhị cô này quanh năm đều ở Lục gia.

Những thiếu niên khác Lục Thiếu Du cũng biết, đó là đệ tử của mấy chi thứ trong tộc. Lục gia là thế gia võ đạo, những thiếu niên qua tám tuổi sẽ được lựa chọn đem đến Lục gia dạy dỗ, những người được lựa chọn đều là những đệ tử có tư chất không tệ, chỉ là bản thân Lục Thiếu Du từ nhỏ đã không có cơ hội này.

Còn về những thiếu nữ trong đám người, Lục Thiếu Du chăm chú quan sát cũng nhận ra vài người. Người bên trái, một thiếu nữ khoảng mười chín tuổi, mái tóc đen dài óng ả xõa ở sau lưng, váy dài màu đỏ ôm sát lấy dáng người mỹ lệ, trên cổ tay trắng nõn mang theo vòng tay tinh xảo. Trang phục đơn giản nhưng lại vô tình lộ ra khí chất cao quý, khiến người ta nhìn vào có cảm giác dễ chịu, thoải mái.

Thiếu nữ này Lục Thiếu Du có quen biết, nàng là dưỡng nữ của Đại Bá, tên là Lục Vô Song, rất được Đại Bá yêu thương, bình thường ở trong Tiền viện cũng chỉ có Lục Vô Song đối xử tốt với Lục Thiếu Du nhất, thỉnh thoảng lại mang một chút thức ăn đến cho hắn.

Bên cạnh còn có một thiếu nữ khác, nàng tầm mười bảy, mười tám tuổi, mái tóc vàng xõa trên bờ vai, trên đầu búi thành một búi tóc nho nhỏ. Nhan sắc mỹ lệ lại lộ ra sự cao quý, trên tóc cài trâm ngọc màu vàng, xem ra cũng là người phú quý, trong đôi đồng tử màu vàng nhạt lộ ra một kia kiêu ngạo. Đây đúng là con gái nuôi của Lục lão gia chủ, tuy không phải người Lục gia nhưng cũng lấy họ là Lục, tên gọi Lục Mị. Lục Mị này bình thường cũng không coi Lục Thiếu Du ra gì.

Còn những thiếu nữ còn lại, Lục Thiếu Du cũng nhận ra vài người, họ đều là tộc nhân trong chi thứ của Lục gia.

Những người Lục gia xuất hiện ở đây, trừ Lục Vô Song khiến Lục Thiếu Du cảm thấy thiện cảm một chút thì những người khác hắn cũng không thèm để ý. Ánh mắt Lục Thiếu Du tiến vào vị trí trung tâm, nơi mà người Lục gia túm tụm xung quanh, có một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp, cao quý.

Thiếu nữ này toàn thân đều lộ ra quý khí, y phục trên người cũng vô cùng xa hoa làm tăng thêm sự mỹ lệ, khiến cho những thiếu niên Lục gia chỉ nhìn thôi mà nước miếng cũng muốn chảy ra.

Bây giờ Lục Thiếu Du đưa ánh mắt nhìn chăm chú người thiếu nữ đang ăn mặc như một nha hoàn. Thiếu nữ này tầm mười bảy mười tám tuổi, sắc mặt đang dần ửng hồng lên, giống như là hoa đào đang nở, lông mi thon dài hạ xuống, chớp động lên một đôi mắt màu lam thuần khiết. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, cái mũi nhỏ xinh xắn, mái tóc dài màu đen được búi lên ở sau gáy. Nàng hiện tại đang diện một chiếc váy dài đơn giản với một đoạn vải dài quấn quanh thân.

Lục Thiếu Du nhìn người này, mặt có chút tiếc nuối, thiếu nữ cũng phải ít nhất là một người đẹp khuynh nước khuynh thành, ở trên mặt người thiếu nữ bắt đầu xuất hiện những vết đỏ ngượng ngùng, thật là xinh đẹp làm sao.

Lục Thiếu Du vẫn không thể ngừng tiếp tục chăm chú nhìn cô gái cũng bởi vì cô gái này thực sự không có gì giống với những nha hoàn cả. Với lại ánh mắt của thiếu nữ này cũng chẳng hề giống, nói tóm lại, Lục Thiếu Du cảm thấy thiếu nữ này tuyệt đối không thực sự là một nha hoàn.

- Độc Cô tiểu thư, tiểu thư thấy hoa viên nhà chúng ta có đẹp không?

Lục Thiếu Hổ mỉm cười, hướng về phía người thiếu nữ nói.

- Rất là đẹp! Ồ, đây có phải cây Hàn liễu, chỉ có ở cực bắc bình nguyên, ở nơi này của chúng ra rất hiếm thấy ah.

Người được gọi là Độc Cô tiểu thư nhẹ nhàng cười, chăm chú nhìn cây liễu phía trước và nói.

- Độc Cô tiểu thư thật tinh mắt.

Lục Thiếu Hổ, Lục Thiếu Du còn có Chu Hải Minh, đột nhiên nói.

- Nghe nói Độc Cô tiểu thư tài văn chương phi phàm, bây giờ thời tiết đã vào mùa đông lâu rồi, ta xin bêu xấu, thỉnh Độc Cô tiểu thư chỉ giáo.

Chu Hải Minh mượn cơ hội nói, tựa như muốn thể hiện trước mặt giai nhân một chút.

- Chỉ giáo không dám nhận, vậy thì mời Chu thiếu gia.

Độc Cô tiểu thư cười nói.

- Vậy thì bêu xấu rồi.

Chu Hải Minh sửa sang lại cái tay áo, sau đó hít một hơi sâu, chăm chú nhìn hậu hoa viên, lập tức nói:

Viên thành cảnh bị đặc tinh kỳ,

Đông lai xuân ý sướng khoáng di,

Lục thụ hồng hoa hữu thử ngoại,

Lâu thai cao khởi hữu khách lai.

Ngâm xong, Chu Hải Minh đắc ý cười, tựa như là việc hắn vừa mới làm khiến không ngừng hài lòng.

- Híc híc...

Lục Thiếu Du đang trốn ở trên cây thiếu chút nữa là đã cười lớn tiếng, thầm nghĩ trong lòng, đầu năm nay, dạng người gì cũng có.

Bây giờ, một nhóm thanh niên nư tú đang ở trong hoa viên, Lục Vô Song đi đến với vẻ mặt như đang cố gắng nín cười.

- Không tệ không tệ, không ngờ Chu công tử đúng là tài thế hơn người.

Độc Cô tiểu thư là hơi chút mỉm cười, giống như là tán thưởng Chu Hải Minh, làm cho Chu Hải chợt đắc ý hẳn lên, bước đi cảm giác rất có thần khí.

Sau đó mọi người tiếp tục đi lên phía trước, từ từ đi đến chỗ cách không xa Lục Thiếu Du, tất cả mọi người tiếp tục nói chuyện, thỉnh thoảng cười đùa một tiếng.

Lục Thiếu Du để ý người ăn mặc như nha hoàn, thấy có chút tâm sự giống nhau, vẫn là ăn nói có ý tứ, trong đôi mắt, cũng là lộ ra chút nét u sầu.

Thâm đông kỷ độ,

Dung hoa tạ hậu,

Phong hoa lưu sa,

Thương lão niên hoa,

Phồn hoa loạn thế,

Tĩnh thủy lưu thâm,

Thương sanh đạp ca

Tam sinh viên khuyết.

Bây giờ, người thiếu nũ kia nhẹ nhàng đi tới, chăm chú nhìn sắc cảnh mùa đông, tựa như co chút cảm xúc, nhẹ giọng ngâm tụng. Âm điệu giống như cỏ chi và cỏ lan, làm cho người ta như gặp gió xuân, những người đang cười đùa, bây giờ cũng đều là đưa ánh mắt chăm chú nhìn lên người nha hoàn ấy.

Sau đó nha hoàn kia tiếp tục nhẹ giọng và nói:

Hàn mặc lưu ly na nhất thế,

Kích dương cương tràng hỏa lang yên,

Bất nguyện thị na nhất thế cẩm sắt nữ tử,

Loạn thế khuynh tháp,

Lưu niên phiêu phi.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay