Chương thứ mười lăm

“Nên để cho hắn ngủ một giấc.” Tay vỗ nhẹ, vị Hướng đại hiệp luôn được Liệt Nguyên Điển coi trọng đứng phía sau Liệt Viêm, một tay nâng Liệt Viêm, thản nhiên nói: “Ta đánh hắn ngất xỉu, hắn sẽ ngủ một thời gian dài, chỉ hy vọng sau khi hắn tỉnh sẽ không quá tức giận. Người đâu, nâng thế tử đi nghỉ ngơi.”

“Dạ!”

“Liệt Trung!” Tô Y Nạp thấy Liệt Viêm vô sự mới yên lòng, quay đầu nói với Liệt Trung: “Đối ngoại phong tỏa hết thảy tin tức, tuyệt đối không thể để tin về cái chết của nhiếp chính vương các ngươi truyền vào Hoa Kinh, phòng ngừa có biến.”

“Dạ!” Liệt Trung kiên định đáp, đồng thời cảm thấy kinh ngạc liếc y một cái, hắn biết rõ Liệt Nguyên Điển đối xử với vị tiểu vương tử Đồ Lan quốc này vô cùng tốt, chỉ là không có ngờ một thiếu niên thanh tú mãnh khảnh thật như y lại gặp biến không sợ hãi, còn nghĩ chu đáo đến vậy, chờ Liệt Trung đi rồi, vị Hướng đại hiệp nói: “Tiểu vương tử, ngươi phải đi trốn đi, chỉ sợ sắp có biến cố.”

Màn đêm buông xuống, khí lạnh cuốn lấy người ta, mây đen bao trùm, trời đêm u tối không sao cũng không trăng.

Gió lùa lạnh lẽo, hai chiếc đèn ***g trước cửa huyện nha Lương Châu không ngừng lay động, bởi vì đại chiến, dân chúng Lương Châu sớm tắt lửa nghỉ ngơi, cả tòa thành không một chút âm thanh, càng tỏa ra cái sự âm u trầm lặng.

“Keng, keng, keng..! Keng, keng, keng..!” Nơi ngã tư đường, một người cầm trống canh lặng lẽ đi, vừa đi vừa gõ trống canh, miệng không ngừng nói: “Tiết trời khô hanh, cẩn thận hỏa hoạn. . . Tiết trời khô hanh, cẩn thận hỏa hoạn. . .”

Đột nhiên, mấy bóng người cao lớn từ trong bóng tối lặng yên không một tiếng động từ lướt nhanh đến đằng sau phu canh, yên lặng nhìn vị phu canh này.

“Hức!” Người phu canh một cái nấc rượu, hơi thở phả ra mùi rượu nồng nặc, lầm bầm lầu bầu nói: “Thế thời thay đổi, Điển vương gia đã chết còn không dám phát tang, thời thế thế thời.” Lại gõ vài nhát trống: “Đổi liền đổi thôi, sống cả đời, biến cố nào chưa từng gặp qua, hắn thay đổi thế thời của hắn, ta đây vẫn gõ trống của ta đấy thôi. Hức!” Nói xong, chậm rãi theo cửa huyện nha môn khuất dần vào bóng tối.

Mấy tên áo đen kia liếc nhau vài lần, một tên đè thấp giọng nói : “Đại Liệt nhiếp chính vương xem ra đã chết thật rồi.”

Tên kia cũng giảm thấp xuống giọng nói : “Chúng ta vẫn nên vào xem, nếu thật như vậy, thừa dịp bọn hắn hiện tại không người còn có thể đem đầu vị tiểu vương tử kia…” Nói xong làm tư thế chặt ngang cổ, kẻ này nói chuyện cũng là tiếng Đồ Lan ngữ.

Mấy tên còn lại cũng gật đầu một cái, lập tức lắc mình tiến nhập vào Lương Châu huyện nha.

Đại đường huyện nha, này vốn là nơi Huyện lão gia thăng đường thẩm vấn, hiện giờ cũng phủ đầy vải trắng như điện Sâm La.

Trong đại đường đặt một quan tài lớn, theo tập tục Đại Liệt, quan tài vẫn chưa khép lại, trước quan tài có linh đường, một đôi nến trắng lập lòe trước gió chiếu ra mấy chữ mơ hồ: Bài vị Nhiếp chính vương Đại Liệt Liệt Nguyên Điển.

Nhìn thấy bố trí như thế, tên áo đen nói tiếng Đồ Lan rùng mình một cái: “Xem ra, Liệt Nguyên Điển lần này đã chết thật rồi.”

“Đi, hay là đi xem xem trong quan tài có người hay không.”

“Vâng, phải xem xét thật kĩ càng.”

Hai người đi đến trước quan tài, đưa ngọn nến nhìn vào trong quan tài. Chỉ thấy một nam nhân sắc mặt tái nhợt, diện mạo cực đẹp nằm bên trong.

“Như thế nào? Đẹp như vậy, có phải tên nhiếp chính vương kia không?”

“Ta nhớ rõ dung mạo của hắn, chính là hắn.”

“Đáng tiếc, dễ coi như vậy, đã chết thật đáng tiếc.”

“Tốt lắm, các ngươi không phải vô cùng muốn giết hoàng tử của các ngươi sao?”

“Bọn hắn sao vẫn chưa trở lại?”

Một cơn gió lạnh thổi qua, vài tên áo đen lẻn vào đại đường.

“Tìm được hoàng tử!” Thân hình mới vừa ổn định, trong đó một tên quay ra nói với hai tên khác.

“Ở nơi nào?” gã áo đen nói tiếng Đồ Lan hiển nhiên là vô cùng “quan tâm” chết sống của Tô Y Nạp.

“Ở hậu hoa viên, chúng ta đã đánh ngất xỉu rồi ném hắn vào ao ở hậu hoa viên, ngày mai nếu có người phát hiện, cũng chỉ nghĩ hắn nửa đêm sẩy chân rơi xuống nước, nhất định không thể ngờ được là chúng ta ra tay.”

“Làm được, đi!”

Đương khi mây đen lui tán, sắc trời dần dần chuyển rạng. Trong một tòa đại trướng của quân đội Đồ Lan đóng ngoài Lương Châu.

“Cố Trát, Liệt Nguyên Điển đã chết thật, các linh hồn tộc nhân của chúng ta cũng có thể nghỉ ngơi.” Tên áo đen gỡ khăn che mặt xuống, hé ra khuôn mặt đặc thù của tộc nhân Khương Địch.

“Hảo, hảo, hảo.” Trát Hách Lý liên tiếp nói ba tiếng “hảo”, ngửa mặt lên trời cười dài nói: “Liệt Nguyên Điển à Liệt Nguyên Điển, ngươi cũng có hôm nay, ha ha ~~~~ “

“Còn vị tiểu vương tử Tô Y Nạp thì sao?” Một hán tử thấp bé đứng cạnh Trát Hách Lý giương ánh hỏi.

“Đã chết rồi!” Một tên áo đen khác vội vàng đáp lại.

“Như vậy, hoàng tử Tô Sa Thản ngươi có thể yên tâm.” Kia chữ Hán chăm chú nhìn này Đồ Lan Hắc y nhân, bí hiểm mỉm cười nói.

“Tất nhiên!” từ trong trướng một người đi ra, trên mặt là đắc ý khó có thể kìm chế nói : “Hiện tại cuối cùng có thể yên tâm.”

“Ngươi cao hứng quá sớm, ca ca.” Đột nhiên, ngoài lều trại truyền ra từng đợt âm thanh. Mấy người mặc áo đen tiến vào.”Nhiếp chính vương quả nhiên đoán không sai, các ngươi thật sự cấu kết.”

“Điện hạ? !” Trát Hách Lý vừa nhìn thấy khuôn mặt người nói, lập tức xám như tro tàn. Người vừa nói chuyện kia không ai khác chính là “chết” mà sống lại vương tử Tô Y Nạp.”Người đâu, đem Trát Hách Lý bắt lại “

Đầu óc Trát Hách Lý nhanh chóng hồi tưởng, thật sự không biết là chỗ nào có vấn đề, đành phải quỳ mạnh xuống cầu xin: “Vương tử, tất cả chuyện này đều là chủ ý của đại vương tử.” Hiện tại Tô Y Nạp trở lại trong quân, có thể danh chính ngôn thuận điều khiển quân đội, mà chính mình vẫn đang đứng giữa quân Đồ Lan, đương nhiên không dám vô lễ với Tô Y Nạp.

“Hảo, ta sẽ không làm khó ngươi, chỉ cần ngươi theo ta đến trước mặt phụ vương tố giác tội danh của ca ca ta, ta có thể đảm bảo ngươi vô sự.”

“Vâng, vâng, tất nhiên” Trát Hách Lý lúc này chỉ dám gật đầu đồng ý như trống bỏi. So với tên vương tử kia, đầu của mình tất nhiên quan trọng hơn.”Điện hạ, không biết ngài định. . .” Biết cái mệnh của mình tạm thời không vấn đề, Trát Hách Lý nhịn không được hỏi: “Làm sao ngài biết là thần cùng đại vương tử. . .”

Tô Y Nạp thấy hắn khó hiểu, đắc ý cười với một vị hán tử.

“Thuộc hạ Yểu Nhĩ Lãng tộc nhân Tra Ba tham kiến điện hạ, Yểu Nhĩ Lãng tộc trưởng lệnh thuộc hạ thay mặt cảm ơn điện hạ và Đại Liệt nhiếp chính vương, vô cùng cảm tạ ơn dạy giỗ của vương gia và ơn tha mạng của điện hạ. Yểu Nhĩ Lãng tộc nhân vĩnh viễn đi theo điện hạ.”

“Đại Liệt nhiếp chính vương?” Trát Hách Lý sắc mặt cuồng biến: “Tra Ba, chẳng lẽ ngươi đại biểu Yểu Nhĩ Lãng tộc đến giúp ta không ngờ là chủ ý của Liệt Nguyên Điển? Các ngươi khi nào cùng hắn cấu kết?”

“Khi ngươi giam Đại thế tử, nhiếp chính vương đã biết được hết thảy, cũng giao hẹn với tộc của chúng ta.”

“Các ngươi. . .” Lúc này, Trát Hách Lý đã tâm phục khẩu phục: “Như vậy lúc trước đại vương tử phái Lý Hoành mượn dùng tên hắn ám sát tiểu điện hạ, hắn cũng biết chân tướng?”

Tô Y Nạp lại cười nói: “Vâng! Hết thảy đều trong lòng bàn tay của hắn.”

Trưa xuân, mặt trời trên đỉnh, trong hoa viên, cây xanh đâm chồi nảy lộc. Gió thoảng lướt qua, liễu xanh buông rủ, khiến lòng thư thái.

“Các ngươi gạt ta?” Tuy nhiên, trong phòng nhỏ một góc hoa viên truyền ra tiếng hét to không chút hài hòa, làm giật mình chim nhỏ nơi vòm cây tung cánh bay, én xuân bừng tỉnh vỗ cánh từ mái hiên nhà, đánh vỡ bình yên của xuân trẻ.

“Ha ha, Đại thế tử, đây cũng là chủ ý của Vương gia.” Người ngồi ở bên cửa sổ, vừa nhàn nhã uống trà, vừa thản nhiên mỉm cười đối mặt cơn tức của Liệt Viêm có thể nói là “vững như Thái Sơn”, dù sao có Liệt Nguyên Điển gánh hết, Hướng đại hiệp như hắn sợ cái gì?

Liệt Viêm tức giận đến nỗi mặt chuyển lúc đỏ lúc trắng, hung hăng đảo qua mỗi người ở đây xong, ánh mắt dừng tại người đứng cách chính mình xa nhất – Tô Y Nạp.

“Đồ Lan. Tô Y Nạp điện hạ ——” Xưng hô vô cùng hoàn chỉnh, cuối cùng còn kéo dài thật dài âm cuối, mặc cho ai nghe xong đều hiểu ý uy hiếp trong đó.

“Viêm ca ca. . . Ta, ta cũng không có lừa ngươi, ta đúng là được phụ vương ngươi cứu từ trong tay Trát Hách Lý ra.” Tô Y Nạp vừa nói, vừa nhìn ra phía cửa, nuôi chút hi vọng có thể thừa lúc Liệt Viêm không để ý mà chuồn đi.

“Không gạt ta, không gạt ta sao không nói hết?” Câu nói đầu tiên của Liệt Viêm đánh vỡ kế hoạch đào tẩu của hắn, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi không có gạt ta, chỉ là không có nói cho ta biết sự thật, hại ta sốt ruột không công.”

“Đây…, Viêm ca ca, đây là chủ ý của phụ vương ngươi, hắn sợ ngươi lo lắng mới không nói cho ngươi, ngươi thấy đấy, giờ ngươi biết rồi cũng giận hắn vì khiến ngươi lo lắng mà.” Ăn cứng không ăn thì ăn mềm, Tô Y Nạp phi thường rõ ràng lòng Liệt Viêm đối với mình có áy náy, nhân cơ hội làm nũng kéo tay Liệt Viêm.

“Hừ, ai sẽ lo lắng hắn?” Liệt Viêm mạnh miệng đáp lại quay mặt sang nói tiếp: “Hắn không phải hảo hảo nằm ở đằng kia sao?”

“Chỉ sợ dược tính không tốt, thì vĩnh viễn không dậy nổi.” Lời vừa nói đúng ngay mấu chốt, ngươi còn cãi bướng được sao? Tô Y Nạp xấu xa cười trộm.

Liệt Viêm nghe vậy sắc mặt thay đổi mấy lần, rốt cục vẫn phải nói: “Thật sự nguy hiểm như vậy?”

“Vâng ạ, ngày đó hắn trúng một tên , mặc dù là cố ý cho ngươi bắn trúng, nhưng bị thương là rất nặng không thể chối cãi, ngay cả đại phu cũng không thể cam đoan hắn dùng dược xong chắc chắn có thể tỉnh lại.”

“Nếu không thể cam đoan, vì cái gì hắn còn muốn làm như vậy?” Liệt Viêm gần như là rống lên, dùng khổ nhục kế, dụ hung thủ hại ngươi chui đầu vào lưới rửa sạch oan khuất của hắn, ngươi cho là làm vậy ta sẽ tha thứ hắn sao? Nhớ ngày đó cái cảm giác khi thân thể ôm trong lòng càng ngày càng lạnh như băng, Liệt Viêm lúc này cũng nhịn không được muốn phát điên.

“Hắn chỉ không muốn ngươi hiểu lầm hắn mà thôi.” Tô Y Nạp nhìn sắc mặt Liệt Viêm, lòng vô hạn chua xót, trong lòng y, mình vĩnh viễn đều chỉ có thể là bằng hữu mà thôi, tim của y sớm rơi vào tay nam nhân tuyệt mỹ tà mỵ kia rồi.”Tuy nhiên, lúc gần đi Mạc Nạp đại phu nói, theo tình huống phục hồi của phụ vương ngươi, nhanh thì mười ngày, chậm thì một tháng, phụ vương ngươi nhất định sẽ tỉnh lại, ngươi cũng không cần lo lắng quá mức.”

“Thực sự như vậy?”

“Thực sự như vậy!”

Nghe được trả lời khẳng định, gánh nặng trong lòng Liệ Viêm cũng buông, hắn cuối cùng tỉnh táo lại, như vậy. . . đầu óc Liệt Viêm đột nhiên vận chuyển, tâm tư nghĩ đến chỗ khác, hai mắt nhìn chằm chằm Tô Y Nạp, hai tay lại càng hưng phấn cầm chặt tay Tô Y Nạp.

“Viêm ca ca. . .” Trực giác phản ứng Liệt Viêm bây giờ vô cùng không thích hợp, Tô Y Nạp nhịn run hỏi: “Làm sao vậy?”

Khóe môi hồng nhuận gợi lên một tia lạnh như băng mị đầy ý cười: “Tô Y Nạp, ta muốn ngươi giúp ta một việc gấp, ngươi có nguyện ý hay không?”

“Việc gì gấp?” Lòng phát lạnh nhưng vẫn phải nhịn hỏi, Tô Y Nạp mơ hồ đoán được, có người cần xui xẻo.

“Giúp ta cướp lấy ngôi vị hoàng đế của Đại Liệt!” Cười mà lạnh băng băng, Liệt Viêm vẻ mặt túc nghiêm trang gằn từng tiếng.

****

Đại Liệt, vào ngày ba tháng tư năm Khánh Thiên.

Đồ Lan vương tử Tô Y Nạp dẫn Đồ Lan đại quân công Đại Liệt, Đại Liệt nhiếp chính vương hôn mê, không người ứng chiến.

Đồ Lan đại quân như vào chỗ không người, thẳng tiến kinh đô Hoa Kinh.

Tô Y Nạp mở đàm phán, Khánh Thiên đế chấp nhận hết thảy kết quả đàm phán.

Mười ba tháng tư, Khánh Thiên đế hạ chiếu thoái vị.

Nhi tử Đại Liệt nhiếp chính vương Liệt Viêm lấy thân phận hoàng tôn lên ngôi, niên hiệu: Thăng Diễm. Đồng thời, Đại Liệt Đồ Lan trao đổi quốc thư, vĩnh kết huynh đệ chi bang.

Mười ngày, ngươi có phải hay không cũng nên tỉnh? Nếu ngươi tỉnh lại chứng kiến cục diện như giờ, ngươi sẽ làm gì? Cảm giác đã bị lừa gạt? Lửa giận ngút trời? Vẫn là hối hận giúp ta? Dưới đèn, người trên giường vẫn yên giấc như cũ, mặt tái nhợt không một chút máu, tóc đen như thác xõa tung trên gối, càng lộ vẻ vô cùng suy yếu.

Nhẹ tay nhẹ vuốt ve khuôn mặt tái nhợt kia, cảm thụ chút nhiệt độ thấp hơn người thường. Đầu ngón tay vân vê một lọn tóc đen, hôn nhẹ, ngươi khi ngủ thật sự rất đẹp, giờ phút này ngươi bỏ đi tà ý khiếp người, để cho ta vĩnh viễn muốn ở bên cạnh không rời.

Nhịn không được, Liệt Viêm ôm lấy thân thể người nọ vào trong lòng, hôn lên môi của hắn, tinh tế, từ đơn giản đến hôn sâu, đầu lưỡi luồn vào trong khuấy đảo, lướt qua răng, liếm hàm trên, không bỏ qua bất kì một chút nào.

Ngôi vị hoàng đế là mục tiêu ngươi không ngừng đeo đuổi. Chính là, bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ tại phía sau, nếu ngươi thấy, thứ vốn dĩ ở trong lòng bàn tay ngươi, lại bị tên “tiện chủng” theo lời ngươi, cướp mất, ngươi có hối hận không? Liệu có hối hận vì ngày đó không giết ta?

Chính là, ngươi thua, ta sẽ cho ngươi tận mắt thấy hi vọng tan thành bọt biển, ta sẽ cho ngươi biết cái mùi vị bị người thân thiết nhất phản bội. Ngươi chắc không thể tưởng khi ngươi giúp Tô Y, ta lại lợi dụng làm mọi chuyện lúc ngươi hôn mê phải không?

Tất cả chuyện này, đều là ngươi ép ta! ! !

Người trong lòng dường như có chút phản ứng, lông mi thật dài hơi run rẩy, sắc mặt cũng bởi vì nụ hôn sâu triền miên mà đỏ ửng lên.

“Ngươi đã tỉnh?” Ý chí mới từ bóng đen u tối vùng vẫy mà ra, bên tai liền vang lên một tiếng reo hò kinh hỉ.

Liệt Nguyên Điển mở mắt ra, thấy rõ ràng người trước mắt sau, vui vẻ cười: “Ta tỉnh.”

“Ngươi nếu tỉnh, vậy chúng ta cũng nên tính toán nợ mới nợ cũ.” Lại lộ ra nụ cười chết tiệt này, ta cũng không tin ngươi biết mọi chuyện rồi còn cười tiếp được.

“Nợ mới nợ cũ?” Liệt Nguyên Điển thâm ý đánh giá Liệt Viêm, lại cười nhạo một tiếng: “Ý ngươi. . . là đây?” Trở tay khoát lên cổ Liệt Viêm: “Ngươi trưởng thành. . . có lẽ thích chủ động hơn?”

“Ngươi!” Trong nháy mắt, Liệt Viêm rất muốn một chưởng quất lên khuôn mặt đang đắc ý kia.

“Ta mệt mỏi quá. . . rất nhớ ngươi. . .” Người trong lòng thoắt cái vùi sâu vào ngực Liệt Viêm, rầu rĩ nói.

Thân thể trong giây lát cứng ngắc, lần đầu tiên, lần đầu tiên nghe được người vốn mạnh mẽ kiên cường trong lòng mình lại nói ra những lời uể oải mệt mỏi đến vậy.

Ngày mai, ngày mai tiếp tục nói cho hắn biết đi. . .

Môi kề môi, mồ hôi hòa trộn, thân thể quấn quanh thân thể, gắt gao, sít sao đan cài vận mệnh vốn dĩ vô cùng bế tắc.

Tử kết như vậy, có lẽ chỉ có vận mệnh mới có thể cắt rời chăng..?

Nhắm mắt lại, dùng cảm giác, cảm nhận nhiệt tình như lửa kia, chính mình không còn là hài tử, mình đã có thể ôm vừa người nam nhân này, thật chặt, vậy. . . rất nóng, hôn nam nhân trong lòng, ở trong cao triều đong đưa trao đổi kích tình.

Triều cường qua đi, hai thân thể vẫn chặt chẽ ôm lấy nhau quấn quýt, chính là, theo ánh mặt trời lóe rạng, sự thật không thể trốn tránh.

“Hối hận để ta trở về không?” Nên tới, thì không thể tránh. . .

“Hối hận? Vì cái gì?” Nam nhân trong lòng Liệt Viêm điều chỉnh lên tư thế đáp: “Ta đi Đồ Lan, chính là vì muốn ngươi trở lại bên cạnh ta.”

“Như vậy. . .” Đôi mắt Liệt Viêm lóe lên vài tia lạnh lẽo: “Ngôi vị hoàng đế đây? Ngươi còn muốn không?”

“Ngôi vị hoàng đế?” Liệt Nguyên Điển vô cùng kinh ngạc, lập tức híp mắt nhìn chằm chằm Liệt Viêm, giờ này khắc này, hắn đột nhiên minh bạch mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng đến mức nào.

“Không cần nhìn ta như vậy, hiện tại, ta đã là Đại Liệt hoàng đế. Mà ngươi. . .” Liệt Viêm cúi đầu, tiến đến bên tai của hắn thì thầm: “Thành thái thượng hoàng, Phụ hoàng của ta.”

“Ngươi!” Phẫn nộ vung tay tát, lại thoải mái bị chặn lại.

“Nếm thử mùi vị bị người mình vô cùng tin tưởng lừa gạt rồi? Mất đi vật quý trọng nhất cảm giác thế nào?” Nhìn oán giận trong mắt hắn, lòng đột nhiên đau xót. Không ai so với y càng rõ ràng thống khổ trong đôi mắt kia. Không, không thể mềm lòng, tuyệt đối không thể mềm lòng.

“Đã quên sao? Ngày đó, ta cũng dùng ánh mắt như thế này nhìn ngươi, phụ hoàng.” Trong mắt Liệt Nguyên Điển lại toát ra áy náy.

Nếu, hắn thật sự. . . yêu thích ta, như vậy. . . ta phải cược!

“Phụ hoàng.” Theo bên gối lấy ra một thanh kiếm, kiếm ngắn, chính là thanh kiếm hắn từng giao cho mình để giết chết thân sinh phụ thân: “Ngươi còn có cơ hội làm hoàng đế.”

“Cái gì?” Mờ mịt nhìn Liệt Viêm, sao y còn giữ thanh kiếm này? !

“Chỉ cần ngươi giết ta, ngươi chính là hoàng đế.”

Giết y, giết y, giết y! ! Cầm lấy thanh kiếm, lòng không ngừng gào thét điên cuồng.

Hai mắt Liệt Viêm nhắm nghiền, cái cổ thôn dài giờ nhuốm màu xanh trắng. Đang đợi, đợi kiếm kia chém xuống.

Ngươi còn chờ cái gì, từ lúc y ra đời, y chính là đáng chết, lúc này đây vì ngôi vị hoàng đế, y tuyệt đối không thể tiếp tục sống.

Giơ tay lên, đâm kiếm, kiếm quang lưu chuyển, trên kiếm in bóng hai khuôn mặt trắng bệch.

Lưỡi kiếm lạnh như băng kề bên cổ, có lẽ ngay từ đầu, liền quyết định, sẽ chết ở trong tay của hắn.

“Keng!” Thân kiếm rơi xuống đất.

Màu trắng bạc thân kiếm cuối cùng không liếm qua cần cổ của y.

Ném xuống kiếm, ném xuống ngôi vị hoàng đế, nhào vào lòng Liệt Viêm.

Điên cuồng, dưới dương quang điên cuồng, trong tẩm cung truyền ra trùng điệp rên rỉ.

“Viêm Nhi” Hôn hài tử này, không, giờ phút này y đã không còn là ngày hài tử luôn theo chân hắn nữa: “Viêm Nhi, Viêm Nhi. . .”

“Phụ hoàng” Ngắm nam nhân tại dưới thân khẽ hô tên mình, một trận lửa nóng thẳng hướng nửa thân dưới: “Ta muốn vào…” Không muốn làm hắn bị thương, lần này, là chân chính kết hợp.

“Ân.” Tuy rằng trải qua triền miên đêm qua, nơi đó đã muốn rất đau, tuy nhiên, hiện tại. . . vẫn là chờ một lần nữa “gặp lại” .

“Chúng ta. . . huề nhau.” Ôm lấy người nam nhân kia, quên hết mọi chuyện đã qua.

“Huề…nhau.”

Hai năm sau.

Đồ Lan tân vương Tô Y Nạp lên ngôi, đặc khiển mời Đại Liệt hoàng đế Liệt Viêm cùng thái thượng hoàng Liệt Nguyên Điển cùng tới Đồ Lan.

“Vâng, bệ hạ nói, nhất định hai vị phải cùng đến.” Tuổi già Đồ Lan sứ giả tuy rằng không rõ vì cái gì, nhưng vẫn là dựa theo ý tứ của quốc vương đem “cùng nhau” hai chữ nói cực kỳ vang dội.

“Ta đã biết, các ngươi về sứ quán nghỉ ngơi trước đi.” Nhịn xuống phát hoả xúc động, vẫn là khách khí khiển lui đặc phái viên.

TênTô Y này! Lòng Liệt Viêm rung mạnh, quay đầu nhìn người đang ngồi phía sau.

Người đằng sau vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu liếc lại y.

“Ngươi!” Liệt Viêm dùng âm lượng vừa phải khiến quan lại bên dưới không thể nghe rõ quát nhẹ.

“Mặc kệ ngươi ở đâu, đều phải mang ta theo.” Liệt Nguyên Điển cười đến cực kỳ đắc ý. Vớ vẩn, tân vương Đồ Lan nhìn chằm chằm Viêm Nhi ta lại có thể không rõ? May mắn ngày đó cứu hắn xong liền đem chuyện của mình và Liệt Viêm nói cho tên Tô Y Nạp đó, cắt sạch sẽ tâm dòm ngó của hắn.

Liệt Viêm nhìn hắn nửa ngày, rốt cục đành buông tha, thở dài, quên đi, mình coi như có làm hoàng đế, cũng vẫn là sẽ bị vị “phụ thân” này khi dễ sít sao.

Ban ngày báo thù không được, vậy buổi tối không được sao! Đêm nay, ta sẽ cho ngươi luôn luôn mê man đến tận Đồ Lan.

—— toàn văn hoàn ——

Cuối cùng thì cũng hoàn, mừng ngày 1/7: Chúc những ai thi đại học thi tốt nhé! Tầm này năm sau ta cũng thi đại học, cho nên hoạt động sẽ lại (vâng) lại tiếp tục gián đoạn! Mong mọi người ủng hộ!

Liệt diễm

← Liệt diễm chương 14

Đăng bởi: admin