Làm Thế Nào Để Không Nhớ Hắn

Chương 4: Chương 4: Chương 4: Ánh mắt chuyên tâm chăm chú, không chứa tạp vật




Ghim kim xong, Tưởng Bách Xuyên dẫn dịch chảy vào trong ống, Tô Dương thấy bên cạnh có chỗ trống, “Chúng ta ngồi ở đây đi, vừa vặn có thể xem tivi.”

Tưởng Bách Xuyên quay đầu nhìn cô: “Em chưa thấy tivi bao giờ à?”

Tô Dương: “...”

Tưởng Bách Xuyên chỉ về phía trong cùng: “Ngồi ở kia, ít người hơn”

Rốt cuộc đi vòng qua chỗ ở góc, Tưởng Bách Xuyên treo bình dịch lên giá, sau khi Tô Dương ngồi xuống liền tựa lưng vào ghế dựa, dáng vẻ rất mệt mỏi, Tưởng Bách Xuyên khoác áo của hắn lên người cô, “Ngủ đi, anh sẽ gọi em lúc truyền xong.”

Tô Dương gật đầu, lại dặn dò hắn: “Anh nhớ phải gọi y tá thay dịch kịp thời đấy nhé.”

Tưởng Bách Xuyên “Ừ” một tiếng, hỏi cô: “Hôm qua em truyền dịch xong lúc mấy giờ?”

“Hai giờ sáng.”

Tưởng Bách Xuyên giật mình, tự tay ôm eo cô, đặt đầu cô vào trong ngực hắn, “Ngủ đi.”

Tô Dương hơi hơi ngửa đầu, nhìn chăm chú hắn một lúc, híp mắt lại.

Hơn 20 phút sau, tiếng hít thở của Tô Dương dần dần trầm xuống, cũng trở nên có quy luật, Tưởng Bách Xuyên thấy cô đã ngủ say, mới lấy di động ra gửi tin nhắn, [Đưa laptop tới phòng truyền dịch khẩn cấp số 3 của bệnh viện giúp tôi.]

Nửa tiếng sau, Giang Phàm vội vàng đưa máy tính tới, khi thấy Tưởng Bách Xuyên đang ôm Tô Dương ngủ say trong lòng, cô nhẹ giọng nói: “Tôi đã gửi lộ trình của tuần tới vào hòm thư của ngài rồi.”

Cũng không còn chuyện gì khác, Tưởng Bách Xuyên để Giang Phàm về trước, hắn mở laptop ra, lúc này chính là thời điểm bắt đầu một ngày bận rộn ở phố Wall tại New York.

Hắn mở cuộc họp sáng sớm với một tầng nhân viên cấp cao, sợ ầm ĩ đến Tô Dương, hắn đeo tai nghe lên, nghe bọn họ nói chuyện, hắn liền gõ chữ trên màn hình, tiếng bàn phím cũng nhẹ vô cùng.

Hội nghị của Tưởng Bách Xuyên kết thúc, Tô Dương vẫn chưa truyền dịch xong, hắn đưa tay cầm túi laptop, muốn bỏ laptop vào.

Lúc này một bác gái ngồi cách đó không xa bước tới trợ giúp, “Để dì cất cho, cháu ngồi đi!”

“Cảm ơn dì.” Tưởng Bách Xuyên cũng không từ chối, một tay hắn còn đang nửa ôm Tô Dương, quả thực không dễ cất đồ.

Bác gái kéo khóa túi lên, đặt trên chỗ trống bên cạnh, lại nhìn người ở trong lòng hắn: “Tối hôm qua dì theo ông nó tới truyền dịch cũng gặp được cô bé này, chỉ có một mình, máu chảy ngược vào ống mà vẫn còn đang ngủ, nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy đau lòng, còn tưởng chỉ có một mình cô bé đang dốc sức làm việc tại Bắc Kinh.”

Tưởng Bách Xuyên nghe xong liền vô thức ôm Tô Dương vào lòng.

Bác gái dừng không được, nói tiếp: “Xem ra hai đứa đều bận rộn, nhưng dù bận đến cỡ nào cũng phải chú ý thân thể, chờ hai đứa lớn bằng dì sẽ biết, có nhiều tiền hơn nữa cũng không bằng có một cơ thể tốt.”

Bác gái nói xong lại nhìn bình dịch của bạn già nhà mình, đã sắp xong xuôi. Bác quay đầu nói với Tưởng Bách Xuyên một câu: “Ông nhà dì sắp phải rút kim rồi, dì đi gọi y tá đây.”

Tưởng Bách Xuyên cười yếu ớt, một lần nữa nói lời cảm ơn với bác gái.

Người người tình cờ gặp nhau, có đôi khi một câu nói không lưu tâm lại khiến người ta bỗng nhiên hiểu rõ.

Hắn cúi đầu nhìn người trong lòng, từ nhỏ cô sợ nhất là ghim kim, tối hôm qua lúc máu chảy ngược, cô nhất định đã vô thức tìm hắn, nhưng khi đó hắn lại đang ở trên máy bay.

Tưởng Bách Xuyên nắm chặt tay kia của cô trong lòng bàn tay, ngón tay vuốt ve qua lại mu bàn tay của người nọ.

Di động trong túi bắt đầu rung, hắn đặt tay Tô Dương lên đùi mình, cẩn thận lấy di động ra, màn hình hiển thị: Kiều Cẩn.

Tưởng Bắt Xuyên cúi đầu nhìn Tô Dương, cô ngủ rất say.

Hắn trực tiếp ngắt cuộc gọi, nhắn tin qua: [Về sau dù là việc công hay việc tư, cô chỉ cần liên lạc với thư ký Giang là được, cô ấy sẽ xử lý tốt.]

Tô Dương bị đói tới tỉnh, khi tỉnh, cô nhìn ngó căn phòng, đây là phòng khách nhà mình, trên người còn đang đắp chăn lông, chỉ có đèn trên tường vẫn sáng.

Đại khái là vì đã truyền dịch qua, thân thể liền trở nên thoải mái, khiến cô ngủ say không tỉnh.

Tô Dương hơi hơi nghiêng đầu nhìn lại, Tưởng Bách Xuyên đang ngồi khoanh chân trên thảm trước sofa, cúi đầu nhìn di động, di động đã điều chỉnh thành chế độ ban đêm, ánh sáng rất mờ nhạt.

Tô Dương trở mình, Tưởng Bách Xuyên nghe thấy tiếng liền ngước mắt lên: “Tỉnh rồi à? Có đói không?” Lại sờ sờ trán cô, đã không còn quá nóng.

Tô Dương gật đầu, muốn ăn mì sốt tương, Tưởng Bách Xuyên vào phòng bếp, cô đứng dậy tìm quần áo sạch đi tắm.

Tắm rửa qua loa xong, lúc đi ra, Tưởng Bách Xuyên đã làm tốt đồ ăn.

“Nhanh như vậy sao?” Tô Dương ngồi xuống trước bàn ăn.

“Nguyên liệu nấu ăn đã sớm chuẩn bị xong.” Tưởng Bách Xuyên cũng làm cho mình một bát.

Tô Dương ngẩng đầu, “Anh cũng chưa ăn à?”

“Ừ.”

Tô Dương nếm thử một miếng, chính là mùi vị này, cô nói: “Mấy tháng nay em đã tới vài quán mì nổi tiếng, nhưng cũng không phải hương vị mà anh làm.”

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô: “Nếu lần sau muốn ăn thì nói trước với anh một tiếng là được.”

Tô Dương cúi đầu ăn mỳ trong bát, mấy giây sau mới nói: “Ngày nào em cũng muốn ăn.”

Thanh âm thản nhiên, không giống nói đùa.

Đũa trong tay Tưởng Bách Xuyên hơi ngừng, yết hầu lên xuống vài cái, hắn nói: “Mỗi ngày thì không thể, nhưng ít nhất một lần một tuần thì được.”

Tô Dương ngẩng đầu, hoảng thần hai, ba giây, lời hứa này hoàn toàn không nằm trong dự đoán của cô.

Ăn vài miếng mỳ, hỏi hắn: “Mấy tháng này bệnh đau dạ dày có tái phát không?”

Tưởng Bách Xuyên khẽ run, dừng lại vài giây mới nói: “Có một lần, không nghiêm trọng lắm.”

Tô Dương dùng dĩa quấn mỳ lên, lúc đưa tới bên miệng liền nghe hắn nói như vậy, cô lại thả mỳ vào trong bát, nhìn hắn: “Anh lại ăn cơm không đúng giờ à? Dù bận tới mấy cũng phải ăn cơm chứ, anh không phải không biết dạ dày của chính mình không tốt.”

Tưởng Bách Xuyên “Ừ” một tiếng, ý bảo Tô Dương mau chóng ăn mỳ.

Tô Dương biết hắn không muốn nghe cô càm ràm, liền ngừng lại, cô chậm rãi nhai mỳ: “Lần này anh có thể ở nhà bao lâu?”

“Ngày kia đi Hồng Kông, đợi hai ngày nữa liền bay thẳng về New York.”

Tô Dương gật đầu, không nói thêm gì nữa, cúi đầu tiếp tục ăn mỳ.

Một năm vừa qua, bọn họ càng ngày càng bận rộn, cô đã bận, hắn lại còn bận hơn, ngay cả việc gặp mặt cũng trở thành một loại xa xỉ.

Cô có dự cảm, nếu cứ tiếp tục như vậy, trước sau gì giữa bọn họ cũng sẽ xảy ra vấn đề.

Hiện tại kẻ thứ ba giữa bọn họ là sự nghiệp của mỗi người, nhưng nếu còn tiếp tục sống ở hai nơi riêng biệt trong thời gian dài như vậy, kẻ thứ ba kia sẽ từ nguyên nhân biến thành người thật.

Cô đã xem qua quá nhiều ví dụ như vậy, vô số cặp vợ chồng đã từng thắm thiết, cũng bởi vì khoảng cách xa xôi, dần dần như người dưng nước lã, cuối cùng không thể cưỡng lại cảm xúc của bản thân. Khát khao sự cám dỗ, chỉ có thể mỗi người một ngả.

“Lại đang nghĩ linh tinh gì thế?” Tưởng Bách Xuyên bưng canh cho cô, Tô Dương uống xong vài ngụm mới trả lời: “Đang nghĩ khi nào thì chúng ta có thể cùng nhau ngồi ăn cơm mỗi ngày.”

Tưởng Bách Xuyên uống canh từ bát mà cô vừa uống, hắn nói: “Sang năm sau.”

Cách vài giây, Tô Dương mới phản ứng lại, nhanh chóng nhắc nhở hắn: “Hiện tại đã là tháng mười hai, còn hơn hai mươi ngày nữa liền sang năm mới, anh tuyệt đối đừng nói cho em biết, năm sau của anh là chỉ cuối tháng mười hai năm sau.”

Tưởng Bách Xuyên nói giọng khẳng định: “Sẽ không trễ như vậy.”

Hy vọng là thế.

Kết thúc bát mỳ, Tô Dương liền trở về phòng ngủ, sau khi nằm dài trên giường, nhớ tới việc lúc đón cô tối hôm nay, Tưởng Bách Xuyên vẫn chưa hôn cô cái nào, trong lòng cô liền có chút khó chịu, lại đứng dậy đi tới tủ âm tường, lấy một cái chăn, đặt ở bên của Tưởng Bách Xuyên.

Bận rộn xong, Tô Dương bọc cái chăn kia, chính mình quay lưng lại nằm nghiêng.

Khi Tưởng Bách Xuyên tiến vào phòng ngủ, nhìn thấy cảnh tượng này, lông mày cau lại một hồi lâu.

Hắn đi tới bên giường, trực tiếp ném cái chăn kia xuống thảm trải sàn , xốc chăn của Tô Dương lên, nằm xuống dán chặt lấy cô, nhét cả người cô vào trong ngực.

Hơi thở ấm áp của hắn phả lên sau tai cô.

Tô Dương không kiên nhẫn giãy dụa, lại bị ôm chặt hơn.

Những cái hôn nóng bỏng của hắn mãnh liệt rơi xuống.

Trên tai, trên cổ, cùng đầu vai cô.

Tô Dương bất mãn nói: “Hình như anh hôn hơi trễ rồi đấy!”

Hắn giải thích: “Bệnh cảm mạo của anh chưa hết, nên lúc đón em liền không hôn.”

Tô Dương xoay người, ôm lấy cổ hắn, đưa lên đôi môi của chính mình.

Ba tháng chưa thân mật, hai người đều có chút mong mỏi cùng vội vã, màn dạo đầu còn chưa làm đủ, Tưởng Bách Xuyên liền bắt lấy hai mắt cá chân của cô, đem chân đặt trên vai hắn, giữ chặt eo thon, động thân một cái, đưa chính mình vào thân thể của cô.

Đã lâu không làm, thân thể có chút khô khốc, Tô Dương đau tới mức cong eo lên, cắn một cái lên cổ Tưởng Bách Xuyên, trên lưng hắn cũng không may mắn tránh khỏi những vết cào do móng tay cô lưu lại.

Từ đầu đến cuối, đôi mắt đen của Tưởng Bách Xuyên chỉ nhìn vào mắt cô, chuyên tâm chăm chú, không chứa tạp vật.

Cũng chỉ khi bị hắn hết sức chăm chú ngắm nhìn, thân thể bị hắn lấp đầy, lục phủ ngũ tạng bị hắn va chạm, Tô Dương mới cảm thấy người đàn ông này hoàn toàn thuộc về cô.

Sau khi kết thúc cuộc vận động tràn trề sảng khoái, Tô Dương giống như vừa bước ra từ bồn tắm, trên trán, trên chóp mũi, trên cổ đều là mồ hôi, ngay cả tóc cũng mướt mát.

Tưởng Bách Xuyên cũng không khá hơn chút nào, lồng ngực phập phồng, hô hấp nặng nề, hắn phủ lên cơ thể của cô, hai cánh tay buộc chặt cơ bắp, chống ở bên thân cô, từng giọt mồ hôi không ngừng nhỏ lên ngực người dưới thân.

Hai tay Tô Dương vòng qua cổ hắn, “Mệt chết đi được, chúng ta ngủ trước được không, sáng mai lại tắm.”

Hắn cúi đầu hôn lên môi cô: “Anh tắm cho em.”

Tô Dương biết hắn có chút bệnh sạch sẽ, không tắm sẽ không ngủ, liền mặc cho hắn ôm đi tắm.

Tắm xong, nằm lại trên giường một lần nữa, đã là hơn ba giờ sáng, cách thời gian cô phải rời giường chưa tới nửa tiếng.

Sau khi Tưởng Bách Xuyên lên giường liền ôm cô vào lòng, lúc nhìn màn hình di động của cô, cô đang đặt báo thức, thời gian thiết lập là 4 giờ 30.

Hắn hỏi, “Sao lại dậy sớm như vậy?”

Tô Dương: “Em phải có mặt tại phòng chụp ảnh trước 7 giờ sáng.” Phòng nằm ở khu vực ngoại thành, phải mất ít nhất hai tiếng lái xe mới đến được.

Đặt xong báo thức, cô cất di động đi.

Tưởng Bách Xuyên tắt đèn đầu giường, căn phòng lập tức rơi vào bóng tối, Tô Dương nằm trong lòng hắn, hơn mười phút sau liền ngủ li bì.

Hắn cũng mệt mỏi, mí trên đánh nhau với mí dưới, nhưng vẫn gắng gượng rời giường để đi chuẩn bị bữa sáng cho Tô Dương.

Ngày hôm sau.

6 giờ 30 phút sáng, Tô Dương đã đến phòng chụp ảnh cùng nhân viên công tác.

Đinh Thiến đưa cho cô một ly cà phê, “Cố Hằng dã đến, đang ở phòng hóa trang số 1, muốn đi chào hỏi không?”

“Không cần thiết, cũng chẳng phải quen biết gì.” Tô Dương bắt đầu uống cà phê.

Đinh Thiến nhún vai, thầm nghĩ, không quen thì không quen!

Cô xem đồng hồ, đã 7 giờ 20, còn chưa thấy nổi cái bóng của Kiều Cẩn, bất mãn lẩm bẩm một câu: “Kiều Cẩn lại làm cái gì không biết! Không đến muộn mấy tiếng liền không đủ để khoe ra độ quan trọng của cô ta chắc!”

Tô Dương ngáp một cái, cười nói: “Cậu có thể tự an ủi như thế này, nói không chừng cô ta bị nổ lốp giữa đường, mà chẳng phải đang tỏ vẻ quan trọng gì.”

Đinh Thiến: “...”

Đợi suốt tới lúc 9 giờ 30, Kiều Cần vẫn chậm chạp chưa tới, Đinh Thiến giận, trực tiếp gọi điện thoại cho tổng biên tập Duy Y của tạp chí Mỹ Ngu, uyển chuyển bày tỏ sự bất mãn của chính mình đối với việc trễ nải.

Duy Y nói sẽ lập tức tới phòng chụp ảnh.

Đinh Thiên ngắt điện thoại, nói với Tô Dương: “Duy Y xuất phát ròi, nếu cô ta không để Kiều Cẩn cho mình một lời giải thích, việc hôm nay sẽ không xong đâu.”

Tô Dương đã ngủ được một giấc trên sofa, cô xoa xoa huyệt thái dương có chút sưng, nghiêng đầu nhìn Đinh Thiến: “Cậu muốn nói lý với một kẻ tới muộn, lời giải thích mà cô ta đưa ra khẳng định sẽ khiến cậu càng tức giận hơn so với hành vi đi trễ của cô ta.”

Đinh Thiến nhíu mày: “Liền đơn giản tha cho Kiều Cẩn như thế sao?”

Tô Dương cười: “Từ lúc nào mình đã biến thành con người dễ nói chuyện như vậy rồi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.