• Khuynh Thế Đích Nữ

  • Tác giả:

    Du Tiểu Thiên

  • Chương 21: Chương 21: Dạ yến (Buổi tiệc vào ban đêm)

“Cẩn Nhi, đi chuẩn bị y phục để ta mặc tối hôm nay đi, trong cung có nhiều thị phi, tuyệt đối đừng có qua loa.” Từ ngày Tô Khanh Lạc ỏ chỗ của Mặc lão thái y trở lại thì một giây cũng không từng ngừng đọc sách thuốc mà Mặc lão thái y cho, đã đọc cả một buổi chiều, giờ phút này vẫn không có dừng lại.

Cẩn Nhi sợ quấy rầy đến Tô Khanh Lạc, chỉ là nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, lặng lẽ đi chuẩn bị.

Tô Khanh Lạc lại nhìn một lúc, cuối cùng để quyển sách xuống, dụi dụi mắt đứng lên, chậm rãi xoay người, ngẩng đầu nhìn sắc trời một chút, trên trời ánh nắng buổi chiều đã xuất hiện, ngược lại đó cũng là một cảnh đẹp.

Có điều bây giờ có thể không còn thời gian để thưởng thức cảnh đẹp nữa, Tô Khanh Lạc đi vào bên trong, Cẩn Nhi đang từ bên trong đi ra: “Tiểu thư, người xem xong rồi sao? Nô tỳ đang muốn đi ra ngoài gọi người đấy, thời gian không còn sớm, tiểu thư nhanh rửa mặt một chút đi.”

“Được.” Tô Khanh Lạc gật đầu một cái, Thanh Du và Thúy Vu đã đứng ở một bên chuẩn bị hầu hạ.

Tô Khanh Lạc liếc mắt nhìn y phục Thúy Vu đang cầm trong tay, đi tới ngồi lên một cái ghế điêu khắc bằng gỗ đàn hương ở một bên cạnh: “Y phục này là do các ngươi chọn để ta mặc vào dạ yến ngày hôm nay sao?”

“Vâng tiểu thư, y phục này là Thúy Vu chọn, nô tỳ cũng thấy không tệ, nên chọn nó.” Cẩn Nhi trả lời đúng sự thật.

Tô Khanh Lạc nghe vậy nhìn sang Thúy Vu, Thúy Vu bị nhìn có chút hoảng hốt, trên mặt vẫn cố gắng bình tĩnh nói: “Y phục này mới được làm trước đây không lâu, là loại vải gấm lưu nguyệt nổi tiếng, ban ngày nhìn rất đẹp, đặc biệt nhất chính là, gấm lưu nguyệt này nếu như nhìn dưới ánh trăng thì sẽ hiện ra ánh sáng lung linh, tiểu thư mặc vào nhất định sẽ giống như tiên nữ hạ phàm. Nô tỳ nhớ là hình như tiểu thư chưa từng mặc bộ y phục này, màu đỏ lchính là màu của sự vui vẻ, nên dạ yến hôm nay, sẽ chọn cái này.”

“Ồ.” Tô Khanh Lạc nhàn nhạt nói một tiếng, một lúc lâu cũng không nói lời nào, cứ lẳng lặng mà nhìn Thúy Vu như vậy, trên trán của Thúy Vu đã chảy mồ hôi ròng ròng.

Qua một lúc lâu, Tô Khanh Lạc mới chậm rãi mở miệng: “Ngươi có lòng, y phục này xác thực rất đẹp.”

Thúy Vu lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Tô Khanh Lạc nói tiếp: “Có điều từ trước đến giờ ta không thích những màu sắc tươi đẹp như vậy, Cẩn Nhi, ngươi mang cái váy dài Vân Cẩm màu xanh nước biển tới đây đi.”

“Tiểu thư...” Thúy Vu còn muốn nói điều gì.

Tô Khanh Lạc căn bản không cho nàng cơ hội nói chuyện, trực tiếp cắt ngang: “Thế nào, thứ ta thích mà ngươi cũng muốn làm chủ sao?”

Thúy Vu ra sức lắc đầu, nói: “Nô tỳ không dám.”

Mặc vào y phục mà Cẩn Nhi mới mang ra, Thanh Du tỉ mĩ trang điểm cho Tô Khanh Lạc.

Mang tới khăn che mặt, che lại vết sẹo trên gương mặt, Tô Khanh Lạc đứng dậy. Nhìn thấy Thúy Vu đang đứng ở một bên, dáng vẻ giống như vẫn còn sợ hãi, Tô Khanh Lạc sâu sắc nhìn Thúy Vu một cái: “Ngươi không cần sợ hãi như vậy, sau này nên chú ý nhiều một chút thứ mà ta thích là được.”

“Vâng, tiểu thư.” Thúy Vu cúi người nói.

Bởi vì dạ yến hôm nay có quá nhiều người, vì vậy mỗi người chỉ có thể mang theo một người hầu để tiến cung, Trần ma ma trở về phủ, Tô Khanh Lạc để Cẩn Nhi ở lại trong phủ để chuẩn bị, chỉ mang Thanh Du theo.

“Tiểu thư...” Trong phòng chỉ còn lại hai người Tô Khanh Lạc và Cẩn Nhi, Cẩn Nhi liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, không có ai chú ý tới tình hình trong phòng. Đi lên phía trước, ở bên tai của Tô Khanh Lạc nói nhỏ vài câu.

“Đúng như vậy sao? Ngươi có thể kiểm tra cẩn thận chưa?” Trong mắt của Tô Khanh Lạc nổi lên một chút giận dữ, rất nhanh đã trở nên bình tĩnh lại.

Cẩn Nhi khẳng định gật đầu một cía.

Tô Khanh Lạc khẽ nhíu mày lại: “Ngươi có biết đó là thứ gì không?”

“Không biết, “ Cẩn Nhi lắc lắc đầu, từ trong tay áo móc ra một túi thơm: “Có điều nô tỳ nhân lúc nàng ta đi khỏi đã đổi đồ đi, tất cả đều ở trong đây.”

Tô Khanh Lạc nhận lấy túi thơm, mở ra bên trong túi là một ít lá khô. Để túi thơm sát vào mũi ngửi một cái, cầm một chiếc lá lên cẩn thận nhìn một chút, càng nhíu mày chặt hơn.

“Ta biết rồi, tối nay ngươi hãy ở lại trong viện, xem cẩn thận, đừng để cho nàng ta làm ra chuyện gì nữa, những người khác cũng cần chú ý một chút.” Tô Khanh Lạc thu hồi túi thơm, cẩn thận dặn dò.

Cẩn Nhi nghiêm túc gật đầu.

Tô Khanh Lạc mang theo Thanh Du đi tới Duy Trinh viện, lại thấy Tô Khê Nguyệt đi tới.

Tô Khanh Lạc không có một chút kinh ngạc nào, phụ thân quả nhiên thương yêu Tô Khê Nguyệt, loại dạ yến lớn như vậy cũng không quên mang theo nàng ta, đích nữ là nàng ở trước mặt ông ta nha. Chỉ sợ ở trong lòng tất cả mọi người, Tô Khê Nguyệt mới thật sự đích nữ đi.

Hôm nay Tô Khê Nguyệt mặc một chiếc váy Vân Cẩm màu xanh ngọc bích, càng tôn lên làn da trắng nõn nà của Tô Khê Nguyệt, nhìn rất là dịu dàng tao nhã.

Không dấu vết đánh giá Tô Khanh Lạc một chút, nhìn thấy Tô Khanh Lạc mặc màu váy hoa Vân Cẩm màu xanh nước biển, có chút kinh ngạc, nhưng mà chỉ sửng sờ một chút, đã nhanh chóng khôi phục lại bình thường.

“Muội muội cũng tới, chúng ta cùng đi vào thôi.” Tô Khê Nguyệt dịu dàng nở nụ cười, nhấc chân đi vào trước. Tô Khanh Lạc cũng đi theo.

Tô Duy nhìn thấy hai người cùng tới đây, liền đứng lên nói: “Các con đã chuẩn bị kỹ càng rồi, vậy thì lên đường thôi.”

Tô phủ không có chủ mẫu, Tô lão phu nhân không có bất kỳ phong hào cáo mệnh nào, nhị di nương được sủng ái cũng không dám ở trước mặt Hoàng gia mà không tuân thủ lễ nghi, Tô Khê Nguyệt đi theo đã là chuyện có chút không phải phép. Bởi vậy dạ yến lần này Tô Duy chỉ mang theo Tô Khanh Lạc và Tô Khê Nguyệt cùng đi.

Tô Duy tự động đi lên xe ngựa đầu tiên ở phía trước, hai người Tô Khanh Lạc và Tô Khê Nguyệt lên chiếc thứ hai, Thanh Du và Lộ Nhi lên chiếc thứ ba.

Tô Khanh Lạc nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lúc, xe ngựa liền ngừng lại.

Xuống xe ngựa, vài cung nhân ở trước cửa cung đang lần lượt kiểm tra từng xe.

Đi vào cửa cung, thì có cung nhân đến đây dẫn đường.

Bởi vì Tô Duy là khách mời nam, nên bị dẫn đến Nghênh Nguyệt thính nơi đón tiếp khách mời nam. Một người cung nhân khác thì lại mang theo Tô Khê Nguyệt và Tô Khanh Lạc đi đến Chiếu Nguyệt thính nơi chăm sóc khách mời nữ.

Tô Khanh Lạc không dấu vết quan sát bốn phía một chút, không thể không nói, Hoàng Cung chính là Hoàng Cung, một viên ngói hay một viên gạch đều lộ ra vẻ quý khí và uy nghi của Hoàng gia. Lặng lẽ nhìn một vòng, thì thu tầm mắt lại, lẳng lặng đi theo phía sau cung nhân.

Tô Khê Nguyệt đã sớm bị Hoàng cung hoa lệ làm kinh sợ, không khỏi nghĩ trong lòng, nếu như có một ngày mình cũng có thể gả vào Hoàng gia, thì đó chính là chuyện hạnh phúc đến dường nào!

Lại nhìn cung nhân dẫn đường, mặc dù là một tiểu nô tỳ, trang phục cũng tốt hơn rất nhiều so với những trang phục của thứ nữ mà nàng biết, có thể thấy được Hoàng gia giàu có đến cỡ nào.

Cung nữ dẫn đường nhìn thấy trong mắt của Tô Khê Nguyệt hiện ra ánh sáng, trong lòng cười nhạo, tốt xấu gì cũng là một tiểu thư nhà quan, lại giống như người chưa từng va chạm ngoài đời như thế, hết nhìn đông tới nhìn tây thật đúng là không có lễ nghi, đúng là khiến cho người ta cười rụng răng.

Nhưng còn vị tiểu thư bên cạnh kia, khiến cho nàng có chút khâm phục. Từ trong ánh mắt của Tô Khanh Lạc, nàng nhìn ra được Tô Khanh Lạc cũng là lần đầu tiên tiến cung. Nhưng mà trong mắt của Tô Khanh Lạc cũng không có bất kỳ e ngại hay là quá mức đối với Hoàng Cung, mà rất biết lễ độ mà thu tầm mắt lại. Tiểu thư như vậy nhìn rất có phong cách và quý phái.

Đi theo cung nhân qua vài cửa cung, đi tới một hoa viên nhỏ, liền đến Chiếu Nguyệt thính nơi để cho các khách nữ nghỉ ngơi.

“Hai vị tiểu thư, các người đi vào nghỉ tạm một lát đi, khi dạ yến bắt đầu sẽ có người đến thông báo, nô tỳ lui xuống trước.”

“Được rồi, làm phiền tỷ tỷ.” Tô Khanh Lạc khẽ gật đầu, Tô Khê Nguyệt giống như Thanh Du và Lộ Nhi cúi người hành lễ với cung nhân dẫn đường.

Cung nhân dẫn đường nhìn thấy Tô Khê Nguyệt như vậy lại càng là xem thường, xoay người rời đi. Mình chỉ là một cung nữ, vị tiểu thư kia vậy mà hành lễ chào mình, thực sự là tự hạ thấp thân phận của mình mà.

“Muội muội, dạ yến còn phải đợi thêm một lát.” Tô Khê Nguyệt nói với Tô Khanh Lạc.

“Có lẽ là một lúc nữa, nhưng chắc là cũng sẽ không chờ quá lâu đâu, tỷ tỷ đừng sốt ruột.” Tô Khanh Lạc nhẹ nhàng trả lời.

Tô Khê Nguyệt liếc nhìn bốn phía, khẽ di chuyển bước chân, đến gần Tô Khanh Lạc, ra hiệu cho Tô Khanh Lạc tới gần một chút, giống như có gì muốn nói.

Tô Khanh Lạc hơi nghi hoặc một chút, nhưng vẫn là ngoan ngoãn đi tới.

“Ta nghe nói, này trong hoàng cung có hoa viên, bên trong có vài cây Hải Đường hiếm có. Cây Hải Đường đó và cây Hải Đường bình thường không hề giống nhau, cây và hoa thì không hề khác cây Hải Đường bình thường, nhưng mà trên thân cây Hải Đường hiếm có kia lại có thể nở ra vài loại hoa có màu sắc khác nhau hoa. Muội muội ngươi thích nhất cây Hải Đường, loại cây Hải Đường khó gặp này, không bằng, chúng ta đi nhìn thử một chút đi.” Tô Khê Nguyệt nhỏ giọng nói, giống như nàng ta thật sự thấy vậy.

Tô Khanh Lạc có chút bán tín bán nghi: “Tỷ tỷ từ đâu nghe được mấy lời doạ người này, cây Hải Đường như vậy Lạc Nhi cũng chưa từng nghe tới. Huống hồ coi như thật sự có đi, Hoàng Cung này lớn như vậy, chúng ta cũng không biết nó ở đâu nha.”

Tô Khê Nguyệt ra vẻ là đã có biện pháp nói: “Yên tâm đi, tỷ nghe nói nó ở xung quanh đây, chúng ta ra ngoài tìm thử đây, cũng không có đi xa, không tìm được thì quay trở về là được rồi.”

Không chờ Tô Khanh Lạc trả lời, Tô Khê Nguyệt đã trực tiếp kéo tay của Tô Khanh Lạc bước nhanh ra ngoài. Thanh Du và Lộ Nhi cũng bước nhanh đi theo.

Tô Khanh Lạc bị Tô Khê Nguyệt lôi kéo tay, đi qua một khu rừng trúc nhỏ, đi vòng qua núi giả, lại đi qua một hành lang uốn khúc, nhìn thấy cách đó không xa có một cái đình nhỏ.

“Muội muội, ngươi nhìn cái đình kia đi, đất tương đối cao, chúng ta đi lên đó xem một chút đi, có thể sẽ nhìn thấy cây Hải Đường đó ở chỗ nào!” Tô Khê Nguyệt chỉ vào đình nói.

Tô Khanh Lạc bất đắc dĩ gật đầu.

Hai người đi theo bậc thang đi tới đình, nhưng không ngờ ở bậc thang bên cạnh đình có một nhóm người đi tới.

Tô Khanh Lạc liếc mắt nhìn những người đến, nhìn cách trang điểm chắc là phi tử trong cung.

Lại nhìn kỹ, bên trái là một nữ tử mặc cung trang bằng gấm Tứ Xuyên màu tím nhạt, bộ dáng khoảng hơn hai mươi tuổi, dáng vẻ rất đẹp, ăn mặc cũng rất đơn giản nhưng không hề mất đi vẻ quý khí. Vẻ mặt ôn hòa, rất dễ dàng khiến cho người ta cảm thấy thân thiết.

Lại nhìn phía bên phải, có một vị nhìn trẻ hơn một chút, dáng vẻ cũng không thua người ở phía trước, trên người mặc cung trang bằng vải gấm Dao Nguyệt màu nguyệt nha, châu ngọc xung quanh, từ cách trang điểm có thể nhìn ra được nàng ta đã bỏ ra tâm tư rất nhiều. Xem cách ăn mặc và đồ trang sức thì địa vị hẳn là không cao hơn nữ tử mặc cung trang màu tím nhạt kia, chỉ là, cũng có thể thấy vị này hẳn là cực kỳ được hoàng thượng sủng ái.

“Thỉnh an hai vị nương nương.” Tô Khanh Lạc và Tô Khê Nguyệt vội vã cúi người hành lễ.

“Đứng lên đi.” Một phi tử có tuổi khá lớn một chút mở miệng nói.

“Tạ ơn nương nương.” Hai người tạ ơn đứng dậy.

Hai vị phi tử quan sát tỉ mỉ hai người mấy lần: “Các ngươi hôm nay là tới để tham gia dạ yến phải không, sao lại đến nơi này, là tiểu thư nhà ai?”

“Bẩm nương nương, tiểu nữ là nhị tiểu thư của phủ Tô Thị Lang, vị này chính là tỷ tỷ của tiểu nữ. Tiểu nữ và tỷ tỷ không cẩn thận nên lạc đường, nên mới đi đến nơi này.” Tô Khanh Lạc cẩn thận đáp.

“Ồ ——” Vị phi tử mặc tử y ý tứ sâu xa nhìn Tô Khanh Lạc một cái, không dấu vết trao đổi ánh mắt với Tô Khê Nguyệt một cái: “Yến hội sắp bắt đầu rồi, các ngươi nhanh trở về đi. Phi Nguyệt, đưa hai vị tiểu thư về Nguyệt thính.”

“Đa tạ nương nương, tiểu nữ xin cáo lui.” Tô Khanh Lạc và Tô Khê Nguyệt đều thở phào nhẹ nhõm, đi theo phía sau Phi Nguyệt trở về Chiếu Nguyệt thính.

Đăng bởi: admin