Không Thoát Khỏi Anh

Chương 10: Chương 10: Chân tình




1 tuần sau tại bệnh viện ở thành phố Tokyo xinh đẹp . Bang Chủ Lăng Khiêm và người bạn của mình _Thiên Vũ đang có một kì nghỉ tại đấy , phô trương là thế nhưng thực ra là học làm bác sĩ chăm sóc tiểu thư nhà ta.

Sau 3 ngày lấy viên đạn ra thì Vương Mỹ Nhi đã hồi sức có thể tự đi và ăn uống bình thường mà không cần truyền dịch như trước nữa . Đáng lo ngại là Băng Tâm sau 1 tuần hôn mê cô vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại . Làm cho Lăng Khiêm ngày đêm lo nghĩ, ăn không ngon ngủ không yên . Cứ nửa đêm lại giật mình thức giấc sợ Băng Tâm tỉnh lại không thấy ai sẽ sợ hãi liên tục mấy ngày như thế đôi mắt anh giờ cũng thâm quầng sức lực cạn kiệt , mọi việc phải chuyển giao cho cấp dưới ở Trung Quốc giải quyết . Còn mình vẫn khư khư bên Băng Tâm không rời nửa bước . Tiếp diễn cho tới ngày thứ 7 Lăng Khiêm dường như không bình tĩnh được nữa . Anh chạy đến phòng của bác sĩ chuyên khoa gây náo loạn .

Rầm

Tiếng đạp cửa mạnh vang lên , sức lực Lăng Khiêm không tồi cho nên có thể nói cánh cửa đã không còn sử dụng được nữa . Lúc đó đang là giờ họp của các bác sĩ và y tá trong bệnh viện . Nắm lấy cổ áo của bác sĩ Lăng Khiêm quát lớn .

“Nói đi , Băng Tâm khi nào thì tỉnh dậy “.

Ông bác sĩ cũng đã cao tuổi , vì sợ mà chân tay bủn rủn không nói được câu nào .

“Bang chủ , xin ngài bình tĩnh . Trường hợp của cô Doãn không hề nhẹ . Khi mang đến đây thực sự cô ấy chỉ còn nửa mạng . Sống sót đến ngày hôm nay thì quả là kì tích rồi “

Một cô y tá biết tiếng Hoa liền đứng ra giải thích tình hình sức khỏe của Băng Tâm . Cô là du học sinh bên Trung Quốc cũng được 5 năm , có biết chút ít về bang Hoàng Khiêm lẫy lừng và bang chủ của họ . Nhưng đến bây giờ mới biết được Lăng Khiêm quả là như lời đồn không sai lạnh lùng tàn nhẫn và đặc biệt không gần nữ sắc , cho đến khi anh đem 1 cô gái đến đây khiến cho mọi người vô cùng bất ngờ và còn nói phải cứu cô cho bằng được ,nếu không tất cả mọi người ở đây đều khó sống dưới thế lực của bang Hoàng Khiêm .

Tức giận thêm nhưng cũng bất lực Lăng Khiêm hất ông bác sĩ xuống đất và ra sức đập phá tất cả những đồ vật trong phòng . Lúc này Thiên Vũ mới chạy đến ngăn cản cái hành động điên rồ của anh .

Lúc Lăng Khiêm rời khỏi cũng vừa vặn anh cùng Mỹ Nhi đến thăm Băng Tâm . Cứ tưởng Lăng Khiêm đi giải quyết công việc nên hai người vẫn ngồi đợi . Mỹ Nhi có vẻ rất buồn khi thấy người bạn Băng Tâm của mình nằm bất động suốt cả 1 tuần . Nói thật đây là lần đầu tiên Băng Tâm bị thương nặng như thế này . Bình thường thì 1 2 nhát chém là nhiều nhất quá lắm là thêm 1 viên đạn nhưng giờ thì sao, chỉ vì cô vô dụng mà để Băng Tâm ra như thế này. Nắm lấy tay Băng Tâm , Mỹ Nhi khóc nức nở , cô hận chính bản thân mình là kẻ yếu đuối chuyên gây họa cho người khác .

“Lăng Khiêm , cẩn thận đằng sau . Lăng Khiêm , chảy máu rồi , máu kìa ....” Băng Tâm đang gặp ác mộng cô thấy Lăng Khiêm bị người ta ám hại mà mình lại vô dụng chỉ có thể đứng nhìn mà chẳng làm gì được mồ hôi ngày càng chảy nhiều , miệng Băng Tâm cứ liên tục nói sảng không ngớt . Lo sợ Băng Tâm xảy ra chuyện Thiên Vũ chạy đến phòng bác sĩ chữa trị cho Băng Tâm thì lại thấy cảnh này . Lăng Khiêm đang đập phá , ra tay cản Lăng Khiêm lại anh nói 1 câu mà dường như cứu rỗi linh hồn của chục người

“Băng Tâm tỉnh rồi “

Lăng Khiêm như được kéo từ địa ngục lên thiên đàng , anh chạy thật nhanh đến bên Băng Tâm đợi cho bác sĩ xác định tình hình mới có thể nói chuyện với cô . Ôm lấy thân thể mềm mại của Băng Thâm ,trong lòng Lăng Khiêm dâng lên 1 niềm vui sướng khó tả . Anh chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi , một ngày Băng Tâm không tỉnh lại linh hồn anh dường như đã chết đi 100 năm . Băng Tâm mơ hồ nhìn vào khuôn mặt điển trai ấy . Là Lăng Khiêm anh không bị sao cả , chỉ là ác mộng , thật là may . Nước mắt rơi , cô khóc rồi khóc vì Lăng Khiêm cái người mà cô ghét nhất trên đời này . Thấy cô rơi nước mắt chân tay của anh trở nên vô cùng lúng túng .

“Băng Tâm à , sao lại khóc , có phải là bị đau chỗ nào không , hay là vết thương lại có vấn đề . Tôi đi gọi bác sĩ em ráng đợi 1 chút “. Vốn định quay đi nhưng lại có 1 lực khéo lại .

“Không sao , tôi ...hic .. tôi cứ tưởng mình chết rồi “. Cười dịu dàng , và vuốt lấy mái tóc mượt Lăng Khiêm nói

“Em còn đang đeo cái vòng của tôi , tức là người của tôi , muốn chết cũng phải đợi tôi đồng ý “

“Lúc nào anh cũng có cái tư tưởng dị hợm đó sao “

Băng Tâm cùng Lăng Khiêm cứ thế nói chuyện vui vẻ mà coi 2 người Thiên Vũ , Mỹ Nhi như người vô hình .

“Họ nói chuyện mà không thấy chúng ta ở đây sao “Mỹ Nhi nhìn lên Thiên Vũ . Anh chỉ cười trừ .

“Đi thôi đừng làm phiền họ , lần sau lại đến thăm Băng Tâm “

“Nhưng tôi đang muốn nói chuyện với cô ấy “

“Đi thôi, Thiên Vũ tôi dẫn cô đi tham quan thành phố Tokyo này”

Thiên Vũ kéo Mỹ Nhi ra khỏi phòng và dẫn cô đi chơi hết cả buổi sáng . Để lại cho 2 nhân vật chính khoảng không gian riêng .

Sau 2 ngày tịnh dưỡng vết thương của Băng Tâm cũng hết nhức nhối , nó không còn hành cô vào mỗi đêm , cũng không phiền đến Lăng Khiêm chăm sóc cô nhiều . Cứ đến một hai giờ đêm vết thương lại làm Băng Tâm thức giấc , nghe tiếng động thì Lăng Khiêm cũng mở mắt , anh lúc nào cũng giữ tỉnh táo ngay cả khi ngủ . Đến giờ đó Băng Tâm lại phiền anh giúp gọi bác sĩ đến tiêm thuốc giảm đau sau đó mới có thể ngủ .

Vì vết thương chưa lành hẳn Băng Tâm không thể tắm nên cô chỉ có thể lau người sơ qua , vốn định nhờ Mỹ Nhi làm dùm nhưng lại ngại vết thương ở vai chưa lành , nhờ y tá lại càng không , Lăng Khiêm anh chẳng cho ai đụng đến người của cô dù nam hay nữ . Thế là việc vệ sinh cho cô cũng tự tay anh làm , gội đâu cũng là do anh .

“Băng Tâm ,cẩn thận coi chừng ngã , rồi nằm xuống đi “ Lăng Khiêm dìu cô vào nhà tắm cẩn thận đỡ cô nằm xuống bồn . Sau đó bắt tay vào việc gội đầu cho cô gái nhỏ này .

Đây là lần đầu tiên anh phải gội đầu cho 1 người , Lăng Khiêm anh không màng đến lòng tự trọng của bang chủ Hoàng Khiêm mà làm những chuyện này , cũng đành chịu ai biểu anh yêu cô làm gì . Đúng rồi là Lăng Khiêm anh đã yêu Băng Tâm thật rồi , yêu rất nhiều là đằng khác.

Đây là lần đầu tiên Lăng Khiêm phải chăm sóc 1 người , suốt 28 năm qua anh đều là người phải khiến người ta phục vụ cho mình . Không hề đụng tay đến khăn lau , chén cháo để chăm sóc người bệnh . Đối với anh Băng Tâm là người vô cùng quan trọng trong cuộc đời này . Tấm chân tình Lăng Khiêm anh giữ gìn sâu trong trái tim khi nào Băng Tâm mới có thể hiểu và chấp nhận nó . Không cần gì nhiều , Mỗi ngày chỉ cần khi thức dậy , nhìn thấy cô cười , ôm lấy cơ thể ấm áp ấy là rất mãn nguyện rồi .Còn tất cả mọi chuyện trên thế giới cứ để anh lo , cô chỉ cần sống thật vui vẻ bên anh là được .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.