Khang Kiều

Chương 13: Chương 13: Năm 2013 – 2014 (13)




Trước cổng nhà họ Hàn có hai chiếc xe đang đỗ. Khang Kiều bị Hoắc Liên Ngao cưỡng chế kéo vào trong xe lúc này bỗng quay đầu lại nhìn. Chắc hẳn nơi này sẽ không bao giờ chào đón cô nữa, cô cũng không bao giờ quay trở lại nữa.

Khi ánh mắt cô vừa chạm tới tòa nhà màu xanh nhạt thấp thoáng giữa rừng cây thì cửa xe cũng đã bị kéo lên. Chu Tùng An vẫn còn đang ở trong đó.

Khang Kiều và Hoắc Liên Ngao lần lượt ngồi ở hàng ghế sau, một trái một phải dán sát vào cửa sổ, chiếc xe chậm rãi rời khỏi biệt thự nhà họ Hàn.

Mười giờ, Khang Kiều và Hoắc Liên Ngao tới sân bay. Một người đàn ông đeo biển nhân viên phục vụ của khách sạn giao hành lý và vé máy bay cho Hoắc Liên Ngao.

“Chuyến bay tối nay ư?” Khang Kiều hỏi.

“11 giờ 20 phút, nếu bay thẳng tới New York thì còn phải đợi hơn hai mươi tiếng nữa. Nhanh nhất trước mắt chỉ có chuyến bay tới Los Angeles, tới đó chúng ta sẽ chuyển chuyến bay, khoảng giờ này ngày mai là có thể đến được New York.” Anh cúi đầu nhìn vé máy bay.

Gật đầu, nói một câu “Đi cẩn thận” rồi cô quay đi.

Nhìn bàn tay một lần nữa bị cưỡng chế giữ lại, Khang Kiều nhe răng cười với người ấy: “Hoắc Liên Ngao, không lẽ anh cũng giống bố anh, lương tâm thức tỉnh rồi? Cảm thấy có lỗi với tôi, muốn đón tôi tới New York, để tôi đi theo anh được ăn sung mặc sướng ư? Nếu là vậy thì tôi xin ghi nhận tấm lòng của anh, tôi sẽ không đi cùng anh tới đó đâu”.

“Vì sao cô lại nói vậy, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình có chỗ nào có lỗi với cô. Nếu có thì cũng đã trả sạch sẽ từ lúc cô im ỉm cưới Hàn Tông rồi. Thật ra, nếu không vì Hàn Tông mất sớm, tôi quả thực cảm thấy cô đã lấy được một người khá tốt.”

Khang Kiều hất tay anh ra, “Vậy thì vì sao?”.

“Vì sao?” Anh nghiêng đầu, như đang đăm chiêu suy nghĩ: “Dưới sự hun đúc của Tổ quốc vĩ đại, tôi bất chợt ý thức được, thân là em trai, tôi nên có trách nhiệm chăm sóc chị mình”.

Ngừng một lát, anh tiếp tục: “Hoặc là sau khi chia tay, tôi vẫn còn lưu luyến, không quên được cô. Bây giờ khó khăn lắm mới đợi được thời cơ này, tôi quyết định tạo cơ hội gần gũi để nối lại tình xưa. Với hai câu trả lời trên, cô thích câu nào? Hả?”.

Tiếng “Hả” ấy được kéo ra rất dài, ánh mắt nửa cười nửa không nhìn cô chăm chăm.

Khang Kiều bỗng cảm thấy bây giờ mình đang lãng phí thời gian với người này. Cô day day trán, cố gắng để nét mặt mình trông thành khẩn nhất có thể: “Cảm ơn anh về chuyện bức ảnh và phòng làm việc”.

Nói xong, Khang Kiều làm một động tác “Tôi đi đây” rồi đi lướt qua Hoắc Liên Ngao, lần này anh không giữ cô lại nữa.

Đi được vài bước.

“Cô quên à, những bức ảnh đó vẫn còn nằm trong tay tôi.” Hoắc Liên Ngao đứng sau lưng cô, nói.

Khang Kiều bước chậm lại.

“Nhưng cô yên tâm, cá nhân tôi hoàn toàn không khởi xướng mấy thủ đoạn bỉ ổi như nhà họ Hàn. Khang Kiều, không biết cô còn nhớ chú Mike không, bạn của mẹ cô ấy?”

Một bước, rồi một bước nữa, nhưng cô không tài nào nhấc được bước thứ ba.

“Lúc đó, tôi còn lấy làm lạ, vì sao cô lựa chọn cưới Hàn Tông mà không phải là Chu Tùng An, cô và nhà họ Hàn được gọi là môn đăng hộ đối ư? Cô cũng chỉ lừa được hắn mà thôi. Sở dĩ cô không chọn lấy Chu Tùng An là vì ông chú Mike đó. Không lâu trước đây, tôi vô tình biết được một chuyện. Ông chú Mike đó còn có một cái tên khác là Chu Hạo. Vị này chính là bác của Chu Tùng An. Nếu cô chọn lấy Chu Tùng An thì tết nhất gặp nhau nhất định không tránh khỏi gượng gạo, bác của chồng mình lại từng dan díu với mẹ mình.”

Nắm chặt tay lại, Khang Kiều rất muốn nhét chiếc di động trong tay mình vào miệng Hoắc Liên Ngao, để anh không nói được gì nữa.

“Khang Kiều, cô không cảm thấy đứng cái khoảng cách này nói mấy chuyện như vậy không thích hợp chút nào sao?”

Đúng, Khang Kiều cũng cảm thấy không thích hợp. Cô quay đầu lại, đi từng bước về phía Hoắc Liên Ngao. Cuối cùng, dừng lại ở một chỗ rất gần trước mặt anh.

Cô kiễng chân, ngẩng đầu, mỉm cười, gọi một tiếng: “Liên Ngao!”.

Giống như lúc khuất phục dưới người anh, cơ thể non nớt cũng không biết làm sao để giải phóng những khao khát đang cuộn trào trong cơ thể, chỉ biết cất tiếng gọi “Liên Ngao” khẽ khàng, thanh mảnh vậy.

Anh hơi nheo mắt, hàng mi cũng run lên.

“Liên Ngao, làm sao đây? Cái đầu thông minh của anh đã lừa gạt anh mất rồi. Không phải như anh nói, cũng tức là anh đã nhầm. Lý do vì sao không chọn lấy Chu Tùng An quá đỗi đơn giản.” Cô nói rành mạch: “Đó là vì tôi không dám, tôi biết mình không xứng với anh ấy. Đó là một người đàn ông tốt biết bao, anh có biết đám bạn bè của anh hình dung về tôi thế nào không?”.

“Khang Kiều là chiếc giày rách Hoắc Liên Ngao không thèm. Thế nên, anh bảo tôi làm sao dám Tôi làm sao dám lấy anh ấy đây?”

Tối đó, đám người cả ngày nói “ABCD” giả vờ giỏi ngoại ngữ đó đã nói câu ấy rất thuận miệng, hà khắc, cười trên nỗi đau của người khác.

Bao nhiêu gương mặt cười cợt, Khang Kiều những tưởng mình đã quên hết rồi, quên sạch rồi.

Rất lâu sau…

“Chu Tùng An tốt đến vậy sao?” Anh hỏi cô.

“Ừm.”

Hoắc Liên Ngao đẩy cô ra, quay lưng về phía cô: “Cô bảo, gã Chu Tùng An tốt đẹp đó nếu như biết mẹ cô từng tán tỉnh người bác mà hắn yêu quý nhất, hắn sẽ có phản ứng gì? Nghe nói hồi nhỏ Chu Tùng An được bác trai bác gái nuôi lớn. Theo tôi được biết, người bác gái hiền từ ấy vốn không biết chuyện chồng mình ngoại tình. Cô không cảm thấy bà ấy đáng thương ư? Khang Kiều, cô bảo tôi có nên nói lại chuyện này cho bà ấy không?”.

Khang Kiều ngây ngốc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, nhìn kim giây và kim giờ chồng lên nhau, dừng ở vị trí chính giữa.

Mười hai giờ đêm, trên cao hơn mười ngàn mét, cô ngồi bên cạnh Hoắc Liên Ngao, họ đang trên đường tới Los Angeles.

Trước đó, ở sân bay, Khang Kiều đã gọi điện thoại cho Chu Tùng An. Cô nói với anh ấy bằng một ngữ điệu hàm hồ như kiểu “Em có việc gấp phải rời khỏi Singapore một khoảng thời gian”. Chu Tùng An truy hỏi gắt gao, sau đó điện thoại bị Hoắc Liên Ngao giật mất và rồi cô theo anh lên máy bay.

Cho tới bây giờ, Khang Kiều vẫn chưa thể sắp xếp rõ ràng xem rốt cuộc tình huống này xảy ra như thế nào?

Vì sao cô lại mơ mơ hồ hồ theo Hoắc Liên Ngao lên máy bay, còn anh thì có mục đích gì? Lẽ nào thật sự là lương tâm thức tỉnh?

Một giây sau, Khang Kiều đã phải ôm bụng cười vì suy nghĩ ấy của mình. Để rồi xem, vài tiếng đồng hồ nữa, Hoắc Liên Ngao sẽ diễn màn lương tâm thức tỉnh như thế nào.

“Cười cái gì đấy” Đây là câu đầu tiên anh nói từ lúc lên máy bay đến giờ.

Xoa xoa khóe miệng, thì ra cô đang cười thật. Ngón tay trượt xuống cất nụ cười đi, Khang Kiều nhắm mắt lại, cảm thấy đã mệt.

Cơn buồn ngủ tới rất nhanh, tư duy mơ mơ màng màng dừng lại cái ngày cô gặp Hàn Tông. Cảnh tượng dưới tán cây mơ hồ vô cùng, nhưng giọng anh ấy vẫn thân thuộc đến thế. Anh ấy nói với cô: “Khang Kiều, anh đến thăm những cây chúng ta trồng lúc trước. Em xem, chúng đã lớn từng này rồi”.

Bầu trời xanh ngắt, mây trắng vẩn vơ, đó là một không gian với hai màu xanh trắng chìm trong thứ ánh sáng mông lung.

Cùng với một tiếng rầm và cảm giác đầu tê rần, cô mở mắt ra, phát hiện đầu mình vừa đập thẳng vào khoang máy bay, bên ngoài vẫn là một khoảng đen xì.

Họ ngồi ở toa hạng nhất, có tám chỗ, được thiết kế thành bốn hàng, trái phải lần lượt có hai hàng, mỗi hàng hai ghế.

Cô gái ngồi cách Khang Kiều cả đường đi không ngừng làm động tác tay với cô. Cô gái vừa làm vừa ôm miệng cười trộm. Dưới sự ra hiệu không biết chán của cô ấy, Khang Kiều đại khái cũng đã hiểu, ban nãy không phải cô ngủ gật đập đầu vào đâu mà là không cẩn thận gác đầu lên vai Hoắc Liên Ngao, sau đó anh đã thô lỗ cự tuyệt cái đầu của cô.

Ngọn đèn trên đầu Hoắc Liên Ngao vẫn sáng. Anh đang vừa uống rượu vang vừa đọc tạp chí. Sắc màu ấm áp hắt xuống mái tóc anh, gò má anh. Chiếc áo sơ mi màu be được xắn tay áo lên, người đọc xem tạp chí bờ môi hơi rướn, tạo nên một khung cảnh hết sức dịu dàng, mềm mại như có thể dùng tay chạm vào được.

Như ngày ấy.

Có một giây phút, trái tim Khang Kiều chợt xao động. Cô và anh đâu phải chưa từng có những giây phút như thế, những giây phút đẹp đến nỗi người ta phải rơi nước mắt.

Những ngày cuối cùng trên đảo Bali, anh cưng chiều cô hết mức, như chỉ muốn móc tim móc phổi ra trao cho cô, chỉ muốn lên trời hái trăng sao xuống cho cô.

“Tạp chí thú vị lắm à?” Cô khẽ hỏi.

“Ừm.”

“Liên Ngao.”

Bàn tay đang lật báo chợt dừng lại.

“Lúc đó…” Cô cất giọng khó nhọc: “Lúc đó, chính anh từ bỏ trước. Tôi đã từng hận anh, còn hận rất lâu, Liên Ngao…”.

“Đã từng?” Anh ngắt lời cô: “Tức là bây giờ không hận nữa?”.

Bây giờ không hận nữa ư? Đã hết hận rồi sao? Khang Kiều cũng không biết, cô chỉ biết dần dà cô rất ít nhớ tới người này, rất ít nhớ lại những chuyện xưa cũ.

Có lẽ, như vậy được coi là không hận nữa chăng.

“Ừm.” Cô khẽ đáp, “Thế nên, Liên Ngao…”.

Những tiếng lật giấy sột soạt một lần nữa vang lên. Anh quay mặt sang, ánh mắt rất hờ hững: “Có phải tiếp sau đây, cô sẽ nói với tôi, tôi và cô có lẽ vẫn có thể duy trì cuộc sống trước đây. Cô sống cuộc sống của cô, tôi sống cuộc sống của tôi? Như vậy đúng là cũng được. Nhưng Khang Kiều, tôi cho cô biết, Chu Tùng An thì không được! Vì sao không được, cô tự hiểu”.

“Hoắc Liên Ngao!” Khang Kiều hạ thấp giọng, cô gái ban nãy đang tò mò nhìn họ.

“Xét theo mức độ phẫn nộ trong lời cô vừa nói, rõ ràng cô có ý định đến với Chu Tùng An. Để tôi đoán xem, kịch bản tiếp sau đó có phải sẽ thế này không: Một hai năm sau, người phụ nữ mất chồng được người đàn ông tên Chu Tùng An cảm động, nên đã ỡm ờ chấp nhận, từ đó về sau hai người chung sống hạnh phúc.”

Tâm trạng vừa bình tĩnh đã lại trở nên kích động, còn mang theo chút hờn dỗi. Cô nghiến răng: “Hoắc Liên Ngao, trên đời này ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình”.

“Chẳng trách người ta nói phụ nữ là loài dễ thay lòng, mới đó đã nói với tôi có quyền theo đuổi hạnh phúc rồi.” Hoắc Liên Ngao quay về nhìn tạp chí: “Khang Kiều, mười mấy tiếng trước, cô mới tiễn chồng cô đi đó”.

Cơn giận trong giây lát như một quả bóng xì hơi, cô im lặng cụp mắt.

“Có một nghe lời khuyên của tôi không. Nếu tôi là cô, tôi sẽ để mọi việc thuận theo tự nhiên, mặc kệ hết, không suy nghĩ gì nữa. Chẳng phải có câu thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng đó sao?” Anh cười nhẹ nhàng: “Bây giờ nghĩ lại, thật ra việc chia rẽ uyên ương tính cho đến thời điểm hiện tại cũng thú vị ra phết”.

“Khang Kiều, cô cũng biết mẹ cô luôn coi việc được chôn trong phần mộ nhà họ Hoắc là vinh dự một đời. Nếu cô nhất quyết muốn làm chuyện gì, cô có thể khiến nguyện ước trọn đời của mẹ mình tan thành bong bóng.”

Cô kéo chiếc chăn trượt xuống đầu gối lên vai, co rụt người lại, quay mặt đi, hướng sang bên cạnh rồi nhắm mắt.

Trên trời cao, đêm vẫn đang nồng.

Anh cúi đầu đọc tạp chí, một thời gian dài troipo qua, cuốn tạp chí kia không được lật thêm trang nào nữa. Ly rượu còn ba phần tư càng bị chủ nhân của nó lãng quên.

Lại một lúc nữa trôi qua, ghế bên cạnh truyền tới tiếng thở đều đều. Anh tắt ngọn đèn trên đỉnh đầu, nhẹ nhàng dịch người, hơi ngả về phía đó, như đang chờ đợi.

Thêm một lát nữa, người cô xiêu vẹo ngả về phía ngược lại. Vị trí của bả vai kia vừa đẹp để đầu cô tự nhiên dựa vào nó.

“Chính em dựa vào tôi đấy nhé.” Anh nhắm mặt lại, lẩm bẩm.

Tôi có thể cho phép em dựa đầu vào vai tôi, nhưng không cho phép em rơi nước mắt, vì tôi biết, nước mắt ấy không chảy vì tôi.

Dần dần, có chút ánh sáng qua ô cửa sổ hình bầu dục rọi vào, trên cao ngàn mét có ngàn tia sáng…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.