Hướng Dẫn Cưng Chiều Vợ

Chương 4: Chương 4




Editor: Nguyen_Khanh

Beta: Quyền Khuyên

Nhà Klosters ở sườn núi. Phòng ốc thật giống như trong phim khoa học viễn tưởng, nửa hình cầu, vách tường bên ngoài cũng là màu đỏ ánh kim rạng ngời. Nếu từ đằng xa nhìn lại sẽ cảm thấy giống như những quả trứng lớn nhỏ màu đỏ ánh kim cùng tập hợp lại một chỗ. Có những trụ kim loại chống đỡ, cao hơn mặt đất khoảng hai mét, có cầu thang lên xuống. Nhưng mà đối với Klosters thì mấy cái cầu thang đó có vẻ vô dụng, cho đến bây giờ cậu ta cũng chưa từng sử dụng qua chúng nó.

Khi lần đầu Nguyên Đồng trông thấy kiến trúc dạng này đã kinh ngạc không thôi. Đập vào mắt đầu tiên đương nhiên là màu sắc vô cùng nổi bật của kiến trúc này, tiếp theo là tạo hình đầy tính khoa học viễn tưởng của nó. Đếm số kiến trúc hình vỏ trứng thì có tổng cộng sáu kiến trúc như vậy, lớn nhỏ không đồng nhất. Ở giữa là phần kiến trúc lớn nhất, năm phần còn lại lấy nó làm trung tâm mà vây quanh.

Phòng ốc chiếm diện tích trên mặt đất rất lớn. Nếu ở Trái Đất, quả thực là khu nhà cao cấp giữa khu máy bay chiến đấu rồi. Nguyên Đồng phát hiện khu nhà này độc lập ở chân núi, chung quanh cũng không có hàng xóm, có thể nói là vô cùng hẻo lánh. Dưới chân núi có một rừng cây nhỏ, cách đó không xa còn có một hồ nước. Toàn bộ khung cảnh có thể xem là non xanh nước biếc, cây cối um tùm, phong cảnh vô cùng tuyệt đẹp.

Nhưng mà cho dù đẹp đến mức nào cũng không thể thay đổi sự thật là khu nhà này rời xa khu dân cư, xa thành phố. Nếu không phải phòng ốc ở đây vô cùng hiện đại, khoa học kỹ thuật tiên tiến, mang chút màu sắc khoa học viễn tưởng thì hẳn sẽ khiến người ta nghĩ đây là cái xó xỉnh nào đấy. Quan sát kỹ xung quanh, Nguyên Đồng phát hiện vùng phụ cận cũng chỉ có một tòa kiến trúc này, ngay cả đường quốc lộ cũng không có. Trong nhất thời không thể hiểu được thế giới tương lai là như thế nào, chẳng lẽ ai cũng sống đơn độc như thế?

Nguyên Đồng tìm hiểu thế giới này đương nhiên đầu tiên là tìm hiểu về nhà Klosters.

Rickie vô cùng nhiệt tình hướng dẫn cho cô, vô cùng làm hết phận sự của mình trả lời tất cả những câu hỏi của cô.

Tuy Klosters và Rickie không biết lai lịch của cô, cũng không biết cô từ đâu đế nhưng Nguyên Đồng cũng hoàn toàn không biết gì về những điều này. Hơn nữa không có quang não biểu thị thân phận công dân Đế quốc. Một người mộ máy cũng đã có ít nhiều suy đoán, hơn nữa là tư tâm của Klosters. Vì thế một chủ một tớ đạt thành hiệp nghị.

Đột nhiên từ Trái Đất thế kỷ 21 chạy đến hành tinh xa lạ, căn bản Nguyên Đồng không có chỗ nào để đi. Trong lòng cô cũng có chút lo sợ, đặc biệt khi ra ngoài quan sát nhà Klosters và hoàn cảnh xung quanh, lại nhớ đến con sói lớn trong rừng rậm suýt nữa đã lấy mạng cô, Nguyên Đồng không thể không chấp nhận sự thật.

“Cô bé, hiện tại cô cũng không có chỗ nào đi, vậy thì ở lại đi! Nhà chủ nhân rất lớn, cũng chỉ có một mình chủ nhân, thêm cô nữa cũng không thành vấn đề!” Rickie tận lực thuyết phục, đôi mắt máy chớp chớp liên tục, “Đế quốc quản chế thân phận cư dân ở các tinh cầu rất nghiêm ngặt, chỉ có người có được quang não thân phận lưu trữ trong quang não trung ương mới được hưởng đãi ngộ của Đế quốc. Còn không thì ở trong tinh tế, nửa bước cũng khó đi, ngay cả vé tinh hạm cũng không mua được.” Rickie cập nhật kiến thức cho cô.

Làm một người ba không: không thân phận, không quang não, không hộ khẩu. Thực ra Nguyên Đồng cũng rầu rĩ lắm. Cô biết Rickie là người máy quản gia của Klosters, cho dù Rickie nói nhiều nhưng cũng phải được chủ nhân cho phép. Chứng tỏ, đây là biểu đạt ý Klosters nguyện ý thu lưu cô. Việc này không thể nghi ngờ là khiến cô vô cùng cảm động, cảm thấy Klosters tuy nhìn rất lạnh lùng nhưng lại là người tốt.

“Tôi sẽ không ăn không ngồi rồi! Tôi sẽ giúp anh làm việc!” Nguyên Đồng vô cùng nghiêm túc trả lời.

Klosters còn chưa nói gì, Rickie đã kêu lên, “Cô bé, cô vẫn còn là vị thành niên, vẫn chưa thành niên. Làm sao chúng tôi có thể áp bức vị thành niên? Đây là phạm pháp! Nếu cô có người máy bảo mẫu, người máy bảo mẫu của cô nhất định sẽ kiện chúng tôi đến tòa án Đế tinh tối cao. Vì thế, cô cứ yên tâm ở đây, làm một vị thành niên, ngoan ngoãn học tập cho tốt là được.”

Nguyên Đồng lại nhìn Klosters, thấy cậu ta gật đầu, trong lòng lại tràn đầy cảm kích. Thời điểm hiện tại, cô quả thật phải tìm hiểu thế giới này. Mà ngôn ngữ chính là vấn đề, không thể dựa dẫm mãi vào máy phiên dịch được. Nếu ngay cả chữ viết cũng không hiểu, thì chính là đồ thất học rồi! Nguyên Đồng tuyệt đối không thể chấp nhận bản thân vốn là học sinh Trái Đất ưu tú lại trở thành kẻ thất học ở tinh tế được.

Tạm thời giải quyết vấn đề chỗ ở, Nguyên Đồng tiếp tục tìm hiểu thế giới này.

Sau đó, cô biết được hiện tại là năm 7577 theo lịch tinh tế, cách thời điểm Trái Đất tiến vào thời đại vũ trụ năm ngàn năm. Thế kỷ 21 của Trái Đất đã được xem là thời kỳ Trái Đất cổ đại đại. Và cô là người Trái Đất thế kỷ 21 cũng trở thành cổ nhân.

Nguyên Đồng cả người cảm thấy không khỏe chút nào.

Cô mất cả ngày để tìm hiểu thế giới này. Tuy chỉ là một góc nhỏ của núi băng nhưng cũng đã khiến cô khiếp sợ, càng hiểu biết lại càng khổ sở. Tuy thực khó tin, nhưng Nguyên Đồng vẫn hiểu vị trí hiện tại của mình cách Trái Đất không biết bao nhiêu năm ánh sáng, ngay cả thời gian cũng khác biệt.

Cô không những xuyên qua không gian mà còn xuyên qua cả thời gian.

Nguyên Đồng cả người đều trầm xuống. Cuối cùng vẫn là Rickie vây quanh cô, an ủi rất lâu mới khiến tâm tình cô tốt hơn một chút.

Rickie là một người máy trí năng, chỉ số thông minh vô cùng cao, hơn nữa vô cùng có nhân tính. Tuy đôi lúc có khi rất vô sỉ nhưng chỉ cần có nó thì không khí sẽ rất sinh động, thậm chí sẽ có lúc chọc người tức chết, Klosters cho rằng đây là miệng tiện, cũng không biết ai đã thiết kế hệ thống trình tự của nó.

Tìm hiểu thế giới này, Nguyên Đồng cũng từ Rickie mà biết chuyện của chủ nhà hiện tại của cô.

Nghe nói Klosters là một đứa trẻ bị bỏ lại ở hành tinh Ural, không biết họ, cũng không biết cha mẹ là ai. Một mình lớn lên ở hành tinh Ural với một người máy bảo mẫu, hiện tại vẫn đang trong thời kỳ thiếu niên, tuổi…tạm thời cho qua, sẽ sớm trưởng thành. Đây là chỗ ở của cậu ta trên hành tinh Ural, phạm vi trăm vạn dặm xung quanh đều là địa bàn của cậu ta. Nguyên Đồng có chút choáng váng, đây quả thực là nhà giàu trong nhà giàu nha!

Nguyên Đồng sau lại biết, phạm vi mấy trăm vạn dặm thì tính cái gì. Đối với một cường giả tối cao của một chủng tộc thì chỗ này chỉ là một chỗ nhỏ. Cường giả có năng lực cực đại thì chuyện một mình chiếm giữ một tinh cầu là chuyện bình thường.

“Chủ nhân nhà tôi rất lợi hại nha! Tuy rằng hiện tại vẫn còn nhỏ, nhưng chỗ này thuộc khu vực trung tâm của hành tinh Ural, là nơi có hoàn cảnh tốt nhất ở hành tinh này. Tài nguyên vô cùng phong phú. Chủ nhân có mười quặng nguyên thạch năng lượng cùng vườn dị thực cao cấp vô cùng giá trị. Nếu đổi thành tinh tế tệ thông dụng thì có thể mua được vài ba tinh cầu nguyên thủy. Chỉ cần có chủ nhân trấn giữ ở đây, không ai dám vi phạm, chỉ sợ chọc giận chủ nhân…” Rickie tâng bốc chủ nhân một hồi, quay sang hỏi Nguyên Đồng: “Cô thấy thế nào?”

Nguyên Đồng nghe đến ngẩn người, cái loại giọng điệu khoa trương này có vẻ thổi phồng quá đáng, Nguyên Đồng cũng không biết thật giả thế nào, chỉ có thể nói: “Ngài Klosters thật lợi hại.”

“Aiyo~ cô bé đừng khách khí như thế! Gọi Klos là được rồi!” Đôi mắt máy của Rickie chớp chớp ánh đỏ. Đây là thói quen khi nó đánh chủ ý gì đó. Trong mắt Rickie, cô bé Nguyên Đồng đã thuộc quyền sở hữu của chủ nhân, và lại là giống cái. Tương lai rất có thể sẽ kết hôn và sinh trứng, đương nhiên phải làm tốt quan hệ với cô.

Nguyên Đồng cười tủm tỉm.

Khi Klosters ra khỏi phòng làm việc của cậu, vì không chịu nổi sự ồn ào của Rickie, Nguyên Đồng gọi một tiếng “Klos”.

Klosters dừng lại, nhàn nhạt lên tiếng, sau đó xoay người đi.

Nguyên Đồng há miệng, nhịn không được nhìn Rickie, nhỏ giọng hỏi, “Anh ta sao thế?” Trong lòng có chút không yên, chẳng lẽ là tức giận? Là một người ba không, người dưới mái hiên người ta, Nguyên Đồng cũng không muốn chọc giận chủ nhà, cho nên nhất cử nhất động cô đều thập phần chú ý, nếu không phải Rickie giật dây, cô lại càng cẩn thận hơn nữa.

“Không có việc gì đâu, cậu ta xấu hổ đó.” Rickie an ủi cô, “Đây là lần đầu tiên có giống cái gọi cậu ta là Klos thân thiết như vậy. Trong lòng kích động, kích động liền buồn bực...”

“Ba!” một tiếng, Rickie bị cái gì đánh trúng, cái đầu kim loại bị bẹp một góc.

Chỉ thấy Klosters vòng trở lại, theo sau là một người máy giúp việc, người máy đẩy thức ăn đi ra. Loại người máy này không có trang bị trí não, chỉ thiết lập trình tự đơn giản, bình thường dùng để giải quyết việc nhà.

Klosters nghiêm mặt, thản nhiên nhìn lướt qua tên người máy miệng tiện kia, nhìn thấy bộ dạng lo lắng của Nguyên Đồng, nhẫn nại kiềm chế sự nóng nảy của mình, nói: “Nó không sao đâu! Dùng năng lượng cứu chữa phun một chút là khôi phục được.”

Nguyên Đồng “a” một tiếng, liếc nhìn Klosters một cái, thấy cậu ta ra hiệu cùng nhau đi ăn cơm chiều.

Bữa cơm chiều của cô vẫn là một túi dịch dinh dưỡng. Thực sự chẳng có chút vị nào, lại nhìn về thức ăn trước mặt Klosters, là thịt nướng của một loại thịt không biết tên, hương vị rất thơm, kích thích sự thèm ăn của cô. Nhưng nghe Rickie nói, loại dị thú này thịt vô cùng cứng, răng của vị thành niên hiện tại không thể nhai được, không cắn đứt được, chỉ có thể dùng dịch dinh dưỡng.

Vị thành niên cái gì chứ! Nguyên Đồng muốn nói hai năm nữa cô sẽ thành niên đó! Căn bản không phải vị thành niên nhưng Rickie lấy một đống số liệu cô không hiểu cho cô xem, làm cho Nguyên Đồng nhịn không được mà nghĩ trong mắt người ngoài hành tinh thì người Trái Đất như mình yếu ớt đến mức nào?

Một ngày trôi qua, Nguyên Đồng ôm tâm tình trầm trọng tâm trở về phòng.

Đêm dài thanh vắng, Klosters đang ngủ đột nhiên mở to mắt, từ trên giường nhảy dựng lên, mở cửa chạy ra ngoài. Theo nguồn năng lượng dao động lúc có lúc không đến trước cửa phòng Nguyên Đồng, nhìn cửa phòng khóa chặt, ánh mắt có chút ngưng trọng.

“Chủ nhân!”

P/s: Mình nhận order túi xách, ví của Trung Quốc, chị em nào có nhu cầu thì click vào link chỗ chữ ký của m để xem hàng nhé. Thanks.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.