CHƯƠNG 17

Giang Hàn Yên đối với trinh tiết vô vị, vì dù sao thì Triệu Trường Thanh cũng bị Lạc Vân Phi làm bẩn qua nhưng hắn cũng không quan tâm. Nói như vậy chẳng qua để chọc cho phụ thân giận, vì hắn vốn không chịu thành thân mà thôi.

Nghĩ đến Lạc Vân Phi ở trong cốc không biết đã hoang *** mua vui như thế nào, Giang Hàn Yên ngay cả phụ thân cũng không thèm để ý tới, trực tiếp ra roi thúc ngựa chạy trở về. Quả nhiên thấy được một hồi cảnh tượng như vậy.

Hắn sớm biết Lạc Vân Phi tự bản thân cũng không rõ yêu thương của mình, lại không ngờ Lạc Vân Phi đến cả phát hiện cũng không có, liền bất động thanh sắc mà thử vài câu. Nhưng phát hiện Lạc Vân Phi tuy rằng trả lời cẩn thận, giở tay nhấc chân lại cực không tầm thường vô cùng ôn tồn săn sóc, Giang Hàn Yên liền biết hỏng rồi.

“Lạc công tử, người cũng đã ngủ, ngươi sao còn nắm tay người ta mãi không buông?”

“Giang công tử, ta có chuyện muốn nói với ngươi, chẳng biết có được không?”Lạc Vân Phi từ từ đứng dậy, cung tay thi lễ.

Giang Hàn Yên nhìn hắn một lát, bỗng nhiên cười, nói: “Có gì không thể?”

Hai người hướng ngoài cửa đi đến, ra cửa, một trận gió mát thổi đến, quần áo phiêu diêu, hai người ăn mặc tuyệt lệ, phong thái bất phàm, trong cốc quanh năm lại tràn ngập sương mù, 2 người giống như một đôi tiên nhân tu hành trong núi, xuất trần thoát tục.

Lạc Vân Phi mỉm cười nói: “Giang công tử không cần ngưng thần đối địch như vậy, tại hạ hôm nay cũng không muốn đối Giang công tử xuất thủ.”Hắn quay đầu lại nhìn Triệu Trường Thanh ngủ say ở bên trong, thanh âm trầm thấp, “Giang công tử, tại hạ có một chuyện muốn nhờ. Chẳng biết ngươi có thể đáp ứng được không?”

Giang Hàn Yên gương mặt tuyệt mỹ mặt âm trầm tới cực điểm: “Chuyện gì mà khiến Lạc công tử phải ăn nói khép nép như vậy?”

Lạc Vân Phi cười khổ một chút, nói: “Giang công tử không thể nhượng lại sao? Người này ta không thể chia xẻ hắn với ngươi, ta chỉ hy vọng hắn là của 1 mình ta.”Hắn yên lặng đứng đó, nhìn Giang Hàn Yên không lưu tình cười nhạo. Nếu như sớm biết rằng sẽ có kết cục như vậy, thì ngay từ đầu hắn sẽ không đáp ứng cách làm hoang đường kia của Giang Hàn Yên.

Giang Hàn Yên lạnh lùng nhìn hắn một lát, không có nửa phần ý tứ cười nhạo, trái lại càng âm trầm đến dọa người: “Thật khéo. Ta cũng có chuyện muốn nhờ, Lạc công tử a.”

“Cứ nói đừng ngại. Chỉ cần không quá khả năng của ta, nhất định sẽ không từ nan.”Lạc Vân Phi thập phần chân thành.

“Ta cũng coi trọng hắn. Ngươi đem hắn nhượng cho ta đi.”

Lạc Vân Phi không khỏi nhíu mày một chút, hắn hiếm khi ăn nói khép nép cầu người như vậy, Giang Hàn Yên lại còn coi như là vui đùa.”Giang công tử, ta là nghiêm túc, thỉnh đem hắn tặng cho ta đi, vô luận Giang công tử muốn Lạc mỗ đáp ứng chuyện gì, Lạc mỗ nhất định cũng đều đáp ứng. Chỉ có hắn là không được.”

“Lạc Vân Phi, ngươi ái thượng hắn sao?” Đôi mắt Giang Hàn Yên trong suốt như nước.

Lạc Vân Phi tuấn dung lộ ra một tia xấu hổ: “Ta không biết. Hai ngày nay, ta đã nghĩ rất nhiều. Ta càng ngày càng không thể ly khai hắn, hắn hình như là mắc phải chứng mất hồn, không nói một lời, hai mắt vô thần. . . Nếu như cứ tiếp tục như vậy, có thể sẽ không bao giờ … chuyển biến tốt đẹp được nữa. Ta muốn dẫn hắn đi tìm người trị liệu.”

“Ngươi nói cái gì? !”Giang Hàn Yên sắc mặt khó coi tới cực điểm.

“Ta nói ta không – ly khai hắn, hắn cũng không – ly khai ta. Giang công tử, ngươi là chỉ là tâm muốn vui đùa, cũng không thật lòng, xin mời hãy rời khỏi đây đi. Lạc mỗ trong lòng sẽ vô cùng cảm kích, cũng sẽ báo đáp thỏa đáng.”

“Ngươi nói. . . nói hắn bị cái gì?”Giang Hàn Yên trừng Lạc Vân Phi, “Ta chỉ không ở đây vài ngày, ngươi đã khiến hắn thành như vậy!”

“Chuyện không phải mới phát sinh trong hai ngày này. Giang công tử, đối với việc hắn vì cái gì biến thành như vậy, có thể ngươi cũng đã tận hết sức lực a. Hắn hiện tại không chịu nói, ngươi ta đều phải phụ trách.”

Giang Hàn Yên tĩnh lặng chốc lát, khe khẽ thở dài: “Ngươi nói chính là thực sự sao?”

“Đương nhiên là thật.”

“Nguyên lai ngươi đã phát hiện, bản thân yêu hắn.”

Lạc Vân Phi lộ ra tuấn dung cực kỳ xấu xí: “Ngươi nói cái gì? Nguyên lai ngươi đã sớm nhìn ra ta thích hắn?” Vốn cho rằng sẽ bị cười nhạo cư nhiên lại là kết quả như vậy, Lạc Vân Phi ban đầu là thoải mái giờ biến thành giận tím mặt.

Giang Hàn Yên cười khan vài tiếng: “Lạc công tử trải sự đời rất nhiều, cư nhiên cũng không phát ra bản thân như thế nào, đây cũng không thể trách người khác không nói a.”

Lạc Vân Phi không nói một lời, rút kiếm liền chém về phía Giang Hàn Yên. Giang Hàn Yên nhẹ nhàng tránh đi, bay lên trên, giữa không trung, liền rút ra ngọc tiêu nơi tay, xuất kiếm ngăn cản. Võ công hắn vốn không bằng Lạc Vân Phi, nhưng trước kia Lạc Vân Phi còn có ý nhường nhịn nên so với hắn thì lực lượng ngang nhau, hiện tại thường xuyên cùng Lạc Vân Phi tranh đấu, vừa khổ tâm nghiên cứu võ công, cuối cùng so với Lạc Vân Phi đã chẳng phân biệt được cao thấp.

Lạc Vân Phi thấy chiếm không được tiện nghi, trả lại kiếm vào vỏ, chắp tay thi lễ: “Giang công tử, ngươi ta oán cừu nên xóa đi, từ hôm nay trở đi hãy dừng tay.”

Giang Hàn Yên tuyệt không trả lời, đứng thẳng, nhìn Lạc Vân Phi một lát: “Ngươi rất thương hắn sao? Ngươi nói cho ta biết, ái rốt cuộc là loại cảm giác như thế nào?”

Lạc Vân Phi thấy Giang Hàn Yên thần thái mờ mịt nghi hoặc, liền cười rộ lên, thản nhiên nói: “Ngươi không rõ sao, vậy dù ta nói ngươi cũng không rõ, ngươi nếu đã minh bạch, thì cần gì ta nhiều lời?”

Giang Hàn Yên hừ một tiếng: “Ngươi quyết không nói?”

Lạc Vân Phi thấy hắn bất khuất, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng nói: “Ái. . . cái kia. . . chính là. . . , ngươi gặp gỡ người kia thì tự nhiên sẽ biết.”

“Có phải là muốn suốt đời một đời cùng hắn ở chung một chỗ, không bao giờ … rời xa nhau. Thấy hắn thống khổ khó chịu, trong lòng sẽ không nhịn được mà trở nên ôn nhu hay không?”

Giang Hàn Yên càng nói càng có chút mông lung trầm túy, Lạc Vân Phi nhịn không được giật mình: “Ngươi. . . Ngươi sẽ không ái thượng ta đó chứ? Giang công tử, ngoại hình của ngươi đúng thật là loại ta thích, thế nhưng sau khi tiếp xúc, ta phát hiện chúng ta tuyệt không hợp, chúng ta không nên cùng một chỗ mới là tốt nhất.”

Lạc Vân Phi nói lời kịch đã dùng nhiều lần khi ly biệt tình nhân, Giang Hàn Yên vung nắm tay lên: “Ta yêu ngươi? Ngươi ít nằm mơ đi!”

Lạc Vân Phi né tránh, sắc mặt khó dò: “Giang Hàn Yên, ngươi chẳng lẽ là thực sự thích. . .”Hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn Triệu Trường Thanh đang ở trong phòng, cũng không nói gì nữa. Bản thân hắn ái thượng người kia, luôn nghĩ mọi cách để y hảo, tuy lý trí bản thân biết y có rất nhiều khuyết điểm, chỉ là mù quáng nên mới có thể nhìn không thấy mà thôi.

Giang Hàn Yên không trả lời, đứng ở đó, thần tình mờ mịt.

Hắn không muốn thành thân, lại còn suốt đêm chạy trở về, chỉ vì không muốn Lạc Vân Phi cùng người nọ quá mức thân cận, hắn dùng mọi biện pháp, muốn tách Lạc Vân Phi và Triệu Trường Thanh ra, nghe được Lạc Vân Phi biểu lộ nỗi lòng thì, trong lòng lại nồng đậm cảm giác chua chát, lẽ nào đây là ái hay sao?

Lẽ nào bản thân hắn lại ái người kia như thế?

Gió đêm lạnh lẽo thổi tới cảm giác tịch liêu, Giang Hàn Yên ở trong 1 góc của thâm cốc yên lặng đứng thẳng suốt một đêm.

Đăng bởi: admin