Hôn Trộm 55 Lần

Chương 46: Chương 46: Hợp đồng quảng cáo (2)




Kiều An Hảo không biết Lục Cẩn Niên muốn làm gì, chỉ là cảm giác được cơ thể anh đè lên nên theo bản năng cô nhắm chặt mắt lại.

Gương mặt Lục Cẩn Niên lạnh lẽo, cúi đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn chòng chọc Kiều An Hảo, chỉ ra sức lấy thịt đè người, ngoài ra không có bất kỳ cử động gì.

Toàn thân Kiều An Hảo ướt đẫm lƐ quy ɗöŋ, Lục Cẩn Niên cũng không ngoại lệ, y phục trên người cũng ẩm ướt rỉ từng giọt nước tí tách.

Trong phòng tắm, chỉ có tiếng nước chảy ào ào từ vòi sen mà Lục Cẩn Niên tùy tiện ném trong bồn.

Trừ âm thanh đó ra thì không có tiếng của anh.

Một mảnh tĩnh lặng và căng thẳng khiến cho Kiều An Hảo càng bất an nhưng lại không dám hé mắt nhìn, cuối cùng không biết vì lạnh hay khẩn trương mà bả vai cô không nhịn được khẽ run lên.

Chỉ một hành động nhỏ như vậy rơi vào mắt Lục Cẩn Niên rõ ràng. Mi tâm hơi chau lại, đột nhiên anh cúi đầu xuống dùng sức cắn lên vai Kiều An Hảo nơi bầu Tôn chạm qua.

( Meo >> biến thể người sói hay ma cà rồng phiên bản LCN chăng? )

Anh hung hăng ra sức cắn, sự đau đớn từ bả vai truyền đến khắp các dây thần kinh trong cơ thể khiến Kiều An Hảo vươn tay đẩy người đàn ông ra. Cử chỉ của cô càng khiến cho Lục Cẩn Niên mạnh bạo gặm cắn hơn. Ɗ1Ɛŋ ɗäŋ lƐ quy ɗöŋ chấm cơm. Toàn thân Kiều An Hảo đau bắt đầu run rẩy, thậm chí cô còn cảm nhận rõ vai mình chảy ra dòng chất lỏng sềnh sệch, nhưng tên đàn ông vẫn không có ý muốn dừng lại. Kiều An Hảo đau chịu không được, nước mắt bất chợt liền “tách” rơi trên cổ Lục Cẩn Niên.

Chất lỏng ấm áp theo cổ Lục Cẩn Niên chậm rãi chảy xuôi xuống, xẹt qua bên ngực trái của anh. Toàn thân anh cứng đờ, dừng lại lực cắn bả vai Kiều An Hảo, nhưng cánh môi vẫn áp trên vai cô.

Sau một lúc lâu, lại một giọt lệ rơi xuống cổ anh, toàn thân Lục Cẩn Niên run mạnh một chút, sau đó anh ngẩng đầu lên chặn ngay môi của Kiều An Hảo.

Nụ hôn của anh có chút thô bạo, xen lẫn vị máu tươi. Tay anh trực tiếp cởi đi chiếc váy ẩm ướt trên người cô. Nói đúng hơn, không phải cởi mà là xé, anh dùng hết sức xé nát y phục của cô rồi bắt đầu xé quần áo chính mình. Tiếng vải rách toạc truyền đến bên tai Kiều An Hảo, cũng không đợi cô kịp định thần, một cảm giác bị anh mạnh mẽ xông vào trong cô, sau đó một cỗ đau đớn lan khắp toàn thân.

Hai người đã hơn hai lần thân mật mặc kệ cô có tức giận hay không lƐ quy ɗöŋ. Nhưng hai lần trước làm chuyện đó, động tác của anh rất dịu dàng, mặc dù hai lần đó cũng không phải anh cam tâm tình nguyện.

Nhưng lúc này lại không hề giống như lúc đó, động tác của anh vừa tàn nhẫn vừa mạnh bạo, tựa như chiếm lấy lại như giày vò, đau đớn khiến cô cảm thấy không còn là chính mình nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.