Hôn Nhân Không Lựa Chọn

Chương 16: Chương 16: ĐẸP QUÁ, ĐẸP QUÁ






“Ừm, thật!” người đàn ông gật đầu, anh ta đưa tay lên vỗ nhẹ vào trán cô: “Nếu như không phải vừa quen biết rồi thì sao tôi lại đứng đây nói chuyện với cô chứ!”

“Ý tôi không phải như vậy....” Diệp Dĩ Muội vội vàng muốn giải thích ý của mình, nhưng anh lại ngăn lời cô lại bằng cách anh nói: “Thôi được rồi, đi vào thay váy đi!

Nửa tiếng nữa là máy bay hạ cánh rồi. cô mà cứ thế này xuống máy bay mọi người lại nhìn cô mà cười đấy!”

Diệp Dĩ Muội nhíu mày lại, cuối cùng nhìn anh ta một cái, tuy có chút miễn cưỡng nhưng vẫn đi vào nhà vệ sinh.

Trong chiếc túi là một chiếc váy lụa màu trắng, nhìn thì cũng không phải rất đẹp nhưng khá là đặc biệt, độc đáo.

Rũ chiếc váy ra, gắn trên cổ áo là một chiếc vòng “kim cương.”

Diệp Dĩ Muội cũng chẳng nghĩ nhiều, bèn mặc chiếc váy vào người.

Cô thấy, chắc là chẳng có ai lại đi đem nhiều “kim cương” như vậy gắn vào một chiếc váy.

Hơn nữa, kể cả là có, người đàn ông đó chắc cũng không rộng lượng tới nỗi đem thứ đồ quý giá này tặng cho một người vừa mới quen biết như cô.

Lúc này, cô cũng chỉ nghĩ đơn giản, chẳng qua cũng chỉ là một chiếc vòng đá.

Thay váy xong, cô bước ra khỏi cửa, khi đứng trước gương, đúng là cô đã hết sức ngạc nhiên.

Chiếc váy này khi ở trong tay thì nhìn có vẻ như rất bình thường, nhưng sau khi mặc lên người, không hiểu tại sao lại mang lại hiệu quả giật mình thế này? Hơn nữa, nó vừa vặn tới mức như được may theo số đo của cô vậy.

Diệp Dĩ Muội không biết nên dùng từ gì để miêu tả nữa, chỉ có thể nói: “Đẹp quá, đẹp quá....”

Nhìn cô lúc này giống như một thiên sứ hết sức ngây thơ và thuần khiết....

Từ bé tới giờ, cô chưa từng có cái cảm giác thế này – một cảm giác vô cùng tự tin vào bản thân.

Diệp Dĩ Muội kích động quay người lại, đi ra khỏi nhà vệ sinh, muốn đem niềm vui của bản thân mình cùng chia sẻ với người đàn ông đã tặng váy cho cô.

Nhưng khi cô hào hứng đi ra ngoài, bóng dáng của người đàn ông sớm đã biến mất không thấy đâu rồi.

Trong lòng Diệp Dĩ Muội chợt thấy thất vọng....

Xem ra, anh ta thực sự chẳng để ý gì tới chiếc váy này thật, tặng cho cô hay vứt nó đi thì cũng chẳng có gì khác nhau.

Đứng ở cửa nhà vệ sinh một lúc lâu, cô mới thất vọng lững thững đi về khoang máy bay hạng sang của mình.

Ai mà biết được, cô vừa mới xuất hiện, Châu Lan Na bèn vô cùng kinh ngạc nhìn cô. Tần Hàm Dịch thì “oh” lên một tiếng đang ngồi đứng phắt lên, khuôn mặt căng thẳng nhìn cô, gằn giọng xuống hỏi: “Chiếc váy từ đâu ra đấy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.