Đại ca chính là tứ phẩm chiêm sĩ phủ chiêm sĩ Lục Hãn, là tương lai của Trường Hưng Hầu phủ, Lục Thần đối với vị huynh trưởng này luôn hết sức tin phục, lời của hắn có khi còn hiệu nghiệm hơn cả Lão Hầu gia.

“Tiến cung? “ Kỷ thị nghe lời này, nghiêng người ngồi dậy.”Thiếp thân không muốn mang Bảo Nhi tiến cung nữa.”

Lần trước tiến cung Bảo Nhi không biết làm sao đắc tội Cửu hoàng tử, trời lạnh như vậy lại bị Cửu hoàng tử đẩy vào hồ sen, thiếu chút nữa mất mạng.

Cửu hoàng tử là thiên chi kiêu tử*, các nàng chọc không nổi, cũng không dám buông lời oán hận, nhưng Kỷ thị vô luận như thế nào cũng không muốn mang nữ nhi tiến cung lần nữa.

(*) 天之骄子 thiên chi kiêu tử: Đứa con cưng của ông trời, đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư.

Lục Thần cũng ngồi dậy ôm bả vai thê tử : “A Hoành, tâm tình của ngươi ta làm sao không biết? Bảo Nhi là thịt trong lòng ta, ta cũng tuyệt đối không muốn nàng tiến cung nữa, vạn nhất gặp Cửu hoàng tử không nói đạo lý kia... “Nói tới đây hắn thở dài một tiếng, “Nhưng ngươi đừng quên, bệnh của Bảo Nhi là Trương thái y chữa khỏi, Trương thái y lại là Trinh Phi nương nương của Ngọc Minh cung tiến cử, theo như quy củ chúng ta nên tiến cung tạ ơn. Chuyện này sợ rằng chúng ta không bỏ qua được.”

“Huống chi... Mục Nguyên đường bên kia thúc dục chúng ta qua mấy lần. Tính tình kia của Lão thái thái ngươi không phải là không biết, ngươi nếu không đi, ta sợ Lão thái thái sẽ đích thân mang Bảo Nhi tiến cung, còn không bằng ngươi tự mình tiến cung, ta còn có thể yên tâm một chút.” Lão thái thái Trương thị là kế thất của Lão Hầu gia Lục Kháng, không phải là thân tổ mẫu của Lục Thanh Lam, cho nên đối đãi với Lục Thanh Lam cũng không để tâm.

Lần trước Lục Thanh Lam rơi xuống nước cũng là bởi vì Lão thái thái ở trong cung để lạc mất nàng.

Nhớ tới điệu bộ của Lão thái thái, Kỷ thị đã cảm thấy ngực khó chịu, trong lòng buồn phiền: “Bảo Nhi nói như thế cũng là cháu gái của nàng, nàng tại sao có thể dùng Bảo Nhi đi lấy lòng các nương nương trong cung như vậy?”

Kỷ thị xuất thân đại tộc. Đọc nhiều sách vở, rất hiểu lễ nghi, nếu không phải giận đến lợi hại, tuyệt đối sẽ không nói ra loại lời này.

Lục Thần nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ có thể từng chút vỗ về sau lưng thê tử làm cho nàng thuận khí.

Kỷ thị suy nghĩ một chút, cuối cùng hạ quyết tâm.”Cũng được nếu chạy không khỏi, hôm sau ta mang Bảo Nhi tiến cung.”

Qua một ngày.

Sáng sớm, Kỷ thị dậy thật sớm đi tới cửa ngăn. Thấy nữ nhi đang say mộng đẹp, cả người biến thành một chữ đại*, đầu lệch qua một bên gối đầu, nước miếng trong miệng chảy dài.

(*)大

Đứa nhỏ này ngủ luôn không thành thật, lần trước sau khi bị bệnh, lại càng làm trầm trọng thêm.

Kỷ thị cầm lấy khăn từ trong tay nha hoàn, cẩn thận lau đi nước bọt khóe miệng nữ nhi. Lục Thanh Lam mơ mơ màng màng tỉnh lại, thân thể nhỏ bé co lại, gọi một tiếng: “Mẫu thân.”

Kỷ thị đem khuê nữ mềm mại béo núc ních nhà mình bế lên, Lục Thanh Lam làm tổ trong ngực Kỷ thị ăn vạ, mắt cũng không mở ra được, còn quá sớm.

Kỷ thị nhéo khuôn mặt tròn tròn nhỏ nhắn của nàng : “Bảo Nhi không ngủ nữa, mau mặc trang phục, nương dẫn ngươi đi gặp Mạnh di di cùng Kỳ tỷ tỷ có được hay không?”

Lục Thanh Lam nghe thấy mấy chữ “Kỳ tỷ tỷ “, lập tức thanh tỉnh mấy phần.

Mạnh di di cùng Kỳ tỷ tỷ trong miệng Kỷ thị, chính là thê tử Mạnh thị của Quảng Ninh Vương Tiêu Ninh, cùng với nữ nhi của hắn Lâm An Quận chúa Tiêu Kỳ.

Trong kinh số lượng các Vương gia cũng không ít, bất quá Vương gia cùng Vương gia cũng không giống nhau. Quảng Ninh Vương Tiêu Ninh là ấu đệ của Gia Hòa đế, so với Gia Hòa đế nhỏ hơn mười lăm tuổi, so với hoàng trường tử Tiêu Thiểu Du không lớn hơn là bao. Năm đó Gia Hòa đế đăng cơ, cũng trải qua một phen gió tanh mưa máu tranh đoạt chính trị. Đối thủ công kích hắn giả mạo chỉ dụ của vua soán vị, lúc ấy gần Tiêu Ninh tám tuổi ở trước mắt bao nhiêu người một mực chắc chắn chính tai nghe thấy phụ hoàng đã nói muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho nhị ca( Gia Hòa đế ).

Vì vậy Gia Hòa đế sau khi nắm quyền trong tay, đem hắn trở thành giống như nhi tử nuôi lớn, đối đãi với hắn so với huynh đệ bình thường cũng sủng ái hơn mấy phần. Chẳng những được phong Thân Vương, còn cho hắn nắm giữ binh quyền kinh thành. Tương xứng với bát tự “Tay cầm thực quyền, quyền cao chức trọng “.

Lục Thần tuy là công tử Hầu phủ, nhưng đến nay vẫn không có công tước. Qua lại với Quảng Ninh Vương Phủ vô luận như thế nào cũng là trèo cao, bất quá Quảng Ninh Vương Phi Mạnh thị là người Trữ phủ Hưng Châu, chẳng những cùng là đồng hương với Kỷ thị, mà hai người còn quen biết từ nhỏ, trước khi xuất giá là bạn tâm giao .

Về sau hai người một người gả cho Vương gia trẻ tuổi anh duệ, một người gả cho thiếu niên công tử Hầu phủ, mặc dù thân phận cách xa, nhưng không ảnh hưởng chút nào tới tình cảm hai người.

Trong phòng, Kỷ thị thấy nữ nhi hoàn toàn thanh tỉnh, đem nàng ôm đến trên ghế trước gương trang điểm bắt đầu tự mình động thủ thay trang phục cho nữ nhi. Cho nàng mặc xiêm áo mang đồ trang sức , giằng co nửa canh giờ mới chuẩn bị xong, Kỷ thị nhìn khuê nữ trắng béo mập mạp trong gương, không nhịn được hôn một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt Lục Thanh Lam: “Bảo Nhi của chúng ta thật là xinh đẹp.”

Lục Thanh Lam liền hé miệng nhỏ cười.

Hai mẹ con ăn xong bữa sáng, Kỷ thị liền dẫn Lục Thanh Lam đi Mục Nguyên đường.

Trương thị mặc kiện áo khoác hoa văn Đinh Hương sắc Hồ Điệp bồ đào, tuổi không tính là lớn, trên đầu mang bộ khăn lông chồn, một đôi mắt hẹp dài và sắc bén, thời điểm nhìn người khác, làm cho người ta cảm giác một loại vênh váo hung hăng cao cao tại thượng. Lục Thanh Lam vô cùng chán ghét vị kế tổ mẫu này, nhưng vẫn quy củ hành lễ.

Kỷ thị đem ý định tiến cung nói cùng Trương thị, Trương thị dặn dò mấy câu “Ở trong cung phải thận trọng từ lời nói đến việc làm “, “Trông coi Bảo Nhi đừng làm cho nàng chạy loạn “ ... Liền đuổi hai mẹ con đi xuống.

Kỷ thị nhận thấy không còn sớm liền trực tiếp mang theo Lục Thanh Lam ngồi xe ngựa, nhanh chóng đến Đông Hoa môn. Tại nơi này đã có một chiếc xe đang chờ mẹ con các nàng.

Kỷ thị mang theo Lục Thanh Lam xuống xe ngựa.

Trên xe cũng đi xuống một đôi mẹ con. Trước mặt là một vị phu nhân, hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, cực kỳ xinh đẹp, mặc một bộ áo Lưu Nguyệt màu vàng trắng cùng váy ngắn Yên La, sơ vọng nguyệt kế hoa mỹ, trên đầu cắm một cây trâm Hồ Điệp giương cánh khảm hồng bảo thạch, trang phục hết sức lộng lẫy trang trọng, nàng vốn hết sức xinh đẹp, y phục hoa lệ chói mắt, nhưng vẫn lộ ra nàng là mỹ nhân vô song.

Kỷ thị tiến lên khoác tay nàng, xin lỗi nói: “Hôm nay lại muốn phiền toái muội muội rồi.”

Quý phụ kia chính là Mạnh thị, nghe lời nói Kỷ thị không khỏi sẵng giọng: “Bất quá là tiện tay mà thôi, tỷ tỷ còn đem ta trở thành người ngoài như vậy ta cũng phải tức giận đấy.”

Đồng dạng là xuất thân thư hương môn đệ, Kỷ thị là điển hình bộ dạng đại gia khuê tú, mà Quảng Ninh Vương Phi lại rất có hiệp khí, có thể nói là nữ trung hào kiệt. Nếu không phải tính tình nàng như thế, năm đó Quảng Trữ vương gia ở kinh sư có tiếng khó chiều cũng sẽ không cưới nàng làm phi.

Lúc này Lục Thanh Lam quy củ tiến lên hành lễ với Mạnh thị, trong miệng mềm mại kêu lên: “Mạnh di di!”

Mạnh thị thấy nàng ngây thơ động lòng người như thế hết sức vui mừng. Đem nàng bế lên xoa đầu nàng nói: “Bảo Nhi ngoan, có nhớ Mạnh di di không. “Vừa quay đầu đối Kỷ thị nói: “Bảo Nhi hình như lại mập lên không ít?”

Mấy ngày nay Lục Thanh Lam ăn thả cửa, có thể không mập sao?

Quảng Ninh Vương Phi cùng Kỷ thị thân nhau, hai người thường xuyên qua lại, Lục Thanh Lam tuổi còn nhỏ, mặt ngoài thoạt nhìn nhu thuận khả ái, trên thực tế tính tình quật cường ân oán rõ ràng, rất hợp ý Mạnh thị, cho nên Mạnh thị thích nhất tiểu oa nhi này.

Lục Thanh Lam liền hôn một cái trên mặt Quảng Ninh Vương Phi, nói: “Mạnh di di, Bảo Nhi cũng nhớ ngươi. “Nàng là thật nguyện ý thân cận cùng Quảng Ninh Vương Phi. Kiếp trước, Kỷ thị chết sớm, nhờ có Quảng Ninh Vương Phi đối Lục Thanh Lam nhiều chiếu cố, lúc nào cũng là chỗ dựa cho bọn hắn, tam phòng mới không dám quá mức hà khắc đối mấy người bọn họ.

Mạnh thị cao hứng không ngừng cười khanh khách. Lúc này chỉ nghe thấy một thanh âm mềm mại dễ nghe vang lên. Đầu tiên là sâu kín thở dài, rồi sau đó nói: “Ta cũng biết, Bảo Nhi muội muội đến, mẫu phi nhất định sẽ đem ta quên luôn rồi...!”

Đó là một tiểu nữ oa sáu bảy tuổi, mặc áo thêu mẫu đơn đỏ thẫm, phía dưới là quần Phù Dung thêu dây leo cùng màu, bên hông treo một khối ngọc Hòa Điền, là một búp bê ngọc xinh đẹp như tượng. Trong miệng nàng mặc dù nói lời oán giận, nhưng trên mặt nụ cười sáng ngời, vốn đã xinh đẹp, càng nhìn càng làm cho người ta sinh lòng hảo cảm.

Đây cũng là hòn ngọc quý trên lòng bàn tay Quảng Ninh Vương Phủ, Lâm An tiểu quận chúa Tiêu Kỳ.

“Kỳ tỷ tỷ! “ Lục Thanh Lam núp ở trong ngực Quảng Ninh Vương Phi, thò tay nghịch ngợm túm hoa trên đầu của nàng, Tiêu Kỳ nghiêng đầu tránh khỏi, thừa dịp mọi người không chú ý, le lưỡi, bĩu môi làm mặt quỷ.

Lục Thanh Lam toét miệng cười cao hứng .

Kiếp trước Lục Thanh Lam tính tình kiêu ngạo, tính tình thẳng thắn, sống một đời vậy nhưng bằng hữu cũng không có mấy người, bất quá mỗi người đều tri tâm đổi mạng. Tiêu Kỳ là một người trong số đó.

Hai đôi mẹ con hàn huyên mấy câu việc nhà, Mạnh thị lấy ra đồng hồ quả quýt nhìn giờ nói: “Thời gian không còn sớm, chúng ta vào đi thôi.”

Kỷ thị gật đầu, ôm nữ nhi lên xe chu luân hoa của Quảng Ninh Vương Phủ. Trong cung quy củ lớn, tuyệt đại đa số xe ngựa đều không cho phép thông hành, chỉ có thể đi bộ. Nhưng Xe ngựa Quảng Ninh Vương Phủ có thể thông hành.

Xe ngựa Vương Phủ cực kỳ rộng rãi, bên trong bố trí đầy đủ mọi thứ, Tiêu Kỳ mang theo Tiểu muội muội ngồi ở một bên chơi đùa đan dây. Nghe thấy Mạnh thị ở một bên an ủi Kỷ thị:“Tỷ tỷ yên tâm đi. Trinh Phi nương nương thông tình đạt lý, người vô cùng ôn hoà, sẽ không để cho ngươi cùng Bảo Nhi chịu ủy khuất. Huống chi còn có ta đâu!”

Mạnh thị ở trong cung rất có tiếng nói, Quảng Ninh Vương Phủ tại Đại Tề địa vị cao cao tại thượng, hết sức quan trọng, ngay cả Tiền hoàng hậu cũng muốn mượn hơi Vương phi nàng , để làm cho Tiêu Ninh ủng hộ nhi tử của nàng làm thái tử.

Kỷ thị thở dài nói: “Ta đây cũng là một khi bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Nếu không phải lo lắng Cửu điện hạ, ta cũng sẽ không phiền toái muội muội.” Mạnh thị rất coi trọng khuôn mặt, Tiêu Thiểu Giác ở tất cả trong hoàng tử là bộ dạng tuấn mỹ nhất, chính là sự kiện kia, cho nên Mạnh thị đối với hắn ấn tượng không được tốt.

Kỷ thị nói: “Ta chỉ hi vọng Bảo Nhi bình an.” Cửu điện hạ và những cái khác, cách thế giới của các nàng quá xa, nàng không dám có ý nghĩ xa vời báo thù, cũng lười quản chuyện của hắn.

Cùng Tiêu Kỳ đan dây đến cao hứng Lục Thanh Lam đột nhiên dừng lại, dựa vào kinh nghiệm hai kiếp nàng vẫn không hiểu rõ, tại sao Tiêu Thiểu Giác muốn đem nàng đẩy xuống nước.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay