(*) 交锋 Giao phong: đánh nhau

Chính là Cửu hoàng tử Tiêu Thiểu Giác.

Hôm nay hắn mặc một thân áo choàng màu xanh đen hoa văn thủy tiên ẩn, bởi vì quần áo cắt ngắn càng nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn rung động lòng người của hắn. Hắn cực kỳ xinh đẹp tinh xảo, da tuyết trắng, ngũ quan mang lại cảm giác góc cạnh, mắt to thâm thúy còn sáng hơn sao trên trời. Lục Thanh Lam cũng đẹp, Tiêu Kỳ cũng lớn lên vô cùng tốt, nhưng thiếu niên nho nhỏ kia tựa hồ còn đẹp hơn các nàng mấy phần.

Hắn rất xinh đẹp, nhưng mặt mày trong trẻo lạnh lùng, tuổi còn nhỏ mà trên trán đã như dán chữ cách người ngàn dặm đầy lạnh lùng.

 

Vốn ba tiểu cô nương này chính là đang chơi đùa, hắn cũng lười quan tâm, nhưng là… Hắn sờ chính mình cái mông mơ hồ đau, trong mắt hiện lên một tia kinh dị. Nhưng ngay sau đó trên mặt mang lạnh lẽo đi tới.

Tam công chúa giờ phút này đang cưỡi trên người Lục Thanh Lam, nàng cũng rất thích những người xinh đẹp , từ nhỏ sùng bái nhất là ca ca mặt than này. Lớn tiếng nói: “Cửu ca ca ngươi đến rồi! Mau giúp ta đánh người xấu!”

Tiêu Thiểu Giác mặt không thay đổi đưa tay, nắm lấy cổ áo Tam công chúa, đem nàng nhấc lên. Tam công chúa tuổi còn nhỏ, cho là Tiêu Thiểu Giác cùng nàng chơi đùa, cao hứng cười khanh khách cũng buông Lục Thanh Lam ra, nào biết Tiêu Thiểu Giác giương cánh tay lên, đem nàng vứt trên mặt đất.

Tam công chúa cũng không giống như Lục Thanh Lam có thể nhịn đau được, liền khóc lớn.

Tiêu Thiểu Giác cúi người xuống nhìn xem tiểu cô nương trước mắt. Hôm nay xuất môn Lục Thanh Lam, mặc tiểu áo màu hồng nhạt, trên đầu bối hai cái bím tóc nho nhỏ, buộc hai đoạn gấm rủ xuống vai, trời lạnh, Kỷ thị cho nàng mang một cái mũ đầu hổ*, càng làm nổi bật vẻ ngọc tuyết khả ái của nàng, béo béo mềm mềm, mặc dù hơi béo nhưng nhìn cực kỳ đáng yêu.

Tiêu Thiểu Giác lại nhớ tới lần trước gặp nàng. Lần đó hắn đang muốn hồi cung, đi tới ao sen phụ cận Vĩnh Hòa cung, tiểu cô nương này vội vã chạy tới, va phải đùi của hắn. Ôm đùi hắn khóc lớn đòi tổ mẫu, nước mắt nước mũi đều bôi lên áo choàng của hắn.

Hắn từ nhỏ đã vô cùng khiết phích*, làm sao chịu được như vậy? Lấy tay đẩy ra, nhưng không nghĩ đến nàng lại nhẹ như tờ giấy vậy, lập tức bị hắn đẩy vào ao sen.

(*) khiết phích: thích sạch sẽ

Hắn thấy vậy sợ hết hồn, gọi Vệ Bân xuống cứu, đợi đem nàng vớt lên cũng đã như mất nửa cái mạng. Buổi tối hôm đó hắn bắt đầu phát sốt một cách không giải thích được.

Không nghĩ đến tiểu cô nương này lại tiến cung.

Nói thật Tiêu Thiểu Giác đối với tiểu cô nương thích khóc này ấn tượng cũng không thể nào tốt.

Hắn đưa tay sờ sờ mông mình, cảm giác đau đớn rõ ràng như vậy. Chẳng lẽ nàng chính là nữ hài được Nguyệt Thần chúc phúc mà hắn đang tìm?

Tiêu Thiểu Giác cúi người xuống, một đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Lục Thanh Lam. Thấy vậy Lục Thanh Lam không khỏi cảm thấy lạnh cả người, trong lòng thầm kêu một tiếng gặp quỷ rồi, thầm nghĩ đối phương cũng chỉ là hài tử tám tuổi, không lẽ mình nghĩ nhiều?

Kiếp trước Tiêu Thiểu Giác là tiểu thúc* của nàng, hai người rất hiếm khi gặp mặt. chẳng qua đối với vị Cửu hoàng thúc đại danh đỉnh đỉnh* này, Lục Thanh Lam cũng không xa lạ gì, trong cung những lời truyền tai về hắn rất nhiều…. tuấn mỹ vô song, lòng dạ ác độc, giết người như nghóe. Chính xác là làm cho người ta vừa yêu vừa sợ.

(*) 小叔子 tiểu thúc: em trai chồng

(*) 大名鼎鼎 đại danh đỉnh đỉnh: danh tiếng lẫy lừng

Hai người cứ như vậy nhìn nhau, Tiêu Thiểu Giác đột nhiên đưa tay túm lấy cổ áo Lục Thanh Lam, trong lòng Lục Thanh Lam dâng lên một mối nguy hiểm, liền hỏi: “…. ngươi làm cái gì vậy?”

Tiêu Thiểu Giác liền mắt không biểu tình buông lỏng tay. Cái mông Lục Thanh Lam lần nữa va xuống đất , đau càng thêm đau, Lục Thanh Lam muốn khóc.

Nàng trong lòng tự nhủ mình lúc nào trêu chọc đến cái Diêm vương sống này rồi, thật là quái lạ.

Tiêu Thiểu Giác sờ sờ cái mông của mình lần nữa, căn bản đã xác định tiểu cô nương này chính là người mà mình muốn tìm. Thật là đi mòn thiết hài không tìm thấy, đến khi tìm được chẳng tốn công*.

(*) “踏破铁鞋无觅处,得来全不费工夫” thị đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu: để chỉ việc cấp bách tìm kiếm một thứ gì đó nhưng chẳng hề đạt kết quả nhưng trong lúc vô tình, không hề nghĩ tới lại tìm được, đạt được.

Hắn ngồi xuống trước mặt Lục Thanh Lam, đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cảm giác mập mập ú ú tương đối thích. Sau đó nói: “Thì ra là ngươi!”

Lục Thanh Lam mắt ngấn nước bò dậy, sờ cái mông đáng thương của mình cộng thêm lần trước bị hắn đẩy vào trong nước, chỉ cảm thấy hắn âm tình bất định* , khó có thể nắm bắt, cảm nhận đối với hắn quả thực kém đến cực điểm.

(*)阴晴不定 Âm tình bất định: tâm tình không ổn định.

Bất quá nàng cũng biết đạo lý cánh tay không lay chuyển được bắp đùi, vì vậy mặc dù trong lòng cực kỳ hận tiểu thiếu niên xấu tính này, rốt cuộc cũng không dám làm gì chỉ dùng lấy ánh mắt tức giận nhìn hắn chằm chằm.

Tiêu Thiểu Giác có chút ngoài ý muốn, tiểu cô nương này xem ra so với Tam công chúa còn nhỏ hơn, cùng bị hắn quăng ngã giống nhau Tam công chúa oa oa khóc lớn, không nghĩ tới nàng lại không khóc một tiếng, cùng thời điểm mình mới gặp quả thực như hai người khác nhau.

Lúc này Tiêu Kỳ thoát khỏi cung nữ ngăn cản nàng, vội vàng chạy tới, duỗi cánh tay đem Lục Thanh Lam bảo vệ ở phía sau lớn tiếng nói: “Cửu hoàng huynh, Bảo Nhi là bạn tốt của ta, ngươi không nên khi dễ nàng.”

“Bảo Nhi? ” Tiêu Thiểu Giác lầu bầu rồi một câu, đứng dậy hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Lục Thanh Lam vốn không muốnuan tâm đến hắn, nhưng nghĩ đến ngày sau hắn chưởng quản Cẩm Y Vệ cùng Đông xưởng, quyền khuynh triêu dã, lại biết hắn làm việc tàn nhẫn, có thù tất báo, là người vạn vạn không thể đắc tội , chỉ đành phải nói: “Ta tên Lục Thanh Lam.”

Thanh âm ngọt ngào mềm nhũn , hết sức dễ nghe. Dù là Tiêu Thiểu Giác tính tình lạnh lùng, nghe thanh âm như vậy vẫn không nhịn được ánh mắt nhu hòa mấy phần.

Hắn hướng về phía Lục Thanh Lam vẫy vẫy tay nói: “Ngươi tới đây.”

Lục Thanh Lam không biết trong hồ lô của hắnbán cái gì, nhưng là cân nhắc thiệt hơn, cảm thấy không nên tiểu sát tinh này bực mình, liền từ phía sau Tiêu Kỳ đi ra, đi tới trước mặt Tiêu Thiểu Giác.

Đừng nhìn Tiêu Thiểu Giác so với Lục Thanh Lam chỉ lớn hơn ba tuổi, so với tiểu cô nương cao hơn nhiều, hắn đột nhiên cúi người xuống, đem Lục Thanh Lam cả người ôm lên. Tiểu thiếu niên chỉ cao hơn nửa người lớn ôm một tiểu cô nương mập mạp, nhưng thật ra có mấy phần hài hòa.

Lục Thanh Lam sợ hắn đem mình ném xuống đất lần nữa, sợ hãi. Gắt gao ôm lấy cổ của hắn không buông tay, Tiêu Thiểu Giác tựa hồ biết nàng lo lắng, thản nhiên nói một câu: “Yên tâm. “Có thể là sợ dọa đến tiểu cô nương, giọng nói của hắn hòa nhã hơn một chút: “Chúng ta đi.”

Vừa nói vừa đi về phía thiên điện của mình. Chỉ cảm thấy tiểu cô nương trong ngực thơm thơm mềm mềm, còn có mùi sữa thơm rất dễ ngửi, động lòng người, hắn ghét nhất tiếp xúc cùng thân thể người khác nhưng ôm tiểu cô nương này không cảm thấy khó chịu chút nào.

Lần này chẳng những Lục Thanh Lam và Tiêu Kỳ há hốc mồm, ngay cả Tam công chúa đang ngồi dưới đất khóc lớn cũng đừng khóc. Ở phía sau la lớn: “Cửu ca ca, ta cũng muốn được bế, ta cũng muốn đươc bế!”

Nàng muốn Tiêu Thiểu Giác ôm nàng cũng không phải là một ngày hay hai ngày, nhưng cho tới bây giờ Tiêu Thiểu Giác cũng không thèm quan tâm nàng. Lần này cũng giống như vậy, cho dù nàng gọi như thế nào, Tiêu Thiểu Giác cũng mắt điếc tai ngơ, làm như không nghe thấy.

Tiêu Kỳ cũng trợn tròn mắt, nàng không biết Cửu hoàng huynh đem Bảo Nhi ôm đi làm cái gì, sợ Bảo Nhi bị ủy khuất, liền vội vàng chạy đi chính điện tìm viện binh.

Nhất thời Tiêu Thiểu Giác ôm Lục Thanh Lam đi, Tiêu Kỳ cũng đi, chỉ còn lại Tam công chúa một mình ngồi dưới đất không ai để ý, nàng tức giận chân đạp lung tung, khóc càng lớn.

Trong vẻ mặt hoang mang của Lục Thanh Lam, Tiêu Thiểu Giác đem nàng ôm vào Tây Thiên điện.

Tây Thiên điện là tẩm cung của Tiêu Thiểu Giác, sạch dẽ đến mức không có một hạt bụi, mỗi viên gạch cũng được lau sạch đến nỗi có thể soi gương được, dù là tẩm cung của hoàng thượng cũng chưa chắc sạch sẽ bằng nơi này. Bên cạnh tẩm điện, là một tịnh phòng rất lớn, bên trong có một bể nước nóng. Tiêu Thiểu Giác mỗi ngày phải trở về tắm ít nhất ba lần, mỗi ngày trừ thượng thư phòng và tẩm điện, thời gian hắn hoạt động ở tịnh phòng luôn là nhiều nhất.

Tiêu Thiểu Giác ôm Lục Thanh Lam, vốn định đem nàng thả ở ghế thái sư*, nhưng nghĩ tới cái mông của nàng ngã hai lần liên tiếp, nhất định là rất đau, do dự một chút liền đem Lục Thanh Lam thả xuống cái giường thường ngày hắn ngủ.

Lục Thanh Lam không biết hắn muốn làm gì, muốn xoay người ngồi dậy, Tiêu Thiểu Giác vỗ vai nàng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng nói: “Đừng động!”

—— làm đau mông nhỏ của nàng, hắn cũng sẽ đau theo.

Lục Thanh Lam sợ chọc giận vị hỉ nộ vô thường này, da thịt mình lại chịu khổ, cũng không dám cử động nữa.

Vừa rồi Vệ Bân thấy Tiêu Thiểu Giác ôm tiểu nữ oa trở về đã cảm thấy khó tin, không ai rõ ràng hơn hắn tiểu chủ tử khiết phích nghiêm trọng bao nhiêu, hắn ghét nhất cùng người ngoài có tiếp xúc thân thể. Mà hôm nay hành động của Tiêu Thiểu Giác lại cho hắn một nhận thức mới. Cái giường này, chính là cấm huyệt tuyệt đối của Ngọc Minh cung, phàm có ai ngồi trên nó một chút, hắn sẽ có cảm giác người khác làm ô uế giường của hắn, cả buổi tối cũng ngủ không ngon.

Hôm nay thật sự là mặt trời mọc đằng tây.

Tiêu Thiểu Giác đem Lục Thanh Lam ôm trở về, cũng không biết nên xử trí tiểu nữ oa này như thế nào. Liền để cho Vệ Bân hầu hạ hắn đổi một tiểu áo choàng màu xanh lam trong trẻo, dọc theo vạt áo thêu hoa văn Mai Cúc Trúc Lan. Cái áo choàng kia mới nhìn tựa hồ cũng không có gì đặc biệt, thật ra là vải do Cao Ly tiến cống.

Loại vải được tiến cống, có tên là “Cao lệ cẩm”, trong cung mỗi năm cũng chỉ có mười mấy cuộn, nếu không phải thực sự được Gia Hòa đế yêu thương, thì dù là hoàng tử cũng đừng mong có được. Có thể nói bản số lượng có hạn.

Hắn đối với ăn mặc vô cùng coi trọng. Điều này cũng bình thường, bởi vì kiếp trước hắn khiết phích vô cùng nghiêm trọng, với người hay vật cũng cực kỳ khó tính. Lục Thanh Lam tuổi còn nhỏ, cần nhất là ngủ, buổi sáng nàng thức dậy quá sớm, vốn hết sức buồn ngủ, vừa rồi cùng Tam công chúa đánh nhau, lại càng hao tổn không ít thể lực, hiện giờ nằm sấp trên giường lớn mềm mại thoải mái, chỉ cảm thấy cực kỳ buồn ngủ, ban đầu nàng tự nhắc nhở chính mình không thể ngủ ở chỗ này, nhưng buồn ngủ không làm sao ngăn được, bất quá chốc lát nàng liền ngủ thiếp đi.

Hắn đổi xong áo choàng quay lại, thấy nàng thế nhưng ôm gối ngủ màu xanh lăng trúc của mình ngủ thiếp đi. Bởi vì là nằm úp sấp ngủ, trong miệng tiểu cô nương chảy ra một dòng nước bọt trong suốt, hết sức chói mắt, rơi xuống gối màu xanh lăng trúc kia của Tiêu Thiểu Giác.

Vệ Bân thầm kêu một tiếng xong rồi, tiểu cô nương dùng cách này làm bẩn gối của tiểu chủ tử, tiểu chủ tử không thể không giết nàng.

Con ngươi Tiêu Thiểu Giác tối sầm lại, ánh mắt lập tức âm trầm .

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay