“ Ngươi dùng cái này đối phó thân muội muội của ngươi sao? “Hoàng đế quả thực giận không kiềm được, gầm hét lên với Bát hoàng tử. “Nàng rốt cuộc làm sao trêu chọc ngươi, ngươi lại muốn dùng viên đạn lớn như vậy đi đánh nàng, muốn đem người đánh chết sao? Nàng vẫn chỉ là hài tử sáu tuổi! “

Hoàng đế cầm viên đạn hung hăng nện ở trên vai của Bát hoàng tử, Bát hoàng tử không dám trốn, đau đến toàn thân hắn run lên. Gia Hòa đế nói : “Ngươi cái đồ súc sinh này, cũng biết đau rồi hả, thời điểm ngươi đánh muội muội ngươi sao không suy nghĩ, nếu viên đạn này đánh vào người ngươi, tự ngươi có đau hay không? “

Bát hoàng tử kêu đau nói: “Nhi tử không dám, nhi tử không dám. “

Lúc này Tiêu Thiểu Giác nói : “Nếu như Bát ca còn bắt nạt Tam muội muội như vậy, ta lại đem hắn ném tới trong ao sen. Ta lúc nhỏ đã từng bị đánh, không muốn để cho Tam muội muội lại lần nữa đạp vết xe đổ của ta! “Hắn nói xong khinh miêu đạm tả - nhẹ nhàng bâng quơ, ẩn hàm ý tứ Tiêu Thiểu Mân từ nhỏ đã từng khi dễ đệ đệ hắn như vậy , oán khí góp nhặt từng ngày nhiều như vậy, lần này mới là bùng nổ cuối cùng.

Ai cũng biết hắn là hài tử không có mẹ, Trinh Phi ở trong cung cũng không có lực ảnh hưởng quá lớn, từ nhỏ đến lớn hắn còn không biết bị bao nhiêu ủy khuất. Trong lúc nhất thời không ít người trong lòng đều đồng tình đối với hắn. Nói như vậy sở tác sở vi của Tiêu Thiểu Giác thật đúng không tính là quá đáng.

Tiêu Thiểu Cảnh thấy Ngọc Minh cung chiếm hết thượng phong, bản thân nếu không nói, Vĩnh Trữ cung sợ là không có cơ hội xoay người. Bất đắc dĩ mới mở miệng nói; “Phụ hoàng, tiểu hài tử cãi nhau ầm ỉ cũng là bình thường, Bát đệ quả thật là có sai. Nhưng chẳng qua chính là nhất thời ham chơi, tuyệt không có ý tứ đem người đánh chết. Tục ngữ nói lưỡi không thể nào không chạm răng , ta và đại ca mấy người chúng ta lớn như vậy, khi còn bé cãi nhau ầm ĩ giống như vậy , trưởng thành còn không phải là hòa hòa khí khí, huynh hữu đệ cung. Hai vị đệ đệ tuổi cũng còn nhỏ, không bằng tiểu trừng đại giới, người thấy thế nào? “

Gia Hòa đế trên mặt cảm tình vốn là thiên vị Tiêu Thiểu Giác, một khi Tiêu Thiểu Cảnh đã chủ động tỏ thái độ như vậy. Hắn cũng là thuận theo, hỏi Tiền Hoàng hậu ngồi ở bên cạnh hắn một câu : “Ý tứ Hoàng hậu thế nào?”

Tiền Hoàng hậu hận đến cắn nát hàm răng, bất quá nhớ lời của con, vẫn là lấy đại cục làm trọng: “Cảnh nhi nói có lý, nô tì không có ý kiến. “

Lúc này Hoàng đế mới nói: “Đã có mẫu hậu và nhị ca các ngươi cầu tình, lần này trẫm liền tạm thời cho qua một lần. Nếu là lại có lần tới, hai tội cũng phạt, nhất định không nhẹ như lần này đâu,. “ Hắn suy nghĩ một chút nói: “Đều trở về cung đọc sách cho ta , trong vòng một tháng, người nào cũng không cho xuất môn! “

Mặt ngoài thoạt nhìn là trừng phạt giống nhau, thế nhưng trên thực tế Bát hoàng tử lúc trước bị tổn thất nặng, hoàng đế nghiêng về người nào tự nhiên là liếc qua thấy ngay.

Tiêu Thiểu Giác đã sớm đoán được kết cục này, cũng không ngoài ý muốn, khấu đầu nói: “ Tạ ơn phụ hoàng ân điển. “

Tam công chúa thấy Cửu ca ca không bị trừng phạt, cao hứng đến cái miệng nhỏ nhắn toét ra cười.

Mọi người thối lui khỏi Kiến Thủy điện, Nhị hoàng tử đi đến trước mặt Tiêu Thiểu Giác, đưa tay vỗ vỗ bờ vai của hắn, tươi cười ấm áp: “Bát đệ không hiểu chuyện, ta sẽ quản giáo hắn. “

Bờ vai Tiêu Thiểu Giác trầm xuống, tránh thoát tay của hắn, nhẹ gật đầu với Nhị hoàng tử: “Bát ca nếu không chọc Ngọc Minh cung và Trường hi điện, ta sau này lại cũng không khó xử hắn. “

Nhị hoàng tử cười cười, nụ cười kia có vài phần miễn cưỡng: “Cái này là đương nhiên!”

Tiêu Thiểu Giác hướng hắn chắp tay, đi theo Trinh Phi cùng rời đi.

Nhị hoàng tử nhìn Tiêu Thiểu Giác chậm rãi đi xa, ánh mắt từ từ âm trầm. Lúc này một đại thiếu niên mặc trường bào cổ tròn màu xanh thẫm, một kiện áo khoác màu xanh ngọc tán Hoa Cẩm đi tới, nói: “Đệ tiễn nhị ca xuất cung! “

Tiêu Thiểu Cảnh quay đầu lại nhìn hắn một cái, trên mặt hiện lên ý cười, kêu một tiếng Tứ đệ, sau đó nói: “Chúng ta đi thôi.” Chính là Tứ hoàng tử Tiêu Thiểu Huyền.

Tiêu Thiểu Huyền mười ba mười bốn tuổi, đầu đội thúc phát Bạch Ngọc quan, tóc đen trên đầu được cố định chặt chẽ. Hắn ở trong tất cả các hoàng tử không phải là anh tuấn nhất, nhưng thân hình hắn cao lớn, hai mắt sâu thẳm u ám, anh khí bừng bừng, cộng thêm thân phận cao quý của hoàng tử, khiến cho hắn thoạt nhìn hết sức ung dung túc mục*, sức quyến rũ vô cùng .

(*) Nghiêm túc và trang trọng

Tam hoàng tử là một kẻ ngốc, Tiêu Thiểu Huyền vị hoàng tử lớn nhất ngoại trừ Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử. Thân mẫu Hắn xuất thân thấp hèn, bất quá chỉ là một cung tỳ. Bởi vì có mấy phần tư sắc, Gia Hòa đế lúc trẻ có một lần uống say, lâm hạnh nàng. Về sau xong chuyện Gia Hòa đế liền đem chuyện vụn vặt này quên đi, không ngờ tới chỉ một lần, cung tỳ kia liền mang thai, về sau sinh hạ một vị hoàng tử chính là Tiêu Thiểu Huyền.

Thời điểm Tiêu Thiểu Huyền năm tuổi thân mẫu qua đời, Gia Hòa đế đem hắn giao cho tôn Hiền Phi nuôi dưỡng. Tôn Hiền Phi ở trong hậu cung vẫn một mực nương tựa Tiền Hoàng hậu, vì vậy Tiêu Thiểu Huyền từ nhỏ đi theo Nhị hoàng tử lớn lên, đối Nhị hoàng tử trung tâm, người người đều biết Nhị hoàng tử đảng “.

Hai người sóng vai mà đi.

Tiêu Thiểu Huyền nói: “Phụ hoàng thiên vị lão Cửu như thế, thật là làm cho người ta hâm mộ! “Hắn bởi vì xuất thân thấp kém, Gia Hòa đế đối với hắn vẫn luôn lạnh nhạt, không có sủng ái hắn giống như Nhị hoàng tử, Cửu hoàng tử như vậy.

Tiêu Thiểu Cảnh thở dài một hơi, nói: “Lão Bát ngu dốt, mẫu hậu cưng chiều hắn quá đáng...... Ngươi còn ở trong cung, giúp ta quản giáo hắn nhiều hơn. “ Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo, bào đệ của hắn, chẳng những không thể giúp , lại còn luôn cản trở hắn.

Tiêu Thiểu Huyền kính cẩn nói: “Đệ đệ nhớ kỹ. “ Lại nói: “Lão Cửu khắp nơi che chở Trường Hi cung, chẳng lẽ lại thật sự là muốn làm cái ca ca tốt bảo vệ muội muội hay sao?

“Tống quý tần vốn là tỳ nữ của hồi môn của Trinh Phi nương nương, Ngọc Minh cung và Trường Hi cung từ trước đến giờ luôn luôn đồng khí liên chi...” Lúc này hắn mới nghe ra câu nói có hàm ý khác*: “ Ý của Tứ đệ là ? “

Tiêu Thiểu Huyền nói: “ Ta cùng với lão Cửu đọc sách mỗi ngày, tính tình của hắn ta hiểu rõ nhất . Hắn từ trước đến giờ luôn luôn ngạo mạn lãnh tình , ngày thường cho dù thấy có người bắt nạt Tam muội muội , cũng nhất định làm như không thấy , Nhị ca không cảm thấy , lần này phản ứng của lão Cửu có chút quá kích sao?”

(*) thoại lý hữu thoại (*câu nói có hàm ý khác)

--- ----

Đã có băng cơ hóa ứ cao, không mấy ngày nữa, vết thương của Lục Thanh Lam liền khỏi.

Tam công chúa lại thỉnh nàng vào cung làm bạn.

Một ngày kia Kỷ thị đem Lục Thanh Lam ăn mặc xinh đẹp, lại một lần nữa tự mình đưa nàng tiến cung. Ra khỏi đại môn Hầu phủ, Lục Thanh Lam năn nỉ nói: “Mẫu thân, chúng ta đi theo đường chợ phía đông đi thôi.”

Kỷ thị cười chọc chọc cái trán của nàng, tưởng rằng nàng lại tham ăn rồi. Nhớ tới nữ nhi thiên kiều bách sủng, mấy lần tiến cung bị không ít khổ, nàng không đành lòng không đáp ứng, cũng gật đầu.

Chợ phía đông coi như là nơi tập kết hàng hàng hoá của kinh sư, là nơi náo nhiệt nhất kinh sư. Ca hát tạp kỹ, bày quầy bán hàng, múa võ ca hát... có ứng tất có tận. Hàng quà bánh bán bên này rất nhiều, vừa đến chợ phía đông, Lục Thanh Lam liền hưng phấn, muốn đích thân đi xuống mua ăn.

Kỷ thị không lay chuyển được cái tiểu cật hóa này, liền mang duy mạo, nắm bàn tay nhỏ bé mập mạp của khuê nữ xuống xe ngựa, tự mình đi mua hàng quà bánh. Lục Thanh Lam vừa đi vừa đi dạo, mua một đống thứ băng đường hồ lô (mứt quả ghim thành xâu), đường họa, mặt người, khoai lang nướng, hạt dẻ nướng vân vân.

Kỷ thị thấy khuê nữ nhà mình tham ăn như thế, nhịn không được nâng trán nói: “Nhiều thứ như vậy, ngươi có thể ăn hết sao? “

Lục Thanh Lam cười mím chi mà nói: “Ăn không hết a, ta mang đến cho Tam công chúa ăn. “

Kỷ thị ngây cả người, vốn cảm thấy đem những món ăn rẻ tiền của dân gian này cầm trong cung cho các chủ tử ăn có chút không ổn, phải biết rằng mấy thứ này chính là Trường hưng Hầu phủ ngày thường cũng không thể nào ăn. Nhưng là nếu có thể dùng cái này hối lộ Tam công chúa, cuộc sống trong cung của Bảo Nhi cũng có thể dễ chịu chút ít, vậy nên cũng không có ngăn cản.

Kỷ thị nhéo mặt bánh bao của nữ nhi, “Bảo Nhi nhà chúng ta thật thông minh, biết mua đồ ăn làm cho Tam công chúa vui. “

Lục Thanh Lam ưỡn ngực, dương dương tự đắc nói: “Đó là đương nhiên!” Tiêu Nguyên San nàng còn không biết sao, muốn thu mua nàng thật sự quá dễ dàng.

Kỷ thị sai người dùng giấy dầu gói kỹ, ôm nữ nhi trở lại xe. Ở chợ phía đông trì hoãn trong chốc lát, thời điểm đến Đông Hoa môn, tiểu thái giám của Trường Hi cung đã tại đó chờ rồi.

Kỷ thị ôm Lục Thanh Lam xuống xe. Lục Thanh Lam hôn một cái trên mặt của mẫu thân, nói : “Mẫu thân về nhà đi. Không cần ở chỗ này chờ Bảo Nhi, buổi chiều giờ Mùi phái quản sự tới đón Bảo Nhi trở về . “

Thập phần hiểu chuyện.

Kỷ thị hôn lên gương mặt của nàng hôn rồi lại hôn, nói: “Bảo Nhi mau vào đi thôi, mẫu thân bên này ngươi cũng đừng có quan tâm.

Lục Thanh thở dài một hơi, biết rõ mẫu thân chắc là sẽ không về nhà.

Đi theo tiểu thái giám đến Trường Hi cung, Lục Thanh tiến vào phòng của Tam công chúa, đã nhìn thấy Tam công chúa mặc vải bồi đế giầy mầu đỏ tươi, chải lấy song nha kế, đang đùa nghịch một cái cửu liên hoàn.

Tam công chúa là một trên mặt dấu không được chuyện, trông thấy Lục Thanh Lam tiến vào, chán ghét quả thực liền viết ở trên mặt. Nếu không phải cửu hoàng huynh cảnh cáo nàng không được khi dễ Lục Thanh Lam, nàng hận không thể nhảy dựng lên đem Lục Thanh đuổi đi ra.

Lần trước cửu hoàng huynh tự mình bôi thuốc cho nàng, nhưng lại ném mình cho Vệ Bân, Tam công chúa bây giờ vẫn còn đang tức giận. Thề sẽ không chơi đùa cùng Lục Thanh nữa.

Cho nên Lục Thanh tiến vào, nàng không để ý tới cũng không hỏi.

Lục Thanh Lam cũng không hành lễ với nàng, tự mình ngồi xuống bên cạnh bàn nhỏ gỗ tử đàn, lấy ra bao giấy dầu gói kỹ, đem từng cái từng cái nàng mua được lấy ra.

Mặt người, đường họa, băng đường hồ lô (mứt quả ghim thành xâu), hạt dẻ nướng...

Trong phòng trong khoảng khắc tràn đầy các loại mùi thơm. Lục Thanh Lam cầm lấy một chuỗi băng đường hồ lô (mứt quả ghim thành xâu), say sưa ăn .

Tam công chúa vừa bắt đầu còn có thể khống chế chính mình không nhìn về phía Lục Thanh Lam bên kia, nhưng nàng là công chúa thiên kiều vạn sủng chưa từng được xuất cung, loại đồ ăn vặt của dân gian này, nàng chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe nói qua.

Tiểu hài tử gia làm sao chịu nổi hấp dẫn như vậy, huống chi nàng là một cái tham ăn còn hơn cả Lục Thanh Lam.

Cổ của nàng càng kéo càng dài, trông thấy Lục Thanh Lam đem băng đường hồ lô cắn đến vang lên Gặc... Gặc..., rốt cục không chịu nổi bỏ xuống cửu liên hoàn, chạy đến bên người Lục thanh Lam đứng, thật cẩn thận hỏi: “Bảo Nhi, ngươi ăn là cái gì vậy? “

Nghe được xưng hô “Bảo Nhi “, Lục Thanh Lam đã biết Tam công chúa vì đồ ăn, đã đem tôn nghiêm vứt đến Trảo Oa quốc rồi.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay