CHƯƠNG 12 PN1

.

Hoàng nhi Hiểu Thọ Thọ thượng.

.

Viết xong, quan sát một lần, phát hiện chữ như rùa không thể phân biệt, ai, thôi, bản thân lão mẫu thân ngài nhìn suy nghĩ đem, nghĩ liền tìm con bồ câu muốn dùng bồ câu đưa một phong thư, chỉ đáng tiếc là thầm kín vô điểu nhi.

.

“Ân?” Hoàng đế nhãn châu – xoay động  nắm bát ca bên người lên, cười đắc ý: “Ngươi! Hay dùng ngươi!”

.

Bát ca kia bi thảm kêu: “Yêm không phải điểu nhi! Yêm không phải điểu nhi! …..”

.

Một phong gia thư —— vả lại che kín không biết là có thể đưa được gia thư!

.

Sự tình xong xuôi, tiểu hoàng đế vừa xướng vừa nhảy đi tìm Tiêu Công Công. Giờ phút này, thầy trò hai người thay đổi xiêm y, thúc đầu gối tâm sự lên.

.

“Tiêu Công Công!” Hoàng đế ngọt ngào một tiếng gọi: “Trẫm … Hôm nay có chuyện quan trọng nga!”

.

“Hoàng Thượng ngồi, chuyện gì?” Ta cảm thấy vô cùng khoái trá thư sướng, nhân sinh, ly khai sát khí, thật sự là hạnh phúc vô cùng!

.

Ta xem hẳn là xem như là ái nhân của hoàng đế, khuôn mặt đỏ bừng đáng yêu, ấm áp văn nói: “Hiểu Thọ Thọ nói đi, sự tình gì?”

.

“Trẫm cùng Tiêu Công Công vĩnh viễn một chỗ!”

.

“Ừ ân!” Ta vui rạo rực gật đầu.

.

“Trẫm phải mở to mắt để có thể nhìn đến Tiêu Công Công!”

.

“Ngô ngô ngô!” Ta vuốt cằm.

.

“Trẫm cùng Tiêu Công Công cả đời cũng không chia xa rồi!” Hắn càng nói mặt liền càng đỏ, nhìn Uông tổng quản cũng vui vẻ cười ha hả.

.

“Cho nên … Trẫm … Trẫm … muốn …”

.

Muốn cái gì? Ta mừng thầm, hoàng kim vạn lượng? Quan to lộc hậu? Hay là trực tiếp cưới vợ là ta vào cùng? Ta chờ mong hắn trả lời ——

.

Hít sâu một hơi, tiểu Hoàng thượng kêu to: “Cho nên trẫm quyết định để Tiêu Công Công ngươi đương thái giám tối đặc biệt của trẫm!!!!”

.

Vù vù, nói xong, biến thành một trái cà chua!

.

???????  Tự do tự tại

.

!!!!!!!!!!!

.

Ta nghễnh ngãng? Hay là nằm mơ? Hoàng đế nói cái gì?? Thái thái thái thái thái giám??

.

“Tiêu Công Công!” Hoàng Thượng chân sau quỳ xuống, cầm lấy một bàn tay của ta, nghiêm túc thỉnh cầu nói: “Trẫm, hiện tại thỉnh cầu Tiêu Công Công, đương thái giám của trẫm!”

.

Ta như thế nào cho phải?

.

Mặc dù lại tươi cười đầy mặt, người như thế sinh đại sự sao có thể làm trò đùa?

.

Ta điên rồi sao? Cùng hoàng đế này giống nhau Hoàng thượng không làm đi làm ngược lại đi làm thái giám??

.

“Ta … Ta …”

.

“Không có bác bỏ chính là ngầm thừa nhận rồi? Thật tốt quá!” Hoàng đế cư nhiên đi lên thơm môi một cái, sau đó quát to một tiếng: “Người tới! Tịnh thân!”

.

Ta nhất thời đằng vân giá vũ đứng lên, vẫn thấy tổng thụ sư thúc kia vẫn là cười bạch bạch! Trách không được ở trong cung nhiều năm không chết!

.

Gia gia nãi nãi sư phó ngoại công.. Cứu người na ….

.

Ta

.

Không thể làm thái giám a …

.

Ta rốt cục thể lực chống đỡ hết nổi, một lúc thất tuyệt chết ngất đi …

.

“Tiêu Công Công? … Tiêu Công Công? …” Nghe được tiếng gọi, ta dần dần tỉnh lại, theo bản năng sờ sờ phía dưới chính mình …

.

Ôi chao? Nên ở đây đều ở đây a?

.

Sờ nữa sờ, cũng có cảm giác a?

.

Kỳ quái … Không phải tịnh thân sao? Như thế nào …

.

Không tin cảm giác của mình, tiếp tục sờ.

.

Trái sờ, phải sờ, trước sờ, sau sờ …

.

“Tiêu Công Công? Ngươi đang làm cái gì?” Hoàng đế trìu mến hiện lên, chống đầu kỳ lạ nhìn hành động trong tay.

.

Ta vừa kéo, khủng bố, ta … Ta đang làm cái gì?

.

“… Không phải.. Tịnh thân cho ta sao? Vì sao …” Ta an phận xong chuyện, ngượng ngùng mà lui về.

.

“Ha ha ha ha ha …” Hầu tử cười rộ lên: “Người ta nói không phải ‘tịnh thân’ mà là ‘tấn thăng’!”  (tịnh thân và tấn thăng đều là jingshen)

.

“Tấn thăng”? Ta đây không thăng quan nhi phát tài, lên chức làm cái gì?”Không phải nói để ta làm thái giám sao?” Ta khó hiểu.

.

“Thái giám? Đúng nga đúng nga! Tiêu Công Công hiện tại đã thành thái giám của trẫm rồi!” Hoàng thượng dịch tới đây, gắt gao kề bên ta ngồi xuống, để sát khuôn mặt vào.

.

???????? Ta … Khó hiểu.

.

“Độc nhất vô nhị thái giám —— thái cực chí tôn vô địch tiêu sái bên người Hiểu thọ tình nhân hộ vệ tổng giám —— tên gọi tắt là thái giám nga!” Hoàng thượng môi bắt đầu càng tiến càng gần, vội vàng đến mang theo hô hấp: “cho nên —— ngươi, thăng chức, không hề chỉ cần hộ vệ bên người rồi!”

.

“A … …” Ta trong lúc nhất thời cảm thấy được nhiệt khí Hiểu Thọ Thọ phun ra, bắt đầu hoảng thần —— hảo một người thái giám!

.

“Tiêu Công Công phải vĩnh viễn cùng ta một chỗ! Không ly khai nga!” Hoàng Thượng nói xong, hơi hơi mang theo hương khí, bắt đầu chậm rãi thuần thục môi ta, cả kinh lúc đầu, ta mệt mỏi, chẳng thà ở trong nhu tình của hoàng thượng hương tiểu ngọc vẫn mà quên đi …

.

“Ân … …” Đó là ngôn ngữ cuối cùng của ta …

.

Ngoài cửa, Uông sư thúc che miệng cười: “Chúng ta rốt cuộc xuất ra một nam nhân thành công!”

.

Tự do tự tại

.

Ta

.

Một thích khách!

.

Thích khách chuyên môn ám sát hoàng thượng!

.

Đường đường Tiêu Công Công của”tam công tam thụ môn”

.

Chẳng qua hiện giờ không thể tự mình lên làm hoàng đế …

.

Ngược lại thành tình nhân của hoàng đế —— Thái giám!

Đăng bởi: admin