CHƯƠNG 7.

Tâm hung ác , dù sao đi nữa nếu muốn một đao đâm chết ! Đem động thủ !

Ta vén màn lên , nhấc tay đó là một thanh loan đao sáng loáng , ngay lập tức một đạo hàn quang là đại công cáo thành ….

Bỗng nhiên hoàng đế mạnh trợn mắt ngồi dậy , hô to một tiếng :”Tiêu công công ! Ngươi không đói bụng sao ?”

“Đương” một tiếng đao tử trong tay ta bị hầu tử kia cứng rắn đánh bay !

Ta sửng sốt , liền nhìn đến Hiểu Thọ Thọ mắt buồn ngủ che chắn nhìn ta nói :”Ân … Tiêu công công ? Ngươi ăn cơm xong ?”

Trong lòng ta hoảng hốt , hầu nhi đáng giận ! Cư nhiên tỉnh mộng , phá hư chuyện tốt của ta !

“Ôi chao ? Tiêu công công !” Tiểu hoàng đế rốt cuộc chậm chạp tỉnh lại , liếc mắt một cái liền thấy ta tươi cười :”Ha hả , trẫm vừa rồi mới mộng ngươi ..”

Ta còn đang ngơ ngẩn một thân y phục thích khách trộm theo dõi hắn , long tử nhi này cư nhiên mệnh tốt như vậy , mỗi lần đều cố tình tránh được một kiếp … Nhưng trái lại ta , lần này nên như thế nào hạ đài ?

Hiện giờ cách ăn mặc rõ ràng như vậy , còn có thể không tiếp thu ta là thích khách sao?

Ta hoảng sợ nhưng mà giả cười nói :”Hoàng Thượng … Cái kia .. Tỉnh ?” Làm sao bây giờ ? Phải nghĩ biện pháp thoát thân !

“Tiêu công công ? Khuya khoắt thế này đến phòng trẫm bồi trẫm sao ? Còn có mặc giống thích khách vậy làm gì ?” Hoàng đế nhu nhu mắt khó hiểu .

“Hoàng Thượng cẩn thận !” Ta linh cơ vừa động , một phen bổ lên giường hoàng đế , nương theo ánh trăng lờ mờ đem hắn gắt gao ôm lấy :”Hoàng Thượng , thần nghe động tĩnh ngoài cửa , sợ là thích khách tiến vào , riêng lại đây bảo hộ Hoàng Thượng !”

Ta vẻ mặt nghiêm túc nghiêm chỉnh ôm chặt sấu hầu tử kia , đem hắn kéo qua một bên , làm bộ giống như là có người muốn tới !

“Ô …” Hoàng đế bị ta ôm lấy có chút kéo tay không vội :”Tiêu công công ..”

“Hư …” Ta tiếp tục diễn trò :”Không cần lên tiếng , cẩn thận !” Cám ơn trởi đất , kể từ đó ta ít phải giải thích cái gì , giả trang một chút , ấp ấp ôm ôm một cái , trong chốc lát rời đi cũng được ! Kỳ quái , ôm tiểu hoàng đế còn cảm thấy rất thoải mái … nho nhỏ … mềm …

Ngay tại lúc này , tiểu hài nhi ta nắm lấy cũng nên buông tay trong lòng kia run rẩy , đột nhiên giữa cánh cửa lủi vào một hắc ảnh , cư nhiên cùng cách ăn mặc của ta giống nhau !

Ta hoàn toàn không biết người đến là ai , theo bản năng kéo hoàng đế lại gần hướng bên trong giường lui vào , tiểu hoàng đế đã khẩn trương , hai tay gắt gao nắm lấy thắt lưng của ta .

Người tới giống như con chuột tìm tòi ven giường , quay đầu lại chung quanh , sau đó rút ra một thanh đao “phập phập phập” liền hướng ổ chăn hoàng đế vốn nên nằm hung ác đâm xuống ba lần , tốc độ rất nhanh !

Hắc hầu tử này đang làm cái gì ? Ta sững sờ không có phản ứng lại , chính là gắt gao chế trụ tiểu hoàng đế —— sau lại hồi tưởng lại , kia ta chỉ cần buông tay đẩy hắn ra ngoài chẳng phải rất tốt sao ? Như vậy che chở hắn làm cái gì ? Kỳ quái !

Hắc nhân kia dùng một thanh đao nhỏ đâm xong , vừa lòng khẽ cười một tiếng “Hừ!” Ngoan ngoãn ~ cư nhiên cùng giống đức tính Tiêu công công ta cười !

Một cái nhảy nghiêng nghiêng lảo đảo liền nhảy đi ra ngoài .

“Tiêu công công ..” Hoàng đế sợ ngây người , vô thố .

Ta trong lúc nhất thời mới phản ứng lại : này , một thích khách ! Thích khách chuyên môn ám sát Hoàng Thượng !

Chẳng lẽ trong cung trừ bỏ Tiêu công công ta , còn có người thứ hai muốn ám sát hoàng đế làm đại gia sao ?

Trời ơi !

“Ô …” Hầu tử gầy yếu ở trong lòng ta lạnh run rẩy không ngừng :”Hắn là ai vậy …. Trẫm thật sợ !”

“Một thích khách !” Tuy rằng ta thật sự không thể nghĩ được có ai sẽ vào đêm ám sát ? [ko phải ngươi cũng vậy sao?…. Thế nào? ta nói ko đúng a?? trừng cái gì!]

“Cái gì ?” Hoàng đế run lên :”Trời ạ … May mà Tiêu công công ngươi ở đây … Nếu không trẫm liền đi đời nhà ma !” Tiểu hoàng đế túm ta cơ hồ muốn khóc !

Người nọ rốt cục là ai ? Vì sao muốn nửa đêm ám sát ? (ngươi là ai ? còn không phải đến ám sát ? Tác giả mắng .)[ đấy, mụ mụ ngươi còn nói như vậy nữa là…]

“Hoàng Thượng không phải sợ , có ta ở đây !” Hừ hừ , ta điên rồi ? Cư nhiên bảo vệ hoàng đế ? Còn cảm thấy tiểu tử này sở sở khả ái ? Ta không phải muốn giết hắn sao ? Đúng là điên rồi, quên đi , ngày mai , ngày mai nhất định tiễn ngươi quy thiên …

Đêm nay thì sao …

Ta quyết định hết mức hảo hảo bảo hộ hắn trước một buổi tối !

Ta không có để hoàng đế một lần nữa ngủ thẳng trên giường , cứ ôm sát hắn tựa vào đầu giường nghỉ tạm , sợ thích khách kỳ quái kia lại lần nữa quang lâm , vẫn là như vậy có vẻ an toàn .

Ta cư nhiên ở đây lo lắng an toàn của hoàng đế ? Ta đại khái thật sự điên rồi ! Không được , động thủ còn muốn vội , nếu không lại muốn …

“Ân …. Tiêu công công ở bên người trẫm , trẫm liền một chút cũng không sợ hãi !” Hảo mệnh hầu tử nâng hai mắt đẫm lệ lưng tròng lên , tựa hồ thực an ủi cười .

Hầu tử … Ta vốn là phải ở trong lòng mắng , cảm nhận được không có gì có thể mắng , kỳ quái , ai , thôi thôi …

“Hoàng Thượng , không còn sớm , bị kinh hách đi ? Hiện tại ta ở trong này , không sợ .” Ta thiệt tình nói , đây là lời nói từ miệng của thích khách nên nói sao ? Không giống !

“Ân …” Hắn gối lên cánh tay của ta , tay chân cùng sử dụng quấn ta , an tâm ở  trong tay một thích khách chân chính ngủ .

Uy uy uy ! ! ! ! Thối hầu tử ! Ngươi , ngươi , ngươi áp đến tay ta .. Ta la hét , lại vẫn không làm cho hắn gối đầu nhúc nhích .

Hôm sau , ta tỉnh lại , cư nhiên mặt trời đã cao đến canh ba !

Ngẫm lại , vô nghĩa sao không phải ! Một đêm chiếu cố hầu tử kia an ủi , chính mình trái lại hoàn toàn không hảo hảo ngủ .

Hầu tử ? Hầu tử đâu ? Ta cả kinh , không thấy tay nhỏ gầy của Hiểu Thọ Thọ .

Tìm kiếm chung quanh , bỗng nhiên nghe được oang oang tiếng đọc sách ——

“Long … Dương …”

“Đoạn ….tụ ….”

“Phân … Đào …”

… … …

Trừ bỏ vài tiếng chim kêu (chim ? Hãn ~~) , trong phòng tràn ngập thanh âm hoàng đế cố gắng đọc , thanh thanh lọt vào tai !

“Tiêu công công , Long dương ! Tiêu công công , Long dương !” Một bên điểu nhi kia cố gắng bắt chước kêu lên !

Sấu tử này cũng thật dậy sớm ! Ta một bên trợn mắt , điểu nhi kia liền không thí thanh nào .

“Tiêu công công ! Ngươi tỉnh !” Tươi cười ? Chẳng lẽ hoàng đế kia quên sự tình đêm qua sao ? Cư nhiên cười đến sơn hoa rực rỡ ?

“Ha hả , lại xem sách sao , Hoàng Thượng ?” Ngươi cười , hừ hừ , ta cũng cười !

“Có vấn đề thỉnh giáo Tiêu công công !” Tiểu hoàng đế nghiêm túc hai tay giơ lên một quyển sách , một quyển sách tên viết “Đông cung đồ” !

Chỉ biết ngươi xem sách này hăng say ! Hừ ! “Hoàng Thượng phóng tâm nói !”

“Chữ ‘lữ’ vì sao ý hôn môi ?” Hắn phi thường khó hiểu .

“Ha hả , chữ lữ sao ?” Ta tiếp nhận sách , vuốt phẳng , hảo triển lãm Tiêu công công ta vạn đấu tài hoa :”Đó là cổ pháp phi thường cổ , hiện giờ đã sớm không dùng rồi !” (chú : phi thường phi thường cổ thời điểm đích xác đúng ý tứ , ngẫu nhiên tìm tòi tư liệu chuẩn xác mới dám viết ~~ )

Hầu tử a , ngươi xem sách xem đến ngược lại vạn phần cẩn thận a !

“Ân … Vẫn là không rõ …”

“Hoàng Thượng hảo hảo nhìn xem !” Ta đắc ý thiên tư của bản thân :”Xem hình dạng chữ này , cao thấp hai miệng tương xứng , chẳng phải rất giống động tác hôn sao ?” [cái chữ này này (呂) ]

“A ! Qủa nhiên a !” Hiểu Thọ Thọ nghiêm trang lấy sách qua , nhập nghiên cứu sử sách kiểu khóa mi tự hỏi nói :”Ân … Tiêu công công nói thật tuyệt vời ! Giống !”

Hừ , ta là ai ? Lúc trước vào cung cùng ngươi cùng học , ta chính là .. Vân vân , chuyện cũ hổ thẹn năm xưa ngừng thôi ! Ngừng thôi !

“Nga? Như vậy chữ ‘phẩm’ chẳng lẽ không phải ba người cùng hôn sao ?” Hoàng Thượng bỗng nhiên linh quang hiện lên.  [phẩm đây (品) ]

“A ? Này …” Trời ạ , hầu tử này ! Như thế nào suy một ra ba ?

“Không xong , trẫm cho tới bây giờ cũng không biết chữ ‘tuy’ nguyên lai là miệng sâu ?” Hoàng Thượng cố gắng suy tư , phi thương nghiêm túc .

? ? ? ? ? ?

” ‘Huynh’ là lão tử hôn đứa con ?” Hắn tiếp tục .[ (兄) ]

“Hoàng , Hoàng Thượng !” Ta khóe miệng có chút động tác , không biết làm sao biểu đạt tư tưởng …

“Ân …’ngô’ —— một cái hôn có thể hôn đến bầu trời ?” [ 吴]

” ‘ngốc’ —— đầu gỗ có cái gì hảo hôn ?” [呆]

! ! ! ! ! !

” ‘biệt’ là dùng lực cầm đao bức người khác hôn mình sao ? Ân … Không tu dưỡng , vẫn là ‘đạm’ hảo , không động đao , chính là dùng cách thỉnh cầu !”  [ chắc là hai chữ này (別) (啗)] 

.

“… …” Ta , vì sao cổ họng có cảm giác huyết khí ? Muốn ói ra sao ?

” ‘Hách’ —— hôn phía dưới ? Đó là như thế nào ?” Hoàng đế một bên suy tư một bên hướng chỗ ta tương quan nhìn lại . [吓]

! ! ! ! ! ! ! Ta một trận run rẩy !

“Không xong !” Bỗng nhiên hắn mạnh vỗ bàn kêu to :”Tiêu công công ! Không xong !”

? ? ? ? ? ? “Hoàng Thượng ? ? ? ? ” Ta bị dọa đến ngã về phía sau .

“Sao ? Mắng ? ?” [晶, 呧]

“Phệ? Khóc ? ? Khí ? ? ? ” Hoàng đế giống như mười năm trước ăn phải độc dược hiện tại mới phát hiện kêu to . [phệ (吠), khí (噐)(器), khóc (唉), chắc là mấy chữ này, ta hêm hỉu lắm] 

Kêu xong , dùng một loại ánh mắt phi thường khủng bố nhìn ta …

“Hoàng Thượng ! ! ! !” Ta không thể nhịn được nữa quát ngừng hắn lại —— không thể còn như vậy nữa ! Ta , Tiêu công công , còn muốn phải sống một hồi đi !

… … Ta , có thể nói cái gì ? Như thế nào giải thích ? Ta cũng đồng dạng dùng ánh mắt khủng hoảng nhìn về phía hắn !

“Tiêu công công ! Tiêu công công !” Tiểu công không đầu óc kia cư nhiên lúc này vọt vào , điên cuồng gào thét không ngừng .

“Có chuyện —— gì —— !” Ta một cỗ tử khí xông thẳng tắp lên đỉnh ! Nhẫn ! Phải nhớ kỹ nhẫn công của “tam công tam thụ môn” a !

“Trì tử hoàn công , đốc công của chúng ta tới hỏi Tiêu công công ban cho bạc , hay là vàng , hoặc là ngân phiếu , hay là ngọc khí trang sức …”

“Bản thân lĩnh đi ! ! ! ! Trướng phòng của ta ! ! ! ! ! Muốn cái gì lấy cái đó ! ! ! ! !” Ta giận dữ đã quên mất chữ “nhẫn” kia .

Thẳng đến người nọ đi mau rồi , ta mới hít vào một ngụm khí ! Gia gia của ta a!

“Tiêu công công ? Cái gì trì tử ?” Hoàng đế tựa hồ lại quên mới vừa rồi nghĩ đến chữ “khí” kia thần sắc kinh hoảng , tò mò hỏi ta .

“Úc ? Hoàng Thượng , đây chính là lễ vật ta tặng cho ngươi !” Tới vừa lúc ! Tiểu tử ngươi thiên mệnh đã hết , ha ha .

“Ôi chao ? Lễ vật ?” Hắn trước mắt quang huy bắn ra bốn phía :”Ha hả ! Vì sao ?”

“Kỷ niệm ta bồi Hoàng Thượng làm thái giám chơi đùa suốt mãn mười bảy ngày a !” Ta bịa bừa một lý do —— lung tung !

“A ! ! Muốn xem ! Muốn xem !” Tiểu hầu tử kéo quần áo của ta nhảy dựng lên :”Qủa nhiên Tiêu công công đối trẫm tốt nhất ! Ha ha ha “

“Đến , Hoàng Thượng đi theo ta , thần mang Hoàng Thượng đi xem !” Ta giảo hoạt cười , kéo tiểu thủ của đối phương , đắc ý đem hắn đi bước một dụ dỗ hướng cái kia —— hãm hại!

Hừ hừ hừ hừ … Trong lòng ta âm hiểm cười .

Hừ hừ hừ hừ … Tác giả trong lòng đồng dạng âm hiểm cười .

.

……

Đăng bởi: admin