• Hồ Nữ

  • /160
  • Chương 132: Tiểu hồ Ly đáng yêu

  • Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiên Quân đại giá quang lâm, hơn nữa đám đệ tử Chu Tuấn Kiệt báo cáo tình huống lúc ra ngoài, Hạ phu nhân cũng là thất phẩm tu sĩ, thế là Đỗ Thiên Nam lục phẩm chân quân chưởng quản lập tức bố trí tiệc rượu cho phu thê Tiên Quân mời khách, cùng đi chính là năm tu sĩ giai “Chân” ở tạm Hoa quán.

Trong bữa tiệc, Hạ Lăng Vân liền hỏi thăm bọn họ có phát hiện linh thú linh sủng biến đổi.

một tu sĩ tứ phẩm mặc áo lam nói, linh sủng hắn cho biết, hai tháng trước có một luồng ý niệm truyền vào đầu nó dụ dỗ nó giết người, nó không để ý, số linh thú linh sủng môn phái hắn nuôi dưỡng có chút dị thường, nhưng sau khi được trấn ân cũng khôi phục bình thường.

Ngũ phẩm tu sĩ ngồi bên cạnh nói tiếp sau khi chưởng môn hắn nhận được tin lập tức kiểm tra linh sủng linh thú của môn phái nhưng trước mắt không có gì bất thường.

Các tu sĩ khác cũng nói, chưởng môn mình đã nhận được tin, bắt đầu trông coi linh thú linh sủng cẩn thận, chỉ là cho tới giờ, mọi người vẫn chưa phát hiện được kẻ mê hoặc tinh linh yêu quái là ai, ở nơi nào, và tại sao lại khơi mào muốn tinh linh yêu quái công kích con người.

“Có lẽ chỉ tinh linh yêu quái hoang dã mới bị mê hoặc, tiến vào nơi ở con người giết người, ăn thịt.” Tuyết Hoa chen miệng nói, “Công kích con người, đương nhiên là do con người xâm phạm lợi ích của nó.”

Nàng chưa từng có tư tưởng nam tôn nữ ti, càng không có khái niệm trong bữa tiệc phụ nhân không thể tùy tiện xen vào cuộc nói chuyện của nam nhân. Hơn nữa ở giới tu tiên, một số nữ tu sĩ tu vi không kém hơn với nam tu sĩ, cho nên việc nam tôn nữ ti gì đó hầu như là không tồn tại.

“Linh sủng và chủ nhân có quan hệ thân mật, có khế ước linh sủng ràng buộc, cũng không cần quá lo lắng. Nhưng những linh thú không có chủ nhân, thật sự khiến người ta lo lắng.” Hạ Lăng Vân nói, từ góc độ hắn nhìn nhận vấn đề, linh thú trong nhà không có chủ nhân nuôi không có khế ước linh sủng khôngđáng tin.

Lời hắn nói Tuyết Hoa hiểu rõ ràng, nàng lặng lẽ đưa tay xuống bàn, nhéo mạnh vào bắp đùi hắn. Hừ, hắn quên, nàng và hắn từ trước tới giờ không có khế ước linh sủng.

Đùi đột nhiên truyền tới cảm giác đau đớn, Hạ Lăng Vân biết đây là Tuyết Hoa không đồng ý với lời hắnnói, mỉm cười nhìn nàng, đặc biệt gắp một miếng vịt muối vào bát của nàng, tỏ ý xin lỗi.

Thảo luận chốc lát tới tình hình chính trị đương thời, Hạ Lăng Vân hỏi: “Chư vị, ta đang tìm kiếm Lệ quý phi, nếu ai biết tung tích nàng, hãy nghĩ biện pháp báo cho ta biết.” Lệ quý phi hung danh truyền xa, không phải là tu sĩ giai “Tiên” không ai dám động thủ với nàng, hắn không quá lo lắng cho an nguy Lệ nhi.

Đám tu sĩ ngồi trên ghế nhanh chóng gật đầu, bọn họ cũng biết việc Hạ Lăng Vân hứa với triều đình việc bắt Lệ quý phi.

Trong hồ nước yên tĩnh, Tuyết Hoa lấy pháp khí dịch dung xuống, lộ ra dung nhan tuyệt mĩ. Nàng gắt giọng: “không phải cùng đồng loại trong lòng suy nghĩ khác, Lăng Vân, ta không đáng tin sao?”

Hạ Lăng Vân lập tức ôm nàng vào trong ngực, tình cảm nói: “Nàng không đáng tin, thiên hạ không còn người ta có thể tín nhiệm nữa rồi.” nói xong, hắn hôn nhẹ lên đầu nàng tỏ ý xin lỗi.

Mặc dù thực lực hắn hơn xa nàng, nhưng pháp khí nàng vô cùng thần kì, nếu bọn họ thật sự đánh nhau, hắn không phải là đối thủ của nàng đấy, cho nên nếu nàng muốn giết hắn, hắn không tránh khỏi cái chết.

“Coi như chàng có lương tâm.” Tuyết Hoa thỏa mãn nói, ngón tay trỏ đưa ra cọ cọ lên bàn tay hắn như lông vũ.

Hạ Lăng Vân ngầm hiểu, đẩy nhẹ nàng ra, bàn tay khẽ mở, lục quang óng ánh. Nước trong hồ dồn dập ngưng tụ lại, trong phòng lóe ra những bọt nước trắng, lặp đi lặp lại đập bao quanh thân thể hai người.

Bọn họ dính sát vào nhau, quá trình rửa mặt tắm rửa này diễn ra hàng ngày rồi.

Sau khi vệ sinh, cả hai cùng kéo dài quá trình hợp thể song tu, cùng nhau ngủ.

Sáng sớm gà gáy, Tuyết Hoa cảm giác được trước mắt là bạch quang bao phủ, mở mắt ra, đột nhiên đứng dậy nắm lấy một con vật có bộ lông màu trắng, không thể tin nổi kêu lên, “Lăng Vân, Lăng Vân, nó từ chỗ nào tới?”

Đây tuyệt đối không phải nàng, càng không phải linh hồn nàng thay đổi.

Hạ Lăng Vân ngồi xếp bằng trên giường chậm rãi mở mắt ra hỏi: “Nàng thích không?” Vì để nàng ngạc nhiên, hắn giấu nàng rất lâu.

Thích? Tuyết Hoa khong biết.

Trong tay nàng đang nắm một tiểu hồ ly bộ lông trắng muốt, giống y nàng lúc còn ở hình thái hồ ly trong dãy núi hằng cổ.

Lẽ nào Lăng Vân thấy nàng trưởng thành không đáng yêu như lúc nhỏ, nên tìm một tiểu hồ ly thay thế nàng?

Tiểu hồ ly mềm mại có bộ lông trắng muốt đưa mắt nhìn nàng, ánh mắt linh động có thần.

Tuyết Hoa ăn dấm chua, hỏi: “Lăng Vân, có phải chàng vụng trộm kí khế ước linh sủng với tiểu hồ ly này? Sao chàng không nói cho ta?” Miệng thì hỏi trong đầu lại nảy sinh ý niệm tà ác muốn bóp chết tiểu hồ ly này.

“Tuyết Hoa, ta có tiểu hồ ly là nàng bên cạnh, đâu còn có ý muốn kí khế ước linh sủng?” Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng gợi ý: “Nàng cảm nhận tiểu hồ ly trong tay, xem nó có gì khác biệt.”

Tuyết Hoa nghi ngờ dùng thần thức cảm ứng, thấy tiểu hồ ly trong tay rất ngoan, ngoan tới mức kì lạ, rất nhanh phát hiện ra tiểu hồ ly không bình thường.

Tiểu hồ ly này chính là ý niệm, nàng dùng xúc giác cảm nhận là tiểu hồ ly lông xù, nhưng thân thể là dùng linh khí tạo thành.

“Lăng Vân, đây không phải là hồ ly sống.” Nàng kinh ngạc nói. Đây cũng là một loại pháp thuật che mắt? Pháp lực của tu sĩ nhân loại thật thần kì.

Khóe miệng Hạ Lăng Vân khẽ cong lộ vẻ vui sướng, “Tuyết Hoa, đây là tinh nguyên của ta ở trạng thái cố định. Bây giờ ta rốt cuộc có thể phóng tinh nguyên ở dạng cố định rồi.” Trạng thái tinh nguyên cố định, bình thường tinh châu sẽ tồn tại trong đan điền của tu sĩ giai “Tiên” cho nên gọi là Tinh Nguyên Châu.

Tinh nguyên châu? Sao tinh nguyên châu của Lăng Vân lại có hình thái hồ ly?

Tuyết Hoa giật mình vội vàng nói: “Tại sao lại để tinh nguyên châu ra ngoài cơ thể? Nếu bị người ta cướp doạt, tu vi cả đời chàng sẽ biến mất.” đã không có tu vi linh lực, Tiên Quân cũng sẽ chết già.

“Tuyết Hoa, từ trong huyễn cảnh ta đã tu luyện được thuật phân thân rồi. Ta nghĩ tới nghĩ lui, quyết định phóng tinh nguyên châu cố định thành hình dáng nàng khi còn nhỏ.”

Hạ Lăng Vân tình cảm nói, hồi hức về hình dáng của nàng lúc nhỏ, khiến hắn dấy lên tình thương của người cha, gương mặt tuấn tú nở nụ cười hiền hòa. Đối mặt với hình thái hồ ly của nàng, hắn vẫn thiên về thân nhân, chứ không phải tình nhân.

trên lý thuyết tu sĩ giai Tiên có thể phóng tinh nguyên chuyển hóa thành thực thể có thể đi tới địa phương cách mình không quá xa. hắn hiện tại mới tu luyện được chưa thể đi quá xa. Phân thân này còn yếu, chưa có lực công kích, nhiều lắm chỉ là thú cưng, hoặc lúc Tuyết Hoa ở hình người thì để nó làm hình thái hồ ly của Tuyết Hoa.

hắn chậm rãi đi tới bên cạnh Tuyết Hoa, dịu dàng hỏi: “Tuyết Hoa, chúng ta bây giờ giống một nhà ba người không?”

hắn ngày đêm bôn ba không có thời gian nghiên cứu đan dược giúp Tiên Quân duy trì đời sau, hơn nữa hắn nghĩ Tiên Quân thời thưởng cổ hẳn nghiên cứu qua, nếu không có đan dược lưu truyền tới đời này, khẳng định đã thất bại, cho nên hắn kí thác hi vọng vào pháp trận mà nhạc phụ tạo ra Lệ Nhi.

một nhà ba người?

Tuyết Hoa đang ghen tị với tiểu hồ ly nhỏ nảy sinh sát ý bỗng vui vẻ ra mặt, nhìn tiểu hồ ly càng ngày càng thuận mắt, cười nói: “Lăng Vân, nhất định sau này chúng ta sẽ có một tiểu hồ ly xinh đẹp như vậy.”

A, tiểu hồ ly ngây thơ đáng yêu!

Nàng xoa bóp lỗ tai của tiểu hồ ly, kéo kéo cái đuôi, cảm thấy quá chân thật, không có gì khác biệt với hồ ly chân chính. Đây chính là thuật phân thân? Nàng cũng muốn tu luyện một cái phân thân, cũng là tiểu hồ ly, cùng với hồ ly này thành một đôi.

“Lăng Vân, sao nó phản ứng chậm chạp vậy?” Thưởng thức tiểu hồ ly trong chốc lát, Tuyết Hoa nhíu mày dò hỏi. Khi bé nàng so với nó lanh lợi thông minh hơn nhiều, nếu không sao đạt được yêu thích của Lăng Vân.

“Phân thân của ta mới tu luyện, nên chưa linh hoạt.” Lăng Vân nói ra, sau đó ngưng thần điều khiển tiểu hồ ly.

Tiểu hồ ly bắt đầu run rẩy chậm chạp lắc lư lỗ tai ve vẩy cái đuôi, cúi đầu liếm láp tay Tuyết Hoa. Đầu nưỡi của nó đưa ra không có cảm giác ẩm ướt.

“Nó không biết nói.” Tuyết Hoa tiếc nuối nói. Tiểu hồ ly ngoại trừ tròng mắt linh hoạt, xem ra giống như Hạ Lăng Vân nói mọi thứ không được tự nhiên.

“Ta thử xem.” Hạ Lăng Vân nói, thử sai khiến tiểu hồ ly phát âm.

Tiểu hồ ly hé miệng có vẻ như gọi, nhưng không có âm thanh.

Tuyết Hoa xoa xoa lỗ tai hồ ly an ủi: “Lăng Vân, thuật phân thân của chàng chưa thành thục.”

“Đúng vậy, tu vi của ta chưa đủ cao, thuật phân thân cần tu luyện nhiều.” Hạ Lăng Vân tiếc nuối nói. hắn muốn phóng xuất tinh nguyên ra khiến nàng vui, nhưng phân thân chưa cảm ứng linh hoạt khiến Tuyết Hoa thất vọng rồi.

“Lăng Vân, chàng phóng tinh nguyên châu, có thể thu hồi trong nháy mắt không?” Tuyết Hoa lo lắng nhỡ không thể nháy mắt thu hồi, tinh nguyên của hắn sẽ bị cướp mất.

“Cái này có thể.” Hạ Lăng Vân nói, chớp mắt tiểu hồ ly trong tay Tuyết Hoa lập tức hóa thành bạch quang rồi biến mất.

Lúc này Tuyết Hoa mới an tâm thúc giục, “Chàng phóng xuất tiểu hồ ly ra cho ta chơi một chút.”

“Được.” Hạ Lăng Vân đồng ý lập tức tiểu hồ ly xuất hiện trước mặt Tuyết Hoa.

Tiểu hồ ly chậm chạp run run thân thể, lộ vẻ tươi cười với Tuyết Hoa, đôi mắt hồ ly cong như vầng trăng khuyết.

Hạ Lăng Vân khẽ cười nói: “Tuyết Hoa, bình thường nàng cũng là dáng vẻ này.” Nụ cười này giống hệt Tuyết Hoa.

Tuyết Hoa nghe vậy lập tức biến về hình thái hồ ly, ngửa mặt cười với hắn, hỏi: “Là dáng vẻ này sao? Chúng ta có giống nhau không?”

“Giống như đúc.” Hạ Lăng Vân ôm cả Tuyết Hoa và phân thân vào trong ngực, cười hỏi: “Hai người giống như mẹ con.” Tuyết Hoa muốn sinh con, hắn tạm thời không đáp ứng được, đành phải làm phân thân an ủi nàng một chút.

Mẹ con?

Quả nhiên Tuyết Hoa rất vui, lè lưỡi liếm láp phân thân, giống hồ ly mẹ liếm láp con non.

Tinh nguyên phân khi tiếp với ngoại vật sinh ra cảm giác bản thể cũng cảm nhận được, Hạ Lăng Vân cảm nhận được Tuyết Hoa nhẹ liếm, sai khiến phân thân liếm lại Tuyết Hoa.

Tuyết Hoa vui vẻ nói: “Lăng Vân, chúng ta đặt tên cho tiểu hồ ly được không? Về sau chúng ta có hài tử sẽ để hài tử dùng tên này.”

“Tên?” Hạ Lăng Vân mỉm cười, nói, “Ta chưa nghĩ tới, nàng suy nghĩ thật kĩ, chúng ta cùng quyết định.” nói xong hắn điều khiển phân thân nhảy khỏi khuỷu tay mình chạy nhảy trên giường.

Mặc dù phân thân tiểu hồ ly khá vụng về như con non nhưng chỉ cần hắn bỏ thời gian tu luyện thuật phân thân nhất định huấn luyện nó thành linh hồ chân chính đáng yêu linh động. Đến lúc đó, hoàn toàn có thể để nó tạm thời làm hài tử của hắn và Tuyết Hoa.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay