• Hồ Nữ

  • /160
  • Chương 133: Nguồn gốc của ý niệm tà ác

  • Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau khi dùng bữa sáng ở hội quán, Hạ Lăng Vân tìm mấy tu sĩ thương nghị sự việc, Tuyết Hoa đeo pháp khí dịch dung ôm tiểu hồ ly phân thân ra ngoài đi dạo.

“Hạ phu nhân, đây là linh sủng của người sao?” một nữ tu sĩ mặc váy màu lam nhạt nhìn thấy khôngnhịn được hỏi thăm. Tiểu hồ ly rất đáng yêu, tuy có chút chậm chạp, chắc là chưa tỉnh ngủ.

“À? Ha ha, không phải, tiểu hồ ly của Lăng Vân.” Tuyết Hoa tủm tỉm cười, sau đó ôm tiểu hồ ly thậtchặt, dịu dàng vuốt ve bộ lông của nó. Hạ Lăng Vân muốn kiểm tra tinh nguyên châu có thể ở bên ngoài bao lâu, cho nên để tiểu hồ ly bên cạnh nàng. Đây chính là tu vi cả đời của Hạ Lăng Vân, nàng liều mạng cũng không để tiểu hồ ly xảy ra chuyện.

“Hóa ra là tiểu hồ ly của Tiên Quân. Linh hồ này thật xinh đẹp, nhưng nhìn có chút chậm chạp.” Nữ tu sĩ chừng hai mươi tuổi lộ vẻ tiếc nuối nói.

“Ừm, Lăng Vân không để ý cho nên lúc chiến đấu khiến nó bị tổn thương đến tinh th ần, nên giờ có chút ngốc.” Tuyết Hoa nói qua loa, bàn tay thì xoa xoa lỗ tai hồ ly. Đây là phân thân của Hạ Lăng Vân, nàng nói gì bên này thì Hạ Lăng Vân ở bên kia cũng nghe được.

“Tinh thần bị tổn thương? Vậy người có giúp nó trị liệu?” Nữ tu sĩ vội vàng hỏi, tiểu hồ ly quá đáng yêu, nàng ta rất thích.

“Cho ăn đan dược định thần, giờ đang tịnh dưỡng.” Tuyết Hoa cười nói. Nữ tu sĩ này tính cách khá tốt, có lòng thương người.

“Hạ phu nhân tôi có thể ôm nó một cái không?” Nữ tu sĩ hỏi, ánh mắt tràn ngập hi vọng.

Nhìn nữ tu sĩ trẻ, Tuyết Hoa áy náy lắc đầu nói: “Xin lỗi, hồ ly nhà ta sợ người lạ, không thích để người lạ ôm” Đây là tinh nguyên châu của Hạ Lăng Vân ở trạng thái cố định, ngoại trừ Hạ Lăng Vân và nàng, tuyệt đối không thể để người khác tiếp xúc. Hơn nữa là phân thân của Hạ Lăng Vân, nên nàng khôngthích nữ nhân khác đụng vào.

Nữ tu sĩ trẻ tuổi tiếc nuối nói: “Vậy ư, thật tiếc.”

Nàng ta hâm mộ nhìn tiểu hồ ly nói: “Ta trước giờ tìm không được linh sủng vừa ý, hi vọng tương lai cũng có cơ duyên tìm được linh sủng bạch hồ.” Nam tu sĩ nhìn trúng chính là tu vi và lực lượng của linh sủng, còn nữ tu sĩ thì lựa chọn vẻ bề ngoài đẹp và đáng yêu.

“Chờ mọi chuyện yên ổn, ngươi lại đi tìm.” Tuyết Hoa an ủi. Vị nữ tu sĩ này nhìn rất trẻ, tu vi mới bước vào cảnh giới nhị phẩm, đoán chừng là đi theo sư phụ, sư huynh tỉ.

“Được, từ khi xảy ra chuyện yêu quái ăn thịt người, tu sĩ cấp thấp như ta không thể ra khỏi cửa.” Nữ tu sĩ khổ não nói. Nếu như bình thường, tu sĩ có thể ra ngoài lịch lãm, nhưng giới tu tiên lúc này nguy cơ bốn phía, tu sĩ cấp thấp bên ngoài đều bị triệu hồi hoặc mau chóng tìm được hội quán tu sĩ, chờ trưởng bối đón về môn phái, hoặc xin cao thủ các phái hỗ trợ đưa về.

Tuyết Hoa không có việc gì nên trò chuyện với nữ tu sĩ, một lát sau tiểu hồ ly biến thành bạch quang biến mất.

“A, tiểu hồ ly biến mất rồi.” Nữ tu sĩ kêu lên.

Tuyết Hoa bình tĩnh nói: “Nó là linh sủng, chắc được chủ nhân triệu hồi qua. Chờ ngươi có linh sủng, sẽbiết triệu hồi linh sủng nhanh như thế nào.” Đoán chừng Hạ Lăng Vân không duy trì nổi, phải thu hồi phân thân vào trong cơ thể.

Nàng thúc giục nói, “Ngươi nói tiếp, chuyện sư thúc ngươi và Lệ quý phi.” Nàng vô tình nói chuyện phiếm với nàng ta, không ngờ lại chuyển tới tin tức của Lệ nhi. VỊ nữ tu sĩ này nói sư thúc nào đó mê luyến Lệ quý phi, bởi vì vô lễ với chân quân đi theo Lệ quý phi bị Lệ Nhi dạy dỗ, nhưng may mắn, khong bị Lệ nhi cướp sạch.

“Trình sư thúc của ta xem như xui xẻo, bị yêu hồ mê hoặc, biết rõ Lệ quý phi là mĩ nhân không thể động vào, lại không từ bỏ ý định, vẫn đi khắp nơi tìm kiếm.”

Nữ tu sĩ Mai Lâm bất mãi nói, “Hạ phu nhân, Lệ quý phi là nguyên nhân dẫn đến nội loạn của vương triều, sao lại có người muốn giải vây cho nàng?”

“Hả, là ai muốn bào chữa cho nàng?” Tuyết Hoa kinh ngạc nói.

“Huyền Vũ Tiên quân, Tiên Quân đi tìm kiếm Lệ quý phi khắp nơi, tới phái Huyền Băng của chúng ta, nóivới chưởng môn. Khi đó ta phụ trách bưng trà nước ở chính điện, chính tai nghe được.” Mai Lâm nói.

Tuyết Hoa rất hài lòng, tên Huyền Vũ kia nói đúng sự thật, bắt đầu thiên về phía Lệ nhi rồi.

Đột nhiên trong đầu nàng lại truyền tới ý niệm công kích con người. Ý niệm này so với cảm ứng lần trước còn mạnh mẽ hơn.

Tuyết Hoa vội vàng hỏi: “Ngươi có nghe được gì không?”

Mai Lâm mê man nhìn bốn phía: “không có.”

Tuyết Hoa lập tức đứng dậy nói: “Mai Lâm cô nương, chúng ta trò chuyện rất hợp, nhưng hiện tại ta có việc gấp muốn tìm Lăng Vân Tiên Quân, phải đi trước.”

“Hạ phu nhân khách khí rồi, lần sau chúng ta lại trò chuyện tiếp.” Mai Lâm nhanh chóng cũng tiễn Tiên Quân phu nhân.

Tuyết Hoa cũng không nhiều lời, nhanh tới chính sảnh của hội quán.

đi vào chính sảnh, nàng nhìn thấy Hạ Lăng Vân và một đám tu sĩ ngồi chung một chỗ, hắn đang giảng giải một ít phương pháp vận dụng pháp thuật cao cấp cho bọn họ.

“Lăng Vân.” Nàng kêu lên.

Chúng tu sĩ thấy nàng vào vội đứng dậy thi lễ: “Hạ phu nhân“. Có thể gặp Tiên Quân là cơ duyên, Tiên Quân bình dị gần gũi, được người giải thích vấn đề trong tu luyện thật sự là đại cơ duyên.

Hạ Lăng Vân đứng dậy hỏi: “Sao nàng tới đây?” Khi nãy hắn đã dặn nàng đi dạo loanh quanh hồ nước.

“Lăng Vân, vừa rồi ta cảm nhận được một ý niệm rõ ràng.” Tuyết Hoa nghiêm túc nói, “Công kích con người, tiêu diệt toàn bộ bọn họ.”

Chúng tu sĩ nghe xong lập tức biến sắc. Ai muốn tiêu diệt toàn bộ tu sĩ? Sao Hạ phu nhân cảm nhận được?

Hạ Lăng Vân lập tức giải thích: “Nội tử tu luyện tinh thần lực theo phương pháp đặc biệt, thỉnh thoảng cảm ứng được việc người khác không cảm nhận được.”

hắn lập tức đi tới bên cạnh nàng hỏi: “Nàng xác định?”

“Ý niệm này rất rõ ràng, ta còn cảm nhận được sự hung ác và cừu hận trong đó.”

Tuyết Hoa do dự một chút nói, “Người đưa ra ý niệm này nhất định không phải tu sĩ nhân loại, có thể là yêu quái có lực lượng mạnh mẽ.”

Trước mắt yêu quái mạnh nhất đại lục Ngũ Nguyên mà bọn họ biết chính là bát phẩm Thanh Đồng, và bát phẩm Lục Mẫu Đơn tiên tử.

Phu thê hai người nhìn nhau, im lặng trao đổi ý kiến.

Lục mẫu đơn là tinh linh cây cỏ, thiên tính ôn hòa, tiếp thu sự dạy dỗ của tổ sư khai phái Thiên Linh Môn, tuyệt đối không có loại suy nghĩ này.

Chẳng lẽ Thanh Đồng?

Hạ Lăng Vân suy đoán, có phải Lệ Quân Hoa bị người giết chết, Thanh Đồng mất đi chủ nhân phát cuồng, bắt đầu căm hận tất cả tu sĩ nhân loại? Linh sủng vì chủ nhân bị bức hại mà báo thù giới tu tiên không phải chưa từng xảy ra.

Tuyết Hoa suy đoán, Lệ Quân Hoa vận khí tốt, có Thanh Đồng tuyệt đố không làm chuyện không có lợi với mình, khẳng định có một tinh linh yêu quái khác, có lẽ chưa tới bát phẩm.

Trong lúc phu thê hai người yên lặng trao đổi, tu sĩ chính sảnh ồn ào bàn tán, dồn dập nghị luận chuyện Tuyết Hoa nói. Đám tu sĩ nơi này không cảm ứng được tu vi cấp bậc của Tuyết Hoa, cũng như họ khôngcảm ứng được tu vi Hạ Lăng Vân, cho nên bọn họ nhất trí công nhận lời đám Chu Tuấn Kiệt nói: Hạ phu nhân là nữ tiên quân thất phẩm mà người ngoài chưa biết được.

Hạ Lăng Vân kéo Tuyết Hoa ngồi cạnh mình, đưa tay ra hiệu mọi người cùng ngồi xuống, sau đó hỏi: “Các vị, các vị có biết tình huống cung Ly Hỏa nước Tây Lĩnh? Có nghe tới bát phẩm thiên hồ?”

hắn nói lời này xong lập tức một trung niên tu sĩ đứng dậy chắp tay: “Hạ Tiên Quân, bốn năm trước ta có lịch lãm ở nước Tây Lĩnh, nghe nói cung Ly Hỏa bị một thiên hồ tám đuôi tập kích, tin tức bát phẩm thiên hồ truyền ra ngoài cũng nhanh chóng biến mất.”

“Ngươi biết bát phẩm thiên hồ đi cùng ai không?” Tuyết Hoa hỏi.

“không biết, chưa từng nghe nói qua.” Tu sĩ trung niên trả lời.

Ai, tu sĩ nhiều năm vùi đầu khổ tu, tin tức cập nhật quá chậm rồi, khéo thông tin còn không nhanh nhạy bằng quan phủ.

Tuyết Hoa và Hạ Lăng Vân thầm thở dài.

Hạ Lăng Vân suy nghĩ một chút lại nói: “Tuyết Hoa, mai chúng ta đi Tây Bắc, tới biên giới giữa hai nước.”

Tuyết Hoa do dự một chút nói: “Lăng Vân, ta nghĩ chuyện này không liên quan đến Thanh Đồng, chàng và mọi người cùng nghĩ xem liệu giới tu tiên còn có yêu quái nào từ thời cổ còn sống được đến giờ không, có lẽ sẽ tìm ra đầu mối.” Nàng khẳng định Lệ Quân Hoa chưa chết, mà với tinh cách Lệ Quân Hoa, cũng không để Thanh Đồng giết con người.

một câu đánh thức người trong mộng, Hạ Lăng Vân bừng tỉnh nói: “Nàng hoài nghi là tinh linh yêu quái tu vi cao thời thượng cổ vì mục đích nào đó muốn công kích tu sĩ nhân loại?”

“Đúng, ta hoài nghi như vậy.” Tuyết Hoa nói đâu vào đấy, “Mọi người đều biết, tu sĩ và tinh linh yêuquái tuổi thọ rất dài, hơn nữa tu vi linh lực càng cao tuổi thọ càng lớn, tu sĩ bậc “Tiên” và tinh linh yêuquái đều có thể sống mấy ngàn mấy vạn năm.

“Giới tu tiên hiện giờ chỉ có bảy người là thất phẩm Tiên Quân, không có một bát phẩm Tiên Quân nào, thật sự chỉ có bảy người sao? Đại lục Ngũ Nguyên lãnh thổ rộng lớn, đại khái có một số nơi tu sĩ nhân loại cũng chưa khám phá được, trong đó ẩn giấu bao nhiêu bí mật?”

“Ta cảm thấy kẻ có ác ý với tu sĩ nhân loại khẳng định là tinh linh yêu quái giai “Tiên” từ thời cổ. Nếu ý niệm của hắn có thể truyền cho các tinh linh yêu quái phạm vi rộng, mệ hoặc bọn chúng ra khỏi rừng sâu núi thẳm công kích nhân loại, vậy ta có lí do hoài nghi, có thể nó là một yêu quái cửu phẩm!”

nói không chừng còn giống như phụ thân nàng, là siêu cửu phẩm. Mặc dù Cửu phẩm tiên tôn có thể đạp phá hư không bạch nhật phi thăng, nhưng có người không muốn phi thăng ở lại đại lục. Phụ thân nàng đó cũng từ bỏ việc phi thăng trông coi Thái Hư Huyễn Cảnh.

Suy đoán của nàng làm toàn trường kinh ngạc, Hạ Lăng Vân cũng bất ngờ nhìn thê tử của mình, thông minh tài trí của nàng vượt xa tưởng tượng của hắn. Đây có lẽ là thành quả nàng tiếp thu dạy bảo của nhạc phụ trong huyễn cảnh. Phụ thân đại nhân, quả thật quá lợi hại rồi!

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay