Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Người đàn ông đang đứng trước cửa sổ. Ánh mắt trời xuyên qua thủy tinh chiếu vào, bóng người anh càng to lớn, lạnh lùng hơn.

Cảnh Phạm dừng chân trên thảm màu trắng, nhớ tới hình ảnh vừa rồi ở dưới lầu, còn cảm thấy lúng túng và quẫn bách.

Cô ho khan một tiếng, mới mở miệng: “Hoắc tổng.”

Lúc này Hoắc Cảnh Thành mới xoay người nhìn cô, mặt không kiên nhẫn: “Cho cô một phút, nói xong cút đi!”

Cảnh Phạm sửng sốt, hỏi vấn đề quanh quẩn trong đáy lòng thật lâu: “Tôi muốn hỏi chuyện liên quan tới anh cả Hoắc…”

Hoắc Cảnh Thành nheo mắt, sắc mặt âm trầm.

Nghe cô tiếp tục hỏi: “Bây giờ anh cả Hoắc thế nào? Thân thể anh ấy tốt không?”

Cô vừa dứt lời, một quyển sách vừa nặng vừa dày bị ném tới: “Cảnh Phạm, cô có tư cách gì hỏi anh ấy?”

Cảnh Phạm hoàn toàn không nghĩ tới Hoắc Cảnh Thành sẽ giận dữ như vậy, không tránh kịp, đến khi quyển sách kia đập trúng ót cô, cô lui về sau một bước.

Cô hít sâu một hơi, ót đau đớn, cô chỉ cảm thấy mắt nổ đom đóm, tay theo bản năng che trán.

Dưới ngón tay là xúc cảm ẩm ướt nhớp nhúa.

“Trợ lý Lục, dẫn cô ta đi cho tôi!”

Hoắc Cảnh Thành ấn điện thoại nội tuyến, không muốn nói một câu nào với cô, càng không nhìn tới cô.

Rốt cuộc cảm giác choáng váng tản đi một ít, Cảnh Phạm vất vả đứng vững, sắc mặt lạnh đi, nói chuyện cũng không khách sáo như vừa rồi: “Hoắc Cảnh Thành, bây giờ anh nói cho tôi tình hình anh trai anh để tôi an tâm, sau này tôi sẽ không tới làm phiền anh nữa.”

Những lời này của cô dường như càng kích thích anh, ánh mắt anh càng hung ác, bước đến cạnh cô, bàn tay bóp cổ mảnh khảnh của cô.

Lục Kiến Minh vừa tiến vào liền thấy hình ảnh này, anh ta sợ hết hồn hết vía.

Ai tới nói cho anh ta, đây là tình hình gì? Nghệ sĩ nhỏ của công ty này sao đắc tội Hoắc tổng rồi?

Bị bóp cổ, Cảnh Phạm cảm thấy không có cách nào hô hấp.

Cách gần như thế, cô thấy rõ hận ý trong đáy mắt thâm trầm của người đàn ông, ánh mắt kia rõ ràng giống như muốn chặt cô thành tám khối cũng không hết giận. Cô khó chịu vỗ tay của người đàn ông: “Hoắc Cảnh Thành, anh buông tôi ra!”

Anh không buông tay, ngược lại càng dùng lực, cắn răng nghiến lợi nói: “Cô muốn an tâm? Cảnh Phạm, đời này, cô đừng hòng an tâm!”

“Buông tôi ra!” Tay cô không thể kéo ra, đành phải giơ chân đá anh.

Nhưng động tác của người đàn ông nhanh hơn cô, cô vừa nhắc chân, liền bị Hoắc Cảnh Thành đè lại. Sức lực đối phương rất lớn, cô giãy giụa thế nào đi nữa, cũng không cách nào chống lại anh.

Một chớp mắt sau…

Chỉ nghe thanh âm trầm thấp khàn khàn mang theo đau đớn và tiếc nuối của Hoắc Cảnh Thành vang lên bên tai cô: “Anh tôi chết. Vào sáng sớm năm năm trước, cũng vì cô phản bội mà chết trong bệnh viện!”

Thân thể đơn bạc của Cảnh Phạm hung hăng chấn động.

Chết… chết?

Người đàn ông ôn hòa khoan dung đó, lại… vì cô mà… chết?

“Đi cùng anh ấy còn có ba tôi. Bây giờ, cô an tâm chưa?”

Mỗi một chữ của Hoắc Cảnh Thành đối với Cảnh Phạm mà nói, giống như một cái tát vang dội, khiến cô khiếp sợ, đau đớn hơn, càng cảm thấy không cách nào tự xử.

Thì ra Hoắc gia năm năm nay không có chút tin tức lại xảy ra nhiều chuyện như vậy! Mà kẻ đầu sỏ, là mình…

Một đêm năm năm trước, cô vốn không nên buông thả mình như vậy. Nếu ban đầu cô nói cho Hoắc Cảnh Thành thân phận của mình, có lẽ, tất cả những chuyện đó sẽ không xảy ra.

Đầu choáng váng.

Vô lực.

Đăng bởi: Thất Liên Hoa

Truyện Ngôn Tình hay