Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

“Vậy có nói bao nhiêu tuổi không?” Nghe bọn họ nói về thân phận boss, lập tức có người lại gần, tò mò hỏi.

Thịnh Gia Ngôn còn chưa đáp lời, có người nói: “Hiện tại boss đều rất trẻ, không phải con nhà giàu thì chính là quan nhị đại.”

Cảnh Phạm cảm thấy lời này có mấy phần đạo lý. Đời trước Tập đoàn Hoàn Vũ chỉ là một công ty điện tử bình thường, về sau bị Leonh thu mua, trong mấy năm ngắn ngủi phát triển lớn mạnh, Bây giờ dưới cờ chẳng những mở mang điện tử có tiếng có sắc, nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường lớn trong và ngoài nước, còn có giải trí rạp chiếu, khách sạn bất động sản, khai thác dầu hỏa, xe hơi, vân vân…

Ở thành phố Bắc ai cũng biết Tập đoàn Hoàn Vũ, cũng đều biết Leonh, nhưng ít có người gặp mặt.

Có thể xử lý tất cả có tiếng có sắc trong thời gian ngắn, mỗi một bước đều trầm ổn, không nhanh không chậm, người trẻ tuổi e là rất khó làm được điều này.

“Các cô gái, đều tỉnh lại đi! Bất kể là người tuổi trẻ hay là lão già, người đàn ông có sự nghiệp thành công như vậy nhất định đã kết hôn rồi! Không phải người các cô có thể mơ tưởng!” Không biết nam nghệ sĩ nào nói ra một câu đó.

Lời này vừa ra, một đám cô gái xem thường.

Cảnh Phạm đứng sau, không tham gia vào cuộc nói chuyện này.

Lúc này, đại sảnh chợt truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Tất cả nhân viên lầu một sửa sang trang phục, chạy ra bên ngoài.

“Nhanh! Lèo nhèo cái gì! Tổng giám đốc sẽ đến ngay!” Giám đốc Bộ quan hệ công chúng thúc giục nhân viên.

“Các người, từng người một cũng đừng đứng đây, tới cửa đi.” Đoàn người bọn họ cũng bị kêu đi.

Thịnh Gia Ngôn cảm thán: “Xếp hàng thật dài ah.”

Đoàn người Cảnh Phạm đứng ngay ngắn bên phải đại sảnh, chỉ thấy khí thế quay xung quanh ngoài cửa, xa xa chạy tới mấy chiếc xe màu đen, một trước một sau chậm rãi dừng lại trước cửa công ty.

Tài xế xuống xe trước, tiếp theo là quản lý cấp cao của công ty.

Ở phía sau, người đàn ông bước xuống cuối cùng từ chiếc xe thứ ba khiến tất cả mọi người đều trông mong. Đập vào mi mắt đầu tiên là đôi chân dài của người đàn ông. Quần tây thẳng tắp, dưới ống quần lộ ra mắt cá chân sạch sẽ.

Lên nữa là âu phục màu đen và áo sơ mi trắng cắt xén vừa người. Người đàn ông xuống xe, thân sĩ cởi một nút âu phục, động tác ưu nhã.

“Anh ấy chính là Leonh! Thật là đẹp trai nha! Ai nói là lão già tới chứ?”

“Còn hơn ảnh đế Dung Kỳ nữa nha!”

“Cao bao nhiêu ta? Tới 185cm không?”

Chung quanh kích động cảm khái.

Mà ở sau, mọi người cùng đi lên hỏi thăm sức khỏe, người đàn ông nhàn nhạt gật đầu, trên khuôn mặt lạnh lùng không có quá nhiều chập chờn.

Chỉ có Cảnh Phạm đứng ở đó, không động đậy.

Kinh ngạc, khiếp sợ.

Ở phía sau lại có tia vui thích không cho suy nghĩ sâu xa.

Cô vạn vạn không nghĩ tới, Leonh Tổng giám đốc Tập đoàn Hoàn Vũ trong truyền thuyết không phải là một ông già bụng bự, lại là…

Hoắc – Cảnh – Thành.

Không phải cả nhà bọn họ đều đi khỏi thành phố này rồi sao? Năm năm trước, anh cùng Mộ Vãn kết hôn, vậy thì… xung hỉ* có hữu dụng với anh cả Hoắc không? Thân thể anh cả Hoắc đã khỏi rồi sao? Anh và Mộ Vãn, bây giờ hẳn đã có cả đứa bé rồi…

(*) Xung hỉ: Cưới con dâu để giải trừ vận xui.

Các vấn đề quanh quẩn ở đáy lòng, theo sự xuất hiện của người đàn ông này, trở nên càng gấp rút muốn biết câu trả lời. Giống như có hàng vạn con kiến gặm nhấm lòng cô.

Đăng bởi: Thất Liên Hoa

Truyện Ngôn Tình hay