Không nghĩ tới sáng sớm hôm nay, bọn họ đột nhiên gặp phải thú triều. Bọn họ sợ đến nỗi, hiện tại tinh thần vẫn còn ở trong trạng thái căng thẳng.

- Chủ công, ngươi tại sao lại biết nó?

Đát Kỷ tò mò hỏi. Ban đầu nàng còn tưởng rằng mình chính là tồn tại mạnh nhất dưới tay của Tần Quân. Không nghĩ tới bây giờ trên đường lại xông ra một Hạo Thiên Khuyển. Trong lòng nàng vẫn có chút phiền muộn nhỏ.

- Ha ha! Thiên cơ bất khả lộ!

Tần Quân đắc ý nói. Nhân sinh đắc ý cần đều vui mừng. Thời điểm nên đắc ý thì phải đắc ý!

- Chủ công là Thần Tử trời giáng, sớm muộn cũng sẽ thống nhất vạn giới. Ta có thể bái nhập làm thủ hạ của chủ công, là vinh hạnh của ta.

Hạo Thiên Khuyển bỗng nhiên nịnh nọt. Tần Quân nghe được, trong lòng thoải mái một hồi.

Hiện nay mức độ trung thành của Hạo Thiên Khuyển đạt được đầy giá trị. Cho nên mới phải thổi phồng hắn như vậy. Nếu như mức độ trung thành không cao, tuyệt đối là một thái độ khác.

- Được rồi. Sau này đừng gọi ta là chủ công. Gọi công tử!

Tần Quân xua tay cười nói.

Sau này hắn khẳng định sẽ phải dẫn theo Đát Kỷ và Hạo Thiên Khuyển tiến vào vương cung. Chủ công cái danh hiệu này rất dễ dàng khiến cho các triều thần khác dùng ngòi bút làm vũ khí. Tuy rằng hiện tại hắn đã có thể ngang ngược không chút e ngại. Nhưng hắn vẫn muốn danh chính ngôn thuận đăng cơ. Nếu như mưu phản, tuyệt đối sẽ bạo phát chiến tranh. Cho dù hắn có giành được chiến thắng, thực lực của một nước của vương quốc Càn Nguyệt cũng sẽ giảm xuống trên diện rộng.

Căn cứ vào ký ức của thân thể này, sức khỏe phụ thân tiện nghi của hắn đã từ từ trở nên kém đi, chắc hẳn không chống đỡ được mấy năm sẽ buông tay rời khỏi nhân gian.

Hắn cũng không muốn thu thập cục diện rối rắm!

Hắn muốn chính là một vương quốc Càn Nguyệt cường thế!

Sau khi nhìn đám người Tần Quân đi xa, các yêu thú rất nhanh liền từng con rời đi. Thú triều lúc đó tan rã.

- Được rồi, các vị. Tiếp theo cũng không cần đi theo chúng ta nữa.

Tần Quân bỗng nhiên dừng bước xoay người nói. Sở dĩ hắn vẫn không lên tiếng, cũng là bởi vì nể tình bọn họ đều là Nhân tộc.

Người có không thù oán đối với mình, Tần Quân vẫn nguyện ý giúp đỡ một chút. Dù sao vừa rồi không có khiến cho hắn bị hại.

- Không biết đại danh của công tử. Ta là Lam Nhược Cơ, đa tạ công tử cứu giúp!

Một nam tử anh tuấn đi tới ôm quyền nói. Toàn thân hắn trang phục màu xanh lam, bên hông đeo một thanh trường kiếm, phong độ phiêu dật. Trên mặt lộ ra vẻ tươi cười sáng lạng như ánh sáng mặt trời càng dễ dàng khiến người ta dâng lên một tia thiện cảm đối với hắn.

Nam tử yếu như gà?

Cha mẹ ngươi rất coi trọng đối với ngươi, bằng không sẽ không đặt cho ngươi cái tên này!

- Tần Quân, chỉ là tiện tay mà thôi.

Trong lòng Tần Quân vừa đang nhạo báng vừa khoát tay nói. Hắn không che giấu tung tích. Bởi vì tiền thân của hắn được cho là nỗi sỉ nhục của hoàng tộc. Chuyện liên quan tới hắn trên cơ bản đều bị vương cung phong tỏa. Chỉ có một số ít người biết được vị tam hoàng tử này có bao nhiêu biến chất.

- Tần công tử chào công tử. Ta tên là Lý Du, đến từ Phần Sơn Cốc...

- Tần công tử, ta là Vương Ngọc Hằng, đến từ Tử Quang Tông...

- Ta là Miêu Nhất Đao, cảm ơn Tần công tử cứu giúp...

Sau khi nhìn thấy được Lam Nhược Cơ đi đầu giới thiệu, các tu sĩ còn lại đều lên tiếng nói. Mỗi người đều muốn kết giao với Tần Quân.

Tần Quân không nhịn được khoát tay nói:

- Được rồi, các ngươi có thể rời đi!

Một đám tu sĩ Luyện Khí Cảnh, hắn cũng không có hưng thú kết giao quá lớn. Nhất là bản thân hắn đã đột phá Trúc Cơ cảnh. Đối với so với tu sĩ Luyện Khí yếu hơn hắn, hắn thực sự không có hứng thú.

Huống gì, bên cạnh hắn còn có hai vị cao thủ siêu cấp Hóa Hư Cảnh đang đứng.

- Hừ! Những gia hỏa này bao giờ cũng săn giết yêu thú bên trong khu vực của ta. Thật muốn há một một hơi nuốt chửng bọn họ!

Nếu không phải suy nghĩ đến Tần Quân cũng người, thời điểm nó vừa chạy nhanh tới, đã muốn kết liễu những loài bò sát này.

Tần Quân lắc đầu cười. Lấy Lam Nhược Cơ dẫn đầu, các tu sĩ vội vàng tản đi. Uy thế khủng khiếp của yêu vương khiến cho bọn họ khiếp sợ.

Thời đại nhân loại và yêu thú đối địch, yêu thú ăn thịt người, có thể hấp thu được linh khí bên trong cơ thể máu thịt của người, tốc độ tu luyện sẽ tăng nhanh.

Người có thể luyện khí được gọi chung là tu sĩ. Tu sĩ giết yêu thú lấy nội đan. Nội đan ẩn chứa linh khí yêu thú tích lũy suốt đời, không những được trợ giúp tu sĩ tu luyện, đồng thời da thịt, gân cốt của yêu thú đều có tác dụng đối với tu sĩ. Ví dụ như chế luyện pháp khí, dược liệu v.v.

Nói tóm lại, nhân loại và yêu thú xung khắc như nước với lửa.

Nếu không có hệ thống thần thoại, Hạo Thiên Khuyển không có khả năng thần phục Tần Quân.

- Tiểu sư muội, sư muội cố gắng bảo trọng.

Lý sư tỷ nhìn Thường Thiến Thiến nhỏ giọng nói. Đối với điều này, Thường Thiến Thiến thản nhiên cười nói:

- Yên tâm đi, có Tần Quân bảo vệ ta, hắn đáp ứng hộ tống ta quay về Huyền Linh Tông.

- Vậy thì ta yên tâm.

Lý sư tỷ gật đầu nói nói xong. Nàng liếc mắt nhìn Thường Hạo một cái, liền rời đi.

Thường Hạo ở bên trong Huyền Linh Tông cực kỳ có danh tiếng. Nhưng bây giờ, bởi vì Hạo Thiên Khuyển, toàn thân hắn có vẻ vô cùng chật vật. Hắn đứng ở một bên cúi đầu, trước sau không mở miệng. Tuy rằng rất nghi ngờ, nhưng nàng cũng đoán được chuyện này có liên quan đến Tần Quân. Cho nên nàng cũng không dám quản.

- Được, chúng ta tiếp tục đi thôi!

Liếc mắt nhìn theo phương hướng đám người Lam Nhược Cơ rời đi, Tần Quân vỗ tay nói. Mọi người tất nhiên không có ý kiến.

- Hạo Thiên Khuyển, yêu thú thủ hạ của ngươi mạnh nhất là mấy giai?

- Có ba con yêu thú tứ giai. Trong đó một con gần đột phá ngũ giai hóa hình.

- A? Dẫn bọn chúng tới ra sức làm việc cho ta thì thế nào?

- Không được. Bọn chúng đáng ghét nhân loại.

- Cắt!

Tần Quân vừa cùng Hạo Thiên Khuyển nói chuyện phiếm vừa đi tới. Đát Kỷ và Thường Thiến Thiến theo sát phía sau, Thường Hạo đi theo cuối cùng. Đoàn người đi về phía đường chân trời.

Có Hạo Thiên Khuyển làm bạn, dọc đường đi yêu thú cũng không dám tới gần.

Tần Quân hưng phấn đồng thời cũng có chút tiếc nuối. Hắn còn muốn dựa vào giết yêu thú soát giá trị kinh nghiệm. Đáng tiếc có Hạo Thiên Khuyển ở đây, hắn làm không được chuyện này.

Cũng may hắn dò xét một chút ý tứ của Hạo Thiên Khuyển, được biết chỉ cần không giết yêu thú trong quận vực của nó trước đó, vậy là tốt rồi. Dù sao bên trong yêu thú bình thường cũng tàn sát lẫn nhau. Đây là phương pháp loại trừ tự nhiên. Người yếu chỉ có thể trở thành thức ăn của cường giả.

Đăng bởi: Sói Già

Truyện Tiên Hiệp hay