• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Không thể không nói, vừa rồi lúc ma khí quấn thân, Tần Quân cảm thấy mình không gì không làm được. Thậm chí ngay cả lòng tự tin cũng tăng cao.

- Bệ hạ, ngươi không sao chứ?

Lưu Bá Ôn thận trọng hỏi. Hắn luôn cảm thấy Tần Quân có chỗ nào đó quái quái. Hắn rất sợ Tần Quân đã bị ma đầu đoạt xác, chỉ là đang giả vờ cho bọn họ xem.

Tần Quân tức giận nói:

- Ngươi nói vậy là có ý gì? Nếu như ta bị đoạt xác, còn có thể đi cùng với các ngươi sao? Ta chỉ là đang thích ứng với sự cường đại của Hóa Hư Cảnh.

Mọi người không nhịn được nhìn nhau cười. Giọng điệu này đúng là Tần Quân.

Đoàn người trực tiếp bay về phía biên giới Tử Vong Cốc. Mặc dù không có tìm được cánh cửa truyền tống tại phân đà Thâm Uyên Môn, nhưng Tần Quân lại nhân họa được phúc, cho nên không tính là tay không mà về.

Lần này, Tần Quân thu được một lần cơ hội triệu hoán Thần Ma, một lần cơ hội triệu hoán quân đoàn Thần Ma cùng với một lần kỹ năng truyền thừa. Hắn dự định về đến Thủ Sát Thành trước, sau đó sẽ lại sử dụng.

Sau khi đột phá Hóa Hư Cảnh, trở thành ma thần Cực Viêm, tâm tính Tần Quân cũng bắt đầu âm thầm có chuyển hóa. Ngay cả chính hắn cũng không có phát hiện ra. Đối với triệu hoán của hệ thống, hắn không ngờ không còn lại kích động giống như trước đây.

Nhất là vừa nghĩ tới Cơ Vĩnh Sinh thân cao vạn trượng, hắn lại không nhịn được cảm xúc dâng trào.

Nếu như hắn không đoán sai, ma thần Cực Viêm chính là Cơ Vĩnh Sinh. Vậy chẳng phải là nói sau này hắn cũng có thể đạt được loại phong thái cuồng phách đỉnh thiên lập địa này sao?

Suy nghĩ một chút, hắn liền có chút hưng phấn.

- Phía trước có vấn đề!

Lôi Chấn Tử trầm giọng nói. Mọi người cả kinh nhìn về phía trước. Chỉ thấy từng tên tu sĩ dừng ở chỗ không trung ngàn mét phía trước. Bọn họ không tranh đấu với nhau, chỉ là dừng trên không trung. Hình ảnh có chút quỷ dị.

Viên Hồng cầm Tấn Thiết Côn liền đứng lên, trên mặt đầy vẻ đề phòng.

Tần Quân không nhịn được nhíu mày. Ngay cả Viên Hồng cũng có thái độ như thế. Xem ra phía trước có chuyện khác thường.

Nghĩ tới đây, hắn đi theo tới. Sau khi bọn họ tới gần, các tu sĩ nghe được tiếng gió thổi liền quay đầu lại nhìn. Vừa nhìn thấy là đám người Tần Quân, nhất thời tất cả biến sắc. Trong đó còn có Kim Vô Hối và Tang Lương.

- Làm sao có thể? Ngươi không ngờ không có việc gì!

Tang Lương cả kinh kêu lên. Tần Quân nghe được thật muốn bóp chết hắn. lão lừa ngốc này hình như rất muốn nhìn thấy được cảnh hắn gặp bất trắc.

Kim Vô Hối cũng kinh ngạc quan sát Tần Quân. Thần thức của hắn đảo qua liền biết Tần Quân đã đột phá Hóa Hư Cảnh. Điều này không phù hợp với lẽ thường!

Trước đây, hắn từ Thuế Phàm Cảnh tầng chín đột phá tới Hóa Hư Cảnh lại phải bế quan nửa năm. Hơn nữa còn đưa tới thiên kiếp khủng khiếp, thiếu chút nữa thân chết đạo tiêu.

Mà Tần Quân lúc này, thoạt nhìn hình như rất nhẹ nhàng đã đột phá. Hơn nữa cũng không đưa tới thiên kiếp...

- Các ngươi vì sao không tiến lên phía trước?

Tần Quân không để ý tới Tang Lương hô to gọi nhỏ.

Nghe được câu hỏi của hắn, không có người nào trả lời. Biểu tình của tất cả mọi người đều có chút khác thường.

- Phía trước có nguyền rủa! Không thể đi tới! Đi qua thì phải chết!

Tang Lương giống như phát bệnh thần kinh, kêu lên. Nhưng lần này Tần Quân không dám cho rằng hắn đang hồ ngôn loạn ngữ.

Những gì trải qua lúc trước đã chứng minh lời Tang Lương nói là sự thật. Tử Vong Cốc không tầm thường.

Nghĩ tới đây, Tần Quân không khỏi đưa ánh mắt chú ý tới phía trước tất cả tu sĩ. Đó là bình nguyên rộng bao la, thoạt nhìn rất bình thường. Đi lên trước nữa đã coi như là rời khỏi Tử Vong Cốc.

- Có cái gì đó không đúng!

Viên Hồng trầm giọng nói. Trong khi nói chuyện hắn bỗng nhiên ném Tấn Thiết Côn ra. Tấn Thiết Côn lao qua đỉnh đầu tất cả mọi người. Nhưng nó mới bay ra chưa đày ngàn mét liền bị một tầng chắn vô hình, bắn trở lại.

Tần Quân nhất thời lộ vẻ xúc động. Lực lượng của Viên Hồng lớn tới mức nào. Nếu như hắn ném ra Tấn Thiết Côn, ngay cả núi cũng có thể dễ dàng đánh nát. Nhưng có một tồn tại thần bí lại ngăn cản Tấn Thiết Côn.

- Thánh đình... Thánh đình...

Lúc này, một đạo âm thanh uy nghiêm đáng sợ gián đoạn truyền vào trong tai của mọi người, khiến cho bọn họ nổi da gà.

- Thánh đình... Thánh đình... Các thần huỷ diệt... Thánh đình không còn...

Đạo âm thanh uy nghiêm đáng sợ kia dường như huyễn thính xuất hiện ở bên tai tất cả mọi người, gián đoạn không ngừng, khiến người ta sinh nổi da gà.

Cho dù là Tần Quân cũng không nhịn được cảm thấy da đầu tê dại. Hắn nhìn bốn phái xung quanh, cũng không nhìn thấy có bất kỳ quỷ ảnh nào. Trên bầu trời không biết từ đâu tập trung mây đen cuồn cuộn.

- Là quỷ hồn sao?

Tần Quân nhìn về phía Hắc Bạch Vô Thường trầm giọng hỏi. Dù sao hai người bọn họ là quỷ thần. Đối với quỷ hồn, hai người tuyệt đối là hiểu rõ nhất.

Hắc Vô Thường sắc mặt khó coi nói:

- Không biết được rõ ràng. Thần thức của ta không cảm ứng được bất kỳ quỷ vật gì.

Tuy rằng bọn họ là quỷ thần, nhưng không có khả năng là tồn tại cường đại nhất của cõi âm. Chỉ có điều ở trong quỷ sai lăn lộn có chút tương đối khá mà thôi. Nếu có quỷ hồn bọn họ không phát hiện ra được, chỉ có một cái khả năng. Đó chính là đối phương mạnh hơn bọn họ.

Quỷ hồn nếu như tu luyện tới cảnh giới nhất định, so với tu sĩ cùng giai lại mạnh hơn, thậm chí là nghiền ép.

- Kết thúc... quỷ hồn oán niệm tích lũy vô số năm tháng... Chúng ta đều phải chết...

Tang Lương lại bắt đầu tản ra sự khủng hoảng. Các tu sĩ nghe được càng thêm bất an.

- Thánh đình là cái gì? Các thần lại chỉ cái gì?

- Chúng ta đi theo hướng khác vậy!

- Vô dụng. Ta mới từ sát biên giới vòng qua. Hình như có một bức tường vô hình chống đỡ, căn bản không ra được!

- Tại sao lại xuất hiện tình huống như vậy? Trước đây đều không có!

- Không biết được rõ ràng... Kết thúc... Chúng ta thật sự sẽ chết ở chỗ này sao?

Các tu sĩ hoảng sợ bàn luận. Càng lúc càng có nhiều tu sĩ bắt đầu tập trung đến. Ở dưới tuyệt cảnh, mọi người có khuynh hướng tụ tập thành nhóm. Cho nên tu sĩ cũng sẽ tập trung ở nơi tối đa nhất.

Nhưng bởi vì có cấm chế thần bí tồn tại, thần thức của tu sĩ tối đa chỉ có thể tản ra ngàn mét. Bất kể mạnh thế nào. Cho dù là cường giả Kim Tiên Cảnh cũng vậy.

- Thánh đình rốt cuộc là cái gì vậy?

Tần Quân suy nghĩ có chút muốn phát điên. Chẳng biết tại sao, hắn luôn cảm thấy Tử Vong Cốc hiện tại khác thường có liên quan đến việc hắn lúc trước hấp thu Cực Viêm U Thủy.&

Đăng bởi: Đọc truyện

Truyện Tiên Hiệp hay