• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mọi người không nhịn được rùng mình một cái. Theo bản năng, bọn họ nhìn về phía Tần Quân. Thời khắc này Tần Quân lộ ra vẻ mặt dữ tợn, trên mặt gân xanh nổi lên, phối hợp với lớp da hồng tím đầy quỷ dị của hắn, thật sự đáng sợ. Nhất là hai mắt hắn đỏ bừng, toàn thân thoạt nhìn chính là ma đầu!

- Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Cũng không thể cứ đứng nhìn như vậy?

Viên Hồng cắn răng hỏi. Trong lòng hắn đầy ảo não. Nếu không phải bọn họ lúc trước đồng ý để Tần Quân tiến vào Cực Viêm U Thủy, Tần Quân làm sao có thể rơi vào kết quả như vậy?

- Không có biện pháp! Lão nạp không quản được!

Tang Lương cười khổ nói. Hắn phát triển hiện Tần Quân đã bị ma khí công tâm, không cứu lại được. Ma khí này ngay cả hắn cũng sợ hãi, không trốn sẽ không kịp nữa!

Nghĩ tới đây, hắn xoay người lại hóa thành một luồng ánh sáng rời đi. Đám người Viên Hồng cũng không kịp chặn đường.

Tang Lương vừa đi, các tu sĩ còn lại đưa mắt nhìn nhau. Dù sao bọn họ nói chuyện cũng không hạ giọng.

Bất luận là Thâm Uyên Môn hay ma đầu, đều khiến cho bọn họ khiếp sợ.

- Trốn thôi! Thánh bảo tuy tốt, nhưng có mạng vẫn quan trọng hơn? Lão hòa thượng chính là Tang Lương. Gia hỏa đó là cũng rất lợi hại. Nhưng ngay cả hắn cũng chạy đi, chúng ta còn ở lại để tìm lấy cái chết sao?

Tu sĩ độc nhãn của thần giáo Hắc Nhiên lại kêu lên. Người này bao giờ cũng có thể châm ngòi thổi gió. Lần này hắn không có khả năng lương thiện. Mà là hắn khiếp sợ muốn chạy trốn, cũng không muốn có người chiếm tiện nghi.

Tuy rằng cục diện như vậy gần như là tử cảnh, nhưng nếu chẳng may?

Vạn nhất có người chiếm tiện nghi, hắn không muốn bị buồn nôn chết cũng không thể.

Rất nhanh, các tu sĩ đều chạy trốn. Ngay cả Kim Vô Hối cũng không có tự phụ lưu lại. Thiên địa trong nháy mắ trở nên yên tĩnh rất nhiều.

Lúc này Tần Quân cũng không có cảm giác hỏng bét như vậy nữa. Tuy rằng trong lòng tràn ngập phẫn nộ và muốn giết người, nhưng nổi thống khổ của hắn lại không còn sót lại chút gì. Thậm chí hắn bắt đầu hưởng thụ lực lượng tăng vọt.

- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra... Tiếp tục như vậy nữa... Ta rất nhanh sẽ đột phá Hóa Hư Cảnh...

Tần Quân hoảng sợ suy nghĩ. Hắn không biết bề ngoài của mình đã trở nên vô cùng dọa người. Thậm chí hắn nhìn về phía đám người Viên Hồng, hắn cũng có một loại kích động muốn giết chết đối phương. Cũng may thân thể hắn hiện tại không nhúc nhích được, bằng không hắn sẽ bị giết ngược lại.

- Hệ thống, lẽ nào không có cách nào sao? Ta tiếp tục như vậy sẽ trở thành như thế nào?

Trong lòng Tần Quân hỏi hệ thống. Vừa nghĩ tới lực lượng thần bí này đang sửa đổi cướp đi huyết mạch của hắn, hắn lại không khỏi hoảng hốt.

Lời đồn đại Tang Lương nói tới không khỏi hiện lên ở trong đầu hắn. Chẳng lẽ lực lượng thần bí này chính là ma đầu kia?

Giờ phút này ngoại trừ phạm vi tầm nhìn của hắn không bị hạn chế ra, các cảm quan còn lại đều không chịu sự khống chế của hắn. Hắn thậm chí không nghe thấy tiếng của đám người Lưu Bá Ôn. Hắn chỉ có thể nhìn thấy bọn họ đang lo lắng đang nhìn về phía mình.

- Lực lượng này quá mức cường đại. Nếu như mạnh mẽ xua tan, sẽ làm cho kí chủ bạo thể mà chết. Chỉ có thể chờ đợi. Là phúc hay họa tạm thời không có cách nào xác định được.

Hệ thống do dự nói, khiến cho tim Tần Quân chìm vào đáy cốc.

Chẳng lẽ lại thật sự phải dừng lại ở đây?

Oán giận trong lòng Tần Quân ở dưới sự kích thích của lực lượng thần bí này, gần như bạo phát.

Nếu như hắn bị kẻ địch cường đại giết chết còn dễ nói. Nhưng hết lần này tới lần khác là chẳng biết tại sao, hắn không cam lòng!

- Chúng ta làm sao bây giờ?

ôi Chấn Tử lộ ra ắc mặt thâm trầm, nhìn về phía Lưu Bá Ôn hỏi. Tần Quân tản ra khí thế khiến cho hắn hãi hùng khiếp vía, thậm chí da đầu tê dại.

- Chờ đợi. Chờ đợi đến giây phút cuối cùng.

Viên Hồng hít sâu một hơi nói. Những người khác đều trầm mặc.

Dù sao bọn họ còn không có đạt được mức độ trung thành tới chết. Trong lòng bọn họ khó tránh khỏi sẽ có chút bàng hoàng. Chỉ có điều vừa nghĩ tới Tần Quân bình thường đối với bọn họ không tệ. Nếu như lại chạy trốn như thế, bọn họ sẽ phải hổ thẹn cả đời.

Mặc dù cuối cùng thân thể Tần Quân bị ma đầu chiếm lấy, bọn họ cũng có thể trốn.

Yếu nhất là Lưu Bá Ôn lại không suy nghĩ nhiều như vậy. Hắn tin tưởng Tần Quân có thể biến nguy thành an. Bởi vì hắn từng tính qua số phận của Tần Quân. Mặc dù không có tính được rõ ràng, nhưng hắn biết Tần Quân tuyệt đối sẽ không chết non ở đây.

Lý Tồn Hiếu cũng từ phía xa bay trở về. Hắn đã rời khỏi trạng thái Thiết Thạch Tinh. Sắc mặt có chút trắng bệch, khóe miệng vẫn lộ ra vết máu. Rõ ràng một chưởng kia của Tang Lương khiến cho hắn rất không dễ chịu.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Lý Tồn Hiếu nhìn thấy được trạng thái của Tần Quân cũng không nhịn được nheo mắt lại.

Sau khi Lưu Bá Ôn giới thiệu sơ qua tình hình một chút, Lý Tồn Hiếu cũng trầm mặc xuống.

Nhóm bảy người, bao gồm Ma Cốt Kiếp ở bên trong, đều không nói một lời đứng ở phía trước Cực Viêm U Thủy. Ma Cốt Kiếp hình như nghĩ tới điều gì, trên mặt đầy vẻ tuyệt vọng.

Ầm!

Không bao lâu, khí thế của Tần Quân bỗng nhiên biến đổi. Hắn lại đột phá!

Thuế Phàm Cảnh tầng chín đột phá đến Hóa Hư Cảnh!

- Đinh! Chúc mừng kí chủ đột phá Hóa Hư Cảnh! Hệ thống bắt đầu lần đầu tiên lột xác!

- Đinh! Bởi vì kí chủ lần đầu tiên đột phá Hóa Hư Cảnh, thưởng một lần cơ hội triệu hoán quân đoàn Thần Ma!

Liên tục hai tiếng nói nhắc nhở của hệ thống vang lên ở trong đầu Tần Quân, khiến cho hắn thầm mắng. Cái gì gọi là lần đầu tiên, chẳng lẽ ta còn có thể đột phá lần thứ hai sao?

Chỉ có điều vừa nghĩ tới có vài nhiệm vụ sau khi thất bại, đẳng cấp sẽ giảm xuống, hắn nhất thời lại không còn cách nào khác.

Đổi lại thành thường ngày đột phá Hóa Hư Cảnh, hắn khẳng định cao hứng muốn chết. Nhưng bây giờ trong lòng hắn vẫn tràn ngập sự sợ hãi.

Bởi vì không biết nên mới sợ hãi.

- Nam Vực... Thánh đình... Vĩnh viễn bất diệt...

Một âm thanh tang thương mờ mịt bỗng nhiên vang lên ở trong đầu Tần Quân, giống như một quả bom nặng ký, chấn động tới mức ý thức của Tần Quân không khỏi rơi vào trong hỗn độn.

Cùng lúc đó, Cực Viêm U Thủy bắt đầu dâng lên một cáh quỷ dị. Thân thể Tần Quân cũng bồng bềnh dâng lên, rất nhanh liền biến thành hình cầu. Đứng ở phía trước nhìn lại, Tần Quân thật giống như bị quả cầu lửa bao quanh, không nhìn thấy rõ tình huống cụ thể bên trong, chỉ có thể nhìn đến đường nét mơ hồ của hắn.

Điều này làm cho đám người Lưu Bá Ôn càng thêm lo lắng.

Đăng bởi: Đọc truyện

Truyện Tiên Hiệp hay