Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

Chương 81: Chương 81: Kết giao bằng hữu




Từ Tiểu Bạch lập tức cứng người lại, hắn không dám tin nhìn về phía Triệu Vô Cực.

Đối phương gọi là bản thân chỉ vì lí do này, giống như hắn muốn lừa phỉnh Triệu Vô Cực tới đây gọi một bàn lớn đồ ăn sau đó để Triệu Vô Cực tự trả tiền vậy.

Từ Tiểu Bạch tức giận quay lại, móc ra từ trong túi của mình một thỏi hoàng kim đập mạnh lên bàn, “hừ ” lạnh một tiếng quay người lại rời đi.

Triệu Vô Cực lập tức hỏi:

“ A, Từ công tử ngươi làm sao vậy? sao lại tự nhiên giận dữ như vậy? ”

Triệu Vô Cực khó hiểu hỏi, hắn không biết đối phương làm sao tự nhiên đối với hắn giận dữ như vậy.

Từ Tiểu Bạch quay lại nói:

“ Ta đối với công tử là quân tử chi lễ, kết giao bằng hữu chi ý, ta hỏi công tử bao nhiêu tuổi ngươi cũng không chịu nói thật! ngươi mà ba tuổi? đang xem ta là kẻ ngốc sao? ”

Triệu Vô Cực suy ngẫm một chút, hắn lập tức nói:

“ thực ra là ta không phải, ta mới qua ba tuổi một thời gian rồi! ”

Triệu Vô Cực nói thật, tính theo tháng sinh hắn hẳn đã là qua ba tuổi không lâu, hắn một mặt thành thật nhìn về phía Từ Tiểu Bạch.

Từ Tiểu Bạch nhìn hắn một mặt chăm chú không giống nói dối, tuy tức giận nhưng vẫn là mở miệng nói:

“ Ngươi đang nói cho ta một cái ba tuổi hài tử liền là nhị lưu cảnh giới cao thủ? chẳng lẽ ngươi là trong bụng mẹ liền bắt đầu tu luyện sao? ”

Triệu Vô Cực vẫn là một mặt chân thật nhìn về phía hắn nói:

“ ta mới tu luyện không lâu, cũng không phải ở trong bụng mẹ tu luyện. Từ công tử cảm thấy khó tin sao? ”

Từ Tiểu Bạch lập tức nói to:

“ đương nhiên khó tin, còn là không thể tin tưởng! ta là Từ gia đại thiếu gia được hưởng hết bao nhiêu tài nguyên mới có thể ở tuổi này bước vào nhị lưu cảnh giới cao thủ. Ngươi lại nói ngươi ba tuổi? ba tuổi có cao lớn như vậy sao? ”

Triệu Vô Cực lập tức trả lời:

“ ta vì luyện võ nên mới cao lớn a, ta không lừa công tử, ta thật mới hơn ba tuổi một chút a! ”

Triệu Vô Cực chân thật nhìn hắn mà nói, Từ Tiểu Bạch lúc này có chút tin tưởng. Triệu Vô Cực thái độ không giống như là đang nói dối, hắn nghi ngờ hỏi lại:

“ Ngươi thật sự mới hơn ba tuổi? ”

Triệu Vô Cực thở dài nói:

“ Mỗi lần có người hỏi tuổi của ta đều là như vậy a! Lần sau ta nhất quyết không bao giờ báo ra tuổi thật của bản thân! ”

Hắn một mặt thở dài lắc đầu ngán ngẩm khiến Từ Tiểu Bạch có chút tin, mà tin hắn lại từ tức giận mà chuyển sang sợ hãi hít một ngụm khí lạnh.

Đối phương nói cái gì? Hắn mới ba tuổi!

Ba tuổi liền là nhị lưu cảnh giới! hắn cái này mười sáu tuổi nhị lưu đỉnh phong, sử dụng hết Từ gia tài nguyên tốt nhất chẳng lẽ là phế vật? Lúc trước hắn còn tưởng mình mười sáu tuổi nhị lưu đỉnh phong cảnh giới có bao nhiêu mạnh mẽ, bây giờ xem ra đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Đối phương thua hắn mười ba tuổi liền là nhị lưu, hắn chỉ mới nhị lưu đỉnh phong. chẳng lẽ một thời gian ở nhà tu luyện giang hồ liền trở nên mạnh mẽ như vậy rồi? đi đâu cũng có thể đụng vào thiên tài?

ở một cái Thiên giang thành nho nhỏ mà thôi lại có thể gặp đến dạng này cao thủ, đi các thành lớn có phải không là gặp một cái mới sinh ra đời em bé là tam lưu cao thủ rồi?

Từ Tiểu Bạch có chút hoài nghi nhân sinh! hắn có phải là siêu cấp phế vật rồi? còn uổng công gia tộc luôn khen hắn là tinh anh trong đám thanh niên tài tuấn đây.

Hắn cẩn thận hỏi:

“ Triệu Công tử thứ cho ta vừa rồi thất lễ. ta chỉ muốn xác minh một lần cuối ngươi không lừa ta sao? không phải là cố tình đả kích ta? ”

Triệu Vô Cực đáng thương nhìn hắn nói:

“ Từ công tử, ta đả kích ngươi có lợi ích gì sao? nếu muốn tìm cảm giác ưu việt ta có thể tới chỗ khác tìm, sao phải ra tay với một người mới gặp như ngươi! ”

Triệu Vô Cực nói rất chân thành, Từ Tiểu Bạch lập tức cung người khấu đầu một cái nói:

“ là ta lỗ mãng, Triệu công tử xin đừng để trong lòng, đây là ta bồi tội lễ. tuy ngươi so ta còn quá nhỏ, nhưng ta vẫn gọi ngươi là Triệu công tử! ”

Hắn giọng nói rất từ tốn, thể hiện ra bản thân vừa rồi thất lễ sai lầm.

Hắn có chút mặc cảm hỏi:

“ Triệu công tử, ta một thời gian không ra giang hồ lịch duyệt, ngươi nói cho ta biết có phải giang hồ bây giờ toàn ngươi dạng này cao thủ hay không? ”

Hắn có chút bị đả kích đến hoài nghi nhân sinh rồi, mới ở trong gia tộc tu luyện mấy năm giang hồ thật muốn biến thiên sao?

Triệu Vô Cực lập tức cười nói:

“ ta từ lúc ra giang hồ tới giờ cũng chưa gặp qua ai tầm tuổi ta có cảnh giới này, Từ công tử không cần quá bi quan! ”

Hắn sợ tiếp tục đả kích sẽ khiến Từ Tiểu Bạch đối với mình võ đạo sản sinh hoài nghi, sợ hắn tan vỡ.

Từ Tiểu Bạch lúc này mới hơi lấy lại cân bằng, ngồi vào bàn cười nói:

“ Triệu công tử không cần để tâm chuyện lúc nãy, là ta thất thố mà thôi! chúng ta tiếp tục nói chuyện! ”

Lúc này bà chủ bỗng nhiên gõ cửa sau đó mở cửa ra nói:

“ hai vị công tử, thức ăn đã làm xong mời thưởng thức! ”

Nói xong nàng hơi tránh ra, một đám người hầu lập tức bưng thức ăn vào, bày một bàn tràn đầy! ”

Triệu Vô Cực từ lúc luyện võ đến nay sức ăn cùng tiêu hóa không hề nhỏ, mới ăn hai bữa liên tục cũng không ảnh hưởng gì tới hắn, lập tức kiểm tra một chút thức ăn, không có độc.

Hắn dựa vào linh dược kiến thức của mình, đối với độc vật cũng có lí giải, trong thức ăn này là không hề có độc, đối phương không phải là được người khác sai tới, có thể là thật lòng muốn kết giao.

Hắn lập tức bưng lên rượu mời Từ Tiểu Bạch nói:

“ Trước hết cạn chén, nhân dịp chúng ta lần đầu gặp mặt! ”

Hai người cùng cạn chén, Triệu Vô Cực cảm giác được rượu ở thế giới này đa số độ đều rất thấp, so với hắn trước đây ở trái đất uống rượu quả là nhược đến bạo.

Tuy vậy rất nhiều người vẫn là say rượu không ngớt, nếu Triệu Vô Cực sau này chế ra loại rượu cao độ ở kiếp trước của hắn không biết bọn họ còn có thể tỉnh lại được hay không!

Triệu Vô Cực hỏi:

“ Từ công tử không biết đến từ chỗ nào Từ gia! ”

Từ gia có rất nhiều, phải hỏi mới biết rõ hắn là ở một cái thành nào Từ gia, từ đó biết được gia thế đối phương.

Triệu Vô Cực vừa hỏi, Từ Tiểu Bạch lập tức cau mày, hắn nói:

“ anh hùng không hỏi xuất thân, ta đúng là Từ gia người nhưng không cần nói rõ, ta cũng sẽ không hỏi Triệu Công tử là cái nào Triệu gia. chúng ta nếu quen đều là vì tài năng của nhau mà quen biết, không phải vì gia thế! ”

Hắn lời nói chân thành, Triệu Vô Cực cũng biết đối phương hẳn là một cái đại tộc.

Hắn sợ người khác vì hắn gia tộc mới tiếp cận hắn, quen biết hắn, sau đó là xu nịnh hắn mà không phải là một cái bằng hữu thái độ đối xử hắn.

Từ Tiểu Bạch cũng biết, Triệu Vô Cực nhỏ tuổi như vậy có thể tu luyện tới nhị lưu cao thủ cũng phải là siêu cấp đại tộc mới có thể bồi dưỡng ra, hắn không muốn tạo cảm giác hắn vì đối phương gia tộc mới tiếp cận.

Chính là anh hùng không hỏi xuất thân ý này.

Triệu Vô Cực cũng là cười nói:

“ tốt, chúng ta cũng không cần giới thiệu quá nhiều. Chỉ cần hai chúng ta nhận biết liền được. Từ công tử không biết có sở thích gì sao? ”

Từ Tiểu Bạch nghe vậy liền lên hứng thú:

“ ta thích nhất là kiếm, sau đó chính là thi từ ca phú. đáng tiếc ta thích thi từ ca phú nhưng thiên phú ở mảng này không ra sao, chỉ có thể nghe người khác làm thơ đánh đàn khen hay mà thôi. Triệu công tử ngươi thích gì? ”

Triệu Vô Cực suy nghĩ một chút, hắn cũng không dám chắc hắn ở thế giới này thích cái gì!

Hắn tâm ý chính là trở nên mạnh mẽ mà thôi, không có đối với cái khác đặc biệt thích thú.

Nữ nhân đi... Triệu Vô Cực có chút thở dài nghĩ tới nhưng không dám nói ra.

Nam nhân đương nhiên thích nữ nhân, nhưng nói ra vậy chỉ thể hiện hắn quá dung tục quá hạ cấp. sợ rằng Từ Tiểu Bạch lập tức sẽ khinh bỉ hắn.

Triệu Vô Cực cẩn thận nói:

“ Ta từ nhỏ liền là tu luyện cùng đọc sách lớn lên, hẳn là thích tu luyện đi ”

Từ Tiểu Bạch nghe vậy liền cười nói:

“ không có gì lạ, nếu ngươi không thích tu luyện sao có thể có được cảnh giới như bây giờ! ta từ nhỏ cũng đều là đang ở tu luyện, sử dụng hết rất nhiều tài bảo nhưng đáng tiếc cảnh giới cũng chỉ có như thế a. so với Triệu công tử kém quá xa ”

Triệu Vô Cực cười nói:

“ Không cần phải so sánh như thế, ta tình huống có chút đặc thì mà thôi. Từ công tử ở trên giang hồ đều là thiên kiêu chi tử hạng người, rất nhiều người đều không thể đuổi kịp bước chân của ngươi! ”

Triệu Vô Cực có một câu còn chưa nói, đối phương so với Thần Điện cường giả cũng chỉ kém một tí tẹo mà thôi, đợi hắn mười tám tuổi nếu có cơ duyên hẳn cũng là có thể bước vào nhất lưu cao thủ hàng ngũ, lúc đấy chính là siêu cấp thiên tài mới có thể đánh đồng rồi.

Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch đều là tuổi trẻ thanh niên tuấn kiệt, tất cả đều có rất nhiều hi vọng đột phá, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Bọn họ hai người lời qua tiếng lại khen lẫn nhau một hồi liền trở nên quen thuộc hẳn lên, nói chuyện chủ đề cũng được mở rộng, rất nhanh liền giống như bằng hữu lâu năm quen biết.

Triệu Vô Cực cũng sâu sắc quen thuộc thế giới này cách giao lưu, ngươi thổi ta một hồi ta thổi ngươi một hồi lập tức quen thuộc lên. chính là như vậy đau bi phương thức nói chuyện, nhưng hắn không thể không quen thuộc, cũng không cần trở nên lạc loài a.

Triệu Vô Cực lúc này hỏi:

“ từ công tử không ngại giới thiệu một chút cho ta các tông môn đỉnh cấp trên giang hồ! ”

Triệu Vô Cực từ Thanh Vân Tông cứ điểm cũng đã đạt được không ít tài liệu nhưng hắn không quá tin tưởng vào đống này tài liệu.

Đúng thì có thể đúng nhưng bọn họ đã rất lâu không đổi mới, có thể trên giang hồ sẽ xuất hiện biến thiên một chút, khiến tài liệu trở nên sai lệch.

Cũng không thể trách Mã Anh Tài đám người, bọn họ vốn là tu sĩ, khinh thường quan tâm đám này phàm nhân.

Trừ khi là Thiên giang thành hoặc trên giang hồ xuất hiện cái gì đại biến cố, bọn họ mới có thể quan tâm tới, cũng báo cáo tông môn.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện rất hứng thú, Từ Tiểu Bạch lúc này lập tức nói:

“ giang hồ thế lực hết sức hỗn tạp, tông phái mọc lên nhiều như nấm sau mưa, mỗi ngày đều có mới môn phái mở ra cũng có không ít môn phái bị diệt đi. những cái kia tự phát môn phái đều không được quá bao lâu cũng đều tự động giải tán hoặc bị chèn ép đến mức phải giải tán.

Một số không may mắn môn phái còn bị diệt môn, diệt môn chính là chuyện thường xảy ra ở trên giang hồ. Võ lâm chí tôn phải kể tới Huyền Không Tự ở núi hành sơn, Vấn Kiếm Tông ở quận Thiên ba, núi Lăng Tiêu Lăng Tiêu phái, cùng Hắc Nhật Tông ở đỉnh Hắc Thủy sơn. ”

Triệu Vô Cực nghe được trong lòng cũng có đại khái ấn tượng, cùng trong thông tin của hắn không khác nhau là mấy. mấy đại môn phái này đều là lâu năm môn phái, không dễ dàng gì có thể bị đánh ngã.

Triệu Vô Cực lập tức cùng hắn thảo luận một hồi những môn phái khác, hắn cũng biết được trên giang hồ không ít bí sự.

Có chuyên môn dùng độc tà phái ngũ độc giáo, cứ điểm ở Vân mộng trạch.

Có sử dụng thương cưỡi chiến mã xông pha xa trường cực kì nổi tiếng Dương gia, cũng cứ điểm ở Thiên Ba dương phủ nhưng cách Vấn kiếm tông khá xa.

Có tu luyện tiễn đạo xuất thần nhập hóa, đoạt mạng người ở cách xa cả dặm Cốc gia, sống ở Ưng trảo cốc.

Có sử dụng ám khí, cơ quan, cùng dùng độc nổi danh Đường môn, đáng tiếc đường môn ẩn quá sâu lại quá thần bí, ít người biết tới.

...

Vô cùng nhiều môn phái trên giang hồ, mỗi nhà mỗi đặc điểm, mỗi người một sở trường, trăm hoa đua nở bách gia cùng tranh phong.

Ở trên giang hồ phải có tự thân bản lĩnh mới có thể có sống yên phận địa bàn. Nếu không sớm muộn cũng là con mồi trong mắt người khác.

Đặc biệt trên giang hồ phân chia rõ ràng nhất là Chính phái cùng Tà Phái.

Triệu Vô Cực nghe đến đây liền gật đầu, cho dù ở thế giới nào chính phái cùng tà phái đều là câu hỏi khiến nhiều người khó trả lời.

Chính phái tự cho mình là hành động quanh minh chính trực, lấy hiệp nghĩa làm đầu. luôn ở đỉnh cao đạo đức đi chỉ điểm người khác.

Tà phái lại là tùy tâm sở dục, lợi ích đặt lên hàng đầu. đôi lúc vì một số việc mà không tiếc đồ thành đồ thôn, sau đó lại bị Chính phái hợp lực trấn áp chém giết.

Đương nhiên ở thế giới nào chính phái cũng là lực lượng đông đảo hơn. các môn phái trên giang hồ đều thích tự xưng mình là danh môn chính phái, nhưng một số tông môn trong tối hoạt động thì không khác gì tà phái.

Bởi vì lợi ích có thể lẫn nhau tính kế, bày ra của bọn họ xấu xa mặt.

Đương nhiên ở đây cũng không có cái nào tà phái lại yêu thiêu thân đi hành hiệp trượng nghĩa, tà phái ở thế giới này chính là bản chất tà ác, khó có thể sửa đổi.

Chính tà chi tranh từ xưa đến nay đều là lấy chém giết cáo chung, tạo thành thế không chết không thôi một mặt.

Chính phái gặp tà phái, cho dù bọn họ có đang làm việc tốt, chỉ cần giơ cao đại kì tiêu diệt tà phái bảo vệ võ lâm là có thể lập tức cùng bọn họ đánh giết tới một chỗ.

Chính phái luôn là như vậy, ta làm việc chính là vì cộng đồng võ lâm, vì mọi người nên mới ra tay với ngươi. Nhưng trên thực tế thì thế nào chỉ có bọn họ biết rõ trong lòng.

Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch nói chuyện được rất vui vẻ, hai người giống như là bằng hữu lâu năm rất hợp nhau.

Triệu Vô Cực lúc này chợt nói:

“ không phải Từ công tử tìm ta là muốn nghe lại ca khúc lúc nãy sao? ”

Từ Tiểu Bạch lúc này mới vỗ đầu một cái nói:

“ Ai nha, xem ra ta quên nha. cùng Triệu công tử nói chuyện quá hăng hái khiến ta quên đi chuyện chính, Triệu công tử bây giờ có thể bắt đầu ngay sao. ”

Triệu Vô Cực cười nói:

“ có thể! ”

Hắn lập tức đưa đàn lên, tìm một chỗ tư thế ngồi tốt chuẩn bị vào tư thế, hắn nhìn Từ Tiểu Bạch hỏi:

“ Từ công tử đã thuộc lời ca khúc này chưa? ”

Từ Tiểu Bạch mỉm cười trả lời:

“ Trong lúc ở quán trà ta đã sớm thuộc rồi! ”

Triệu Vô Cực vui vẻ nói:

“ ca khúc này vốn song ca mới là hay nhất, Từ công tử không ngại cùng ta hát một hồi hoặc ta đàn ngươi hát! ”

Từ Tiểu Bạch lập tức vui vẻ nói:

“ vậy được chúng ta cùng song ca, ta trước giờ chưa hề cùng ai song ca qua, có chút hồi hộp! ”

Triệu Vô Cực mỉm cười đánh lên khúc nhạc dạo một chút, hắn cũng không sợ Từ Tiểu Bạch hát không hay ảnh hưởng tới.

Đến cảnh giới này cao thủ đa số đều có thể khống chế bản thân mình âm thanh. không nói có thể biến đổi âm thanh nhưng phát âm rõ ràng rành mạch ngắt nhịp đúng điệu là chuyện đơn giản.

Chỉ cần thế liền có thể hát hò thoải mái được rồi.

Triệu Vô Cực lập tức đàn lên, tiếng đàn trong trẻo lanh lảnh, nhẹ nhàng lại sâu lắng như là chạm vào người ta chỗ mềm mại trong lòng, khiến người nghe rất nhanh chìm vào trong tiếng đàn.

Dần dà, Triệu Vô Cực lại chuyển qua nhanh chóng tiết tấu để phù hợp với giang hồ nhiệt huyết chiến đấu, tràn đầy huyết tinh cùng kích thích.

Hắn giọng hát cũng cất lên, Từ Tiểu Bạch rất nhanh liền hiểu ý bắt kịp.

Bọn họ vừa đàn vừa hát, vô cùng ăn ý. hai người cảm xúc trôi theo từng lời ca khúc, giống như là trong lời bài hát thiếu niên anh hùng kề vai tương trợ lẫn nhau, cùng giang hồ chiến đấu tới cùng.

Hai người phối hợp cực kì ăn ý, tuy tuổi còn trẻ nhưng lại thể hiện ý cảnh tuổi trẻ nhiệt huyết điên cuồng vô cùng tốt, đáng tiếc phần sau giang hồ lợi danh cùng biến đổi lại không thể hiện được hết qua lời ca, chỉ vì hai người tuổi quá trẻ mà thôi.

Triệu Vô Cực tiếng đàn dừng lại, Từ Tiểu Bạch lúc này mới lấy lại tinh thần, lập tức một mặt cảm khái:

“ Thần khúc, đúng là thần khúc. từ trước tới giờ đây là ta nghe qua hay nhất ca khúc. Triệu công tử, ta cảm thấy chúng ta giống như là tri kỉ lâu năm mới gặp lại, vô cùng ăn ý. có câu nói anh hùng gặp nhau hận không thể sớm hơn, ta chính là có ý này. tại sao trước đây chúng ta không thể gặp nhau sớm một chút a? ”

Triệu Vô Cực trong lòng buồn cười, ngươi muốn gặp sớm cũng phải xem một chút hoàn cảnh của ta a!

Triệu Vô Cực năm nay mới hơn ba tuổi một tí, gặp sớm chút nữa hắn chẳng phải là còn đang bú sữa mẹ sao? lúc đấy hắn còn chưa tập võ còn chưa học đánh đàn sao có thể cùng Từ Tiểu Bạch song ca đàm luận giang hồ đây.

Triệu Vô Cực nghĩ thế nhưng là vẫn không nói, ý tứ của Từ Tiểu Bạch hắn là hiểu rõ như vậy là đủ rồi.

Hai người đang nói chuyện vui vẻ ở ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một câu phật hiệu:

“ A di đà phật, bên trong hai vị thí chủ không biết có thể hay không cho ta vào gặp mặt một chút? ”

Triệu Vô Cực lập tức nhìn về phía Từ Tiểu Bạch, Từ Tiểu Bạch cũng đối với hắn gật đầu.

Phật môn đệ tử bình thường đều không phải là hiếu chiến hạng người cũng không có quá lớn ác ý công kích, cho người ở bên ngoài vào một chút cũng không sao.

Cửa mở ra, một cái mặc áo cà sa khá trẻ tuổi hòa thượng đi vào, hắn đi vào sau lập tức khép lại cử tới trước mặt hai người hành một cái tiêu chuẩn phật gia lễ nghi nói:

“ Ta vừa đúng dịp đi qua nơi này, nghe được tiếng đàn cùng hai vị thí chủ ca hát, nhất thời cảm thấy tâm ý tương thông, trong lòng thắc mắc là ai có thể đánh ra như thế cầm kĩ, viết ra như vậy tuyệt vời ca khúc liền mạo muội vào xem, hi vọng hai vị thí chủ không cảm thấy phiền. ”

Hắn nói xong, Triệu Vô Cực lập tức đánh giá một chút đối phương.

Người này tuy là hòa thượng nhưng đầu trọc trơn bóng nhẵn mịn vô cùng, da trắng như tuyết răng đều như ngô.

Lông mày sắc bén như kiếm, mỗi cái nhíu mày đều mang theo một vẻ uy nghiêm. tuổi còn trẻ lại có thể mặc trên người cà sa chứng tỏ địa vị ở chùa cũng không thấp.

Mỗi lời nói cử chỉ đều thể hiện ra một cỗ phong độ khó nói, làm cho người ta cảm giác tin phục.

Tên này hòa thượng cũng đang ở đánh giá Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch.

Hai người này một cái đầu trọc nhưng dựa vào ăn mặc cùng khí chất liền biết không phải người nhà phật. trên thân khí tức lại có điểm của phật tông công pháp.

Tuổi còn nhỏ khí huyệt cực kì sung túc, giống như là hỏa lò bốc cháy ngùn ngụt, tinh khí thần vô cùng thịnh vượng, lại là một cái nhị lưu cao thủ quả nhiên là siêu cấp thiên tài.

Một người nữa thì khuôn mặt lại có chút xinh đẹp lệch nữ tính, đôi mắt to trong sáng lại mang một vẻ yếu ớt mềm mại, lông mày hơi nhíu vào lộ ra một cỗ khí chất hiền lành nhã nhặn.

Ngũ quan tinh xảo không tì vết, là một cái mĩ nam tử. hòa thượng đánh giá.

Triệu Vô Cực lúc này mới lên tiếng:

“ Không biết vị đại sư này tên là gì? đến từ cái nào Tự? ”

Hòa thường mỉm cười nói:

“Bần tăng pháp danh Độ Hải, chính là đi qua biển khổ vô biên ý tứ. Ta xuất từ Vạn Sơn tự. ”

Độ nhẹ nhàng báo ra pháp hiệu cùng xuất thân của mình, Triệu Vô Cực lại hỏi:

“ Độ Hải đại sư ngươi tới không chỉ để xem là ai đánh đàn cùng ca hát đơn giản như vậy chứ? hơn nữa đây là thuyền hoa ngươi ra vào chồn phong trần như thế này không sợ làm ảnh hưởng tới danh dự của ngươi sao? ”

Độ Hải cười nói:

“ nếu ta nói ta thật sự chỉ là tới xem một chút là ai đánh đàn ca hát thuận tiện kết giao một chút hai vị có tin không?

Thuyền hoa này thực chất chỉ là nơi ăn uống cùng uống trà, ta đối với cái này cũng là có hiểu rõ thí chủ không cần lo lắng ta tổn hại thanh danh.

Cho dù ta có thật vào thuyền hoa chỉ cần trong lòng ta thanh tịnh liền có thể coi là một lần luyện tâm lịch duyệt.

Đại sư danh xưng cũng không dám xưng hai vị có thể gọi ta Độ Hải là được rồi. Lại nói nhìn vị thí chủ này cùng chúng ta phật môn có duyên, không biết thí chủ quý tính đại danh? ”

Độ Hải nhìn về phía Triệu Vô Cực cười nói, cùng phật môn có duyên chính là chiêu bài mở lời bắt chuyện của mấy tên hòa thượng, hắn sử dụng đúng là thuần thục vô cùng.

Triệu Vô Cực trong lòng nhả rảnh một chút lập tức cười nói:

“ ta là Triệu Vô Cực còn vị này là Từ Tiểu Bạch, nếu đại sư muốn làm quen một chút chúng ta cũng không ngại chỉ cần tính cách phù hợp là được rồi! ”

Trong lòng hắn yên lặng bổ sung một câu: không hợp thì cũng không cần phải nói nhiều rồi!

Độ Hải đến từ Vạn Sơn tự cũng là một cái đại chùa chỉ thua Huyền Không tự một cái đẳng cấp mà thôi, giống như Thanh Vân Tông so sánh cùng những cái kia đỉnh cấp tông môn vậy.

Nhìn bộ dáng Độ Hải hòa thượng này ở Vạn Sơn tự cũng là người quan trọng, giống như là hạch tâm đệ một dạng. hắn bây giờ có thể là đang ra giang hồ lịch luyện.

Thực ra Triệu Vô Cực cũng không muốn quá nhiều cùng đám người phật môn dây dưa. đám người này đa số quá cứng ngắc cùng hay nói đạo lí, ở chung không vui vẻ chút nào, sẽ cảm thấy bị gò bó.

Từ Tiểu Bạch thì không khó chịu chút nào, nếu có người muốn kết giao hắn lại là người của danh môn chính phái hắn đương nhiên đồng ý.

Bởi vì Độ Hải không thể uống rượu ăn thịt bonh họ cũng không có ý tứ mời vào bàn.

Mặc dù hòa thượng cũng có người rượu thịt không kị nhưng hắn Độ Hải không phải là bọn họ, hắn tu hành là chính tông nhất phật pháp, thanh tâm quả dục.

Triệu Vô Cực lại hỏi:

“ Ngươi dựa vào ta một cái đầu trọc mà có nói ta cùng ngươi phật môn có duyên không phải là đang nói bừa sao? ”

Độ Hải trên khóe môi nở ra một cái mỉm cười nói:

“ tất nhiên không phải dựa vào đầu trọc mà là dựa vào khí tức. nếu ta đoán không nhầm Triệu thí chủ là tu luyện công pháp có nguồn gốc gần gũi với phật môn chứ?

Ta lại xuất thân phật môn để tỏ lòng thành ý nguyện cùng Triệu thí chủ chia sẻ một chút phật môn tu luyện pháp để to lòng thành ý.

Ta lần này xuất môn cũng là vì làm một cái nhiệm vụ, nhìn hai vị thí chủ tướng mạo bất phàm chính khí đường đường không khéo có thể cùng ta thực hiện nhiệm vụ này là một hồi cơ duyên! ”

Triệu Vô Cực cảm thấy hơi quái lạ, đối phương vừa gặp mặt liền cùng bọn hắn thân cận như vậy lại mời bọn hắn kết bạn cùng chia sẻ cơ duyên? không biết trong hồ lô là bán cái gì thuốc?

Hắn vẫn bình tĩnh nói:

“ Độ Hải, chúng ta trước ngồi xuống từ từ nói chuyện đi! ”

Ba người nhìn nhau, lập tức ăn ý ngồi xuống chuẩn bị bàn chính sự!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.