• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Quần áo quấn trên đầu đã mặc lại lên người, Ôn Duyên quỳ rạp trên mặt đất. Hắn một bên chờ nam chính, một bên thầm mắng nam chính tám trăm sáu mươi lần.

Đấy là hắn vừa rồi sét đánh không kịp bưng tai nghĩ ra một biện pháp tốt.

Đó chính là —— nam chủ, thỉnh cứu ta một mạng!

Hắn nhận thấy vô luận dùng tư thái gì tiếp cận thánh phụ nam chủ đều so ra kém với hình tượng một người yếu thế nhược bệnh sắp tàn. Nam chính là thánh phụ, hắn càng thảm thì càng khiến nam chính đồng tình, còn có thể khiến nam chính bớt phòng bị hắn, tuy rằng hắn thực hoài nghi nam chính có biết hai chữ phòng bị viết như thế nào không, bất quá hắn cũng sẽ không hỏi.

Đúng rồi, đã quên nói tới sự thật Ôn Duyên ở xã hội cũ là trung phân loại thuộc tính. (Jeje: cụm “trung phân loại thuộc tính” mình không rõ là chỉ tính hướng hay hoàn cảnh của bạn Duyên nữa)

Ôn Duyên, nam, hai mươi sáu tuổi. Từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, năm sáu tuổi được một đôi vợ chồng nhận về làm “lời dẫn” bảo tọa. Tên như ý nghĩa, chính là để giúp đôi vợ chồng có thể sinh hài tử. Theo lời dân gian, nếu như một đôi vợ chồng mãi mà không có con nhận nuôi về một đứa trẻ béo tốt thì trong vòng hai năm nhất định sẽ sinh hạ được riêng cho mình một đứa.

Ôn Duyên không thể tính là một hài tử béo tốt, nhưng hắn lớn lên xinh đẹp vô cùng. Từ nhỏ đã môi hồng răng trắng, cái mũi nhỏ nhắn và miệng bé xinh khiến hắn tinh xảo đáng yêu vô cùng, cặp mắt phượng nửa sâu nửa không, thoạt nhìn liền khi trưởng thành sẽ rất tuấn tú. Cho nên dù hắn không mập mạp vẫn được nhận nuôi để làm “lời dẫn”.

Sinh hoạt lúc còn là “lời dẫn”, đối với Ôn Duyên vốn không có gì thì vô cùng ấm áp. Nhưng rốt cuộc ngày vui ngắn chẳng tày gang, có lẽ dùng hắn làm “lời dẫn” quá tốt, sau khi đôi vợ chồng kia có hài tử liền dần dần đối với Ôn Duyên có chút ngăn cách.

Ôn Duyên khác với những bé nam khác, do hoàn cảnh sinh sống, hắn từ nhỏ đã bị ép phải trưởng thành sớm, học được cách xem mặt đoán ý cùng với tính tình ẩn nhẫn. Cái gì nên nói cái gì không nên nói, kể từ khi luôn bị an bài ở lại ký túc xá từ sau sơ trung, Ôn Duyên cũng minh bạch, trong thế giới của hắn, nên nói, không nên nói, tận lực đều đừng nên nói.

Nói ít sai ít, ngày tháng cũng cứ thế bình tĩnh trôi qua.

Loại tâm tình chỉ lo cho thân mình này vẫn luôn cùng Ôn Duyên lớn lên, hắn còn cố ý rời xa người nhà đến nơi khác vừa học đại học vừa đi làm, chỉ có những dịp lễ Tết mới quay về vấn an đôi vợ chồng già kia một chút. Không phải hắn không suy nghĩ qua, chỉ là một nhà ba người hòa thuận vui vẻ, hắn thình lình quay trở về có hơi phá hư không khí.

Thẳng đến khi hắn đi làm đều không có người bạn thật sự nào ở bên cạnh. Ôn Duyên trong mắt người ngoài, dùng từ ngữ hiện tại để nói, chính là một tảng băng di động. Trên mặt luôn không có biểu tình, lời nói cũng ít đáng thương, ánh mắt cũng luôn là yên tĩnh thâm thúy, làm người đoán không ra hắn suy nghĩ cái gì.

Tính cách Ôn Duyên như vậy, cộng thêm vẻ bề ngoài xinh đẹp của hắn càng khiến trong mắt mọi người hắn chính là một sự tồn tại cao cao tại thượng.

Nhưng bọn hắn không biết chính là, không ngoài trầm mặc trong bùng nổ thì cũng chính là ngoài trầm mặc trong biến thái, mà Ôn Duyên không thuộc dạng biến thái, cho nên hắn bạo phát.

Hắn bùng nổ so với người khác cũng tính là ẩn nhẫn, cho nên sự bùng nổ kia cũng chỉ có mình hắn biết đến.

Không sai, hắn học được kỹ năng mới —— mặt ngoài lạnh lùng trong lòng lại vui sướng phun trào.

Lúc này Ôn Duyên cũng như thế, hắn trong lòng một mặt cảm thán bản thân thật anh minh, mặt khác lại yên lặng khinh thường nam chính. Nếu như không phải muốn tránh cũng không được, không còn biện pháp nào ngoại trừ đối mặt nhau, hắn cũng sẽ không lưu lạc đến mức phải dùng tư thế này tương ngộ với người khác……..

Ôn Duyên cứ như vậy đắm chìm trong tràn ngập ghét bỏ, rồi không cách nào kiềm chế được tâm tình ước gì Tạ Sâm chạy nhanh lại đây.

Tư thế hiện tại của hắn là quỳ rạp trên mặt đất. Nhìn từ phía trên, giống như là chân hắn bị kệ để hàng đè lên. Nhưng trên thực tế, hắn đã sớm lưu lại khe hở, chân sau lại duỗi gần đi, hoàn toàn cảm giác áp bách đều không cảm thấy được.

Lại qua vài giây, còn không thấy người tới, Ôn Duyên đã có chút sốt ruột, vừa mới nhíu mày, một đôi giày đen cùng loại quân ủng liền như vậy không tiếng động xuất hiện trong tầm nhìn của hắn.

Ôn Duyên sửng sốt một chút, hắn như thế nào lại không nghe được tiếng bước chân.

Hắn theo bản năng mà ngửa đầu hướng lên trên xem, đối phương đứng cách hắn khoảng một thước, có lẽ do góc độ nhìn nên trông có vẻ cao lớn dị thường. Ôn Duyên áp cảm giác xuống đáy lòng, tiếp tục quan sát.

Quần áo màu đen nịt sát, nhưng cũng không phải loại áo bó sát hưu nhàn, Ôn Duyên không biết hình dung thế nào bộ quần áo liền nhau của đối phương, bởi vì hắn chưa gặp qua loại quần áo như vậy bao giờ.

Bất quá hắn biết, hắn vận khí không tồi, này hẳn là chính là nam chính, bởi vì áo đen quần đen giày đen, chính là cùng tiểu thuyết viết giống nhau như đúc. Nhưng vì cái gì…… Lúc đấy đọc sách tâm tình tràn đầy thổ tào, hiện tại liền không thấy đâu, chẳng lẽ bởi vì thực sự gặp mặt nhau ngoài đời?

Trong đầu suy nghĩ rất nhiều, nhưng kỳ thực chỉ cần hai giây, ngay thời điểm chạm mắt với đối phương, Ôn Duyên chỉ cảm thấy đôi mắt đột nhiên hoa một chút, tâm cũng đột nhiên nhảy dựng, giống như bất thình lình đeo cặp mắt kính cận cao độ, còn bước lên một đoạn thang lầu. Hắn nhắm mắt lại hất hất đầu, rồi sau đó lại lần nữa ngẩng đầu nhìn hướng đối phương.

“Có thể đứng lên không?”

Âm thanh này trầm thấp lại thông thấu, khó có âm thanh nào dễ nghe như vậy, chỉ là có chút lạnh lùng.

Ôn Duyên vừa định theo bản năng gật đầu, đột nhiên nghĩ tới mục đích của chính mình, thầm mắng bản thân một tiếng, vội vàng nhíu mày lắc đầu nói: “Chân bị ngăn chận, đứng dậy không nổi.”

Tạ Sâm lặng im hai giây, hắn đi lên trước, ngồi xổm trước mặt Ôn Duyên, làm như quan sát Ôn Duyên vài giây, rồi sau đó dùng thanh âm thấp hơn khi nãy rất nhiều, chậm rãi mở miệng nói: “Bên trái phía trước bốn mươi lăm độ, có mấy con tang thi đang lại đây, ước chừng…… Còn có mười mét.”

Ôn Duyên nguyên bản đối với tiếng tang thi kêu chết lặng, da đầu lập tức liền nổ tung! Tin tức Tạ Sâm nói ra khiến hắn không có thời gian nhàn rỗi để tự hỏi, vì cái gì phương thức nói chuyện của đối phương thật giống như đã sớm biết hắn giả vờ.

Hắn vừa rồi tính toán, đem chính mình giả dạng làm người bị nạn, sau đó một đường lấy tư thái người tàn tật được thánh phụ nam chính hộ tống đến khu an toàn, đó chính là kết cục tốt nhất!

Khi nhân loại đối mặt với thời điểm nguy hiểm đến sinh mạng, trong đầu cũng chỉ còn lại làm cách nào để ứng phó. Mấy cái nhân tố khách quan khác, trong nháy mắt đều không quan trọng!

Mấy con tang thi, còn không quá mười mét!

Bởi vì là quỳ rạp trên mặt đất, mà đối phương lại vừa lúc ngồi xổm đối diện chính mình, cho nên Ôn Duyên căn bản không suy nghĩ nhiều như vậy, hắn trực tiếp dùng sức lôi kéo mắt cá chân Tạ Sâm, cái chân bị kệ sắt “đè” liền nhanh chóng lấy ra.

Ôn Duyên nhanh chóng đứng lên, con mắt cũng không biết xấu hổ mà nhìn Tạ Sâm, liền có chút xấu hổ muốn hướng đến lối thoát hiểm mà chạy.

Chính là không đợi hắn bước đi, lúc nghiêng đầu nhìn trộm lướt qua, cư nhiên phát hiện Tạ Sâm cứ như vậy mà lẳng lặng đứng tại chỗ! Mà cách đó không xa, tang thi thật sự đang tiến lại đây!!!

Ôn Duyên liền ở trong lòng chửi má nó thời gian đã không có, đành là cắn răng đồng thời liền duỗi tay túm lấy cánh tay Tạ Sâm, hắn nhấp môi, cái này nếu không phải thánh phụ nam chính có mệnh nam chính, dùng trạng thái này đi đối mặt với tang thi, phỏng chừng đã sớm chết tám trăm sáu mươi lần! Xem ra hắn không chỉ đơn thuần là thánh phụ mà còn là tên đại ngốc nữa!

“Còn nhìn cái gì! Chạy nhanh a!”

Tạ Sâm bị Ôn Duyên túm, thoạt nhìn có chút lảo đảo đi theo phía sau bước chân hỗn độn của Ôn Duyên. Hắn không nói chuyện, ngược lại là Ôn Duyên nhịn không được thấp giọng nhắc: “Tầng này không có người sống, cậu muốn cứu người cũng không phải tại đây, chạy nhanh lui lại, bằng không trong chốc lát muốn chạy cũng không chạy được!”

Ôn Duyên ngoài miệng nói chuyện, thân thể cũng nhịn không được duỗi cổ nhìn xung quanh lối thoát hiểm, hắn biết đội ngũ Tạ Sâm ở đằng kia, nam chính thoạt nhìn chẳng những thánh phụ mà còn ngốc thiếu.

Hắn hiện tại phi thường lo lắng đám người kia có hay không ai sẽ khi dễ nam chủ, không không không, ngàn vạn lần không cần hiểu lầm chỉ mới gặp mặt, hắn đã xem nam chính như người một nhà, chỉ là sinh hoạt ngày sau của hắn do nam chính bảo kê, vì chính mình sống tốt một chút, hắn như thế nào cũng không thể làm chính mình muốn ôm đùi từ thô biến tế a……“Các người…… A!” Lời còn chưa nói ra, Ôn Duyên chỉ cảm thấy chính mình bị vướng một chút, mắt nhìn phía trước không đến hai mươi mét chính là lối thoát hiểm, kết quả một cái sườn động, thân thể không chịu được khống chế liền hướng kệ để hàng bên cạnh ngã xuống!

Bởi vì hắn đang túm Tạ Sâm, lại càng theo bản năng nắm lấy để mượn lực đứng thẳng người dậy, nhưng rõ ràng Tạ Sâm lại không trụ vững, Ôn Duyên mới vươn tay trái bảo trì kệ để hàng cân bằng trở lại, Tạ Sâm ở phía sau hắn lại đột nhiên va chạm! Kết quả hai người một trước một sau, hung hăng mà cùng nhau đụng vào kệ để hàng! Nguyên bản kệ để hàng còn không đến mức ngã xuống đất, lắc lư trái phải hai cái, cư nhiên hướng về phía Ôn Duyên mà đổ nhào lên.

Ôn Duyên hung hăng ngã trên mặt đất, mắt nhìn thấy kệ để hàng từng chút một hướng phía mình ngã xuống, lập tức nhịn không được nhắm chặt mắt trong lòng hô to thật oan uổng! Lần này là tàn thật rồi! Hắn không muốn tàn a!!!

“Loảng xoảng” một tiếng, đau đớn không truyền đến như dự đoán. Ôn Duyên nhắm mắt cảm thụ hai giây, rồi sau đó mở choàng mắt, hắn nỗ lực nghiêng đầu nhìn lên phía sau, chỉ có thể nhìn thấy một đôi giày màu đen thò ra.

Cảm thụ được cảm giác dưới eo mình, Ôn Duyên da đầu tê rần, lập tức cái gì băn khoăn đều đã quên: “Tạ Sâm?! Cậu không sao chứ?! A?? Nói chuyện!!”

Ở góc Ôn Duyên không nhìn thấy được, Tạ Sâm hơi nheo mắt lại trong ánh mắt hiện lên một tia mạc danh ánh sáng, hắn không có lên tiếng, chỉ là ho nhẹ một chút, truyền đến tai Ôn Duyên lại thành suy yếu đến cực cùng!!! Ôn Duyên lập tức liền nóng nảy: “Cậu thế nào? Người tới!! Mau tới giúp người nhanh!!!”

Buông giọng kêu vài tiếng, nguyên bản tiếng “loảng xoảng” khi nãy đã khiến mấy người bên thông đạo chạy qua xem, Ôn Duyên hô to thế này, vài người đã nhanh chóng đi đến kệ để hàng trước mắt.

Ôn Duyên quỳ rạp trên mặt đất tầm nhìn hữu hạn, chỉ nhìn thấy mấy đôi giày tới tới lui lui đi vòng quanh kệ để hàng, một nam một nữ dò hỏi tình huống Tạ Sâm, một nam nhân khác đứng bên trái cách đó không xa dùng tay không nâng kệ để hàng lên. Ôn Duyên cũng bất chấp làm bộ kinh ngạc, hắn biết đại lực sĩ này kêu Vệ Bình, hắn chỉ là nhớ tới thân, đi xem xét một chút tình huống Tạ Sâm.

Còn không chờ hắn đứng dậy, Tạ Sâm ở trên người hắn làm như ẩn nhẫn cực đại thống khổ, tuy rằng không có ra tiếng, nhưng Ôn Duyên chính là cảm giác được.

Muốn hỏi vì cái gì? Bởi vì Tạ Sâm đang nhéo đùi hắn cùng bộ vị phía trên. (Jeje: Chời đậu…. =)))))

Giống như khi táo bón đều nương nhờ điểm gì đó để phát lực, thời điểm ẩn nhẫn thống khổ, nhân loại cũng sẽ theo bản năng nắm chặt đồ vật trong tầm tay. Mà không khéo chính là, trong tầm tay Tạ Sâm chính là đùi Ôn Duyên cùng bộ vị phía trên.

Tạ Sâm ngay từ đầu đã dùng sức, cơ hồ đem Ôn Duyên nhéo đau, đã có thời điểm Ôn Duyên nhịn không được lên tiếng nhắc nhở, Tạ Sâm lại giảm bớt lực đạo. Ôn Duyên cảm nhận được cảm giác tê ngứa truyền đến từ bộ phận kia, khuôn mặt sắp nghẹn thành màu gan heo, có thể tưởng tượng đến đối phương ngơ ngơ ngốc ngốc, hắn lại không nỡ nói lên lời tàn nhẫn nào!

Quả nhiên là một thánh phụ nam chính tuyệt phẩm, không chỉ thánh phụ mà lại còn rất ngu ngốc! Nếu không phải vừa thánh phụ lại ngốc thiếu, hắn như thế nào chỉ mới gặp mặt đã xả thân cứu giúp?! Thời điểm xem sách, hắn chỉ thấy nam chính thật khiến người ta quan ngại, vùa vặn lâm vào cảnh này, hắn như thế nào cảm giác nam chính này……

Hắn như thế nào cảm giác nam chính này…… Cũng không phải như vậy khiến người ta ghét đâu.

Tối thiểu dường như vẫn còn tam quan…… Trừ bỏ cái tay ở bên ngoài vẫn cứ dừng lại ở trên đùi mình và bộ vị kia. Cái này hẳn là động tác vô thức của Tạ Sâm đi? Hẳn là vô ý thức.

Mặc kệ Ôn Duyên lúc này nghĩ như thế nào, lúc này Tạ Sâm nhéo đùi hắn cùng bộ vị phía trên, thường xuyên không có gì biểu tình trên mặt, lại còn có thể nói là một loại “thoải mái”. Trong quá trình Vệ Binh kéo hắn lên, hắn càng là trước sau không tách khỏi tiếp xúc cơ thể với Ôn Duyên.

Loại trạng thái quỷ dị này, khiến mọi người liên tục lui lại trong hành lang, đem cưa thoát hiểm đóng chặt lại lúc sau.

Ôn Duyên muốn đem cánh tay Tạ Sâm nằm trên vai mình gỡ xuống, Tạ Sâm cũng không nói gì, chỉ là lúc tháo xuống, chân cẳng không xong lung lay một chút, suýt chút nữa té ngã.

Ôn Duyên lường trước trên đùi Tạ Sâm bị thương, dù sao khi nãy đối phương cũng giúp hắn khiêng kệ để hàng, nhưng hắn không nghĩ tới chân đối phương lại không thể dùng lực nghiêm trọng đến vậy!

Ôn Duyên chạy nhanh tới đem canh tay đối phương trở về, nhìn thấy ánh mắt đám người nhìn về phía mình, hắn gượng cười đem tên tuổi bản thân nói ra, còn nói lúc trước ở dân thái phố nhìn thấy Tạ Sâm cứu một nhà ba người của lão bà, hắn ở đám người phía sau nhìn, lão bà thời điểm cảm tạ còn hỏi tên Tạ Sâm, cho nên bọn họ cũng coi như từng có đơn phương gặp mặt một lần.

Lúc ấy là thời điểm mạt thế mới bùng nổ, dân thái phố là một khu kiểu cũ, chuyện này những người khác đều không biết. Tạ Sâm biết, bởi vì hắn đích xác làm, Ôn Duyên biết, bởi vì hắn đọc sách.

Không bị Tạ Sâm nghi ngờ, đại gia hỏa liền minh bạch Ôn Duyên không có nói nói dối, bởi vậy cũng liền hữu hảo giới thiệu cho nhau đôi chút. Ôn Duyên cứ như vậy cùng mọi người đơn giản nhận thức một chút, lại hướng Tạ Sâm đứng đắn nói lời cảm tạ lúc sau, sau đó liền im lặng, nghe mọi người thương thảo trong chốc lát nên thực hiện kế hoạch thế nào.

Tuy rằng Tạ Sâm cùng những người khác chưa nói cái gì, nhưng Ôn Duyên trong lòng minh bạch, hắn đây kỳ thực là thiếu ơn nghĩa. Nếu chỉ là Tạ Sâm đem hắn bị “đè” cứu ra, cùng lắm thì về sau dùng những thứ khác hồi báo một chút là được.

Nhưng vừa rồi thời điểm phát sinh nguy hiểm, Tạ Sâm lại trực tiếp ghé trên người hắn, trở thành tấm chắn thịt cho hắn! Này là ân tình, không thể dùng vật chất để cân nhắc…….

Huống hồ nếu không có Tạ Sâm, đám người này sao có thể dễ dàng như vậy liền tiếp nhận hắn? Trước mặc kệ bọn họ trong lòng nghĩ như thế nào, ít nhất mặt ngoài đã tiếp nhận hắn.

Cứ như vậy nhanh chóng cho một người xa lạ gia nhập đội ngũ của chính mình, liền tính là ở thịnh thế cũng là khó được đi, huống chi hiện tại là mạt thế cái gì cũng không biết trước được.

Như thế nào mới cùng vai chính gặp mặt, liền thiếu một cái ân tình lớn như vậy………

Nguyên bản hắn suy nghĩ, bất luận sau khi tiếp xúc với nam chính như thế nào, một đường hưởng ké ánh sáng nhân vật chính đến địa điểm an toàn liền cúi chào tạm biệt. Nhưng chính là Tạ Sâm này lại thay hắn đỡ cho một lần tai nạn a! Tuy rằng vẫn cứ là thánh phụ không thương lượng, nhưng đối tượng đối phương thánh phụ chính là mình a…… Cũng không thể khiến hắn lòng lang dạ sói phản lại mắng chửi người ta đi, kia còn có thể gọi là người sao.

Ôn Duyên một bên nghe mọi người thương lượng, một bên ở trong lòng lộn xộn mà nghĩ hình thức ở chung ngày sau cùng mọi người với Tạ Sâm.

Tạ Sâm cũng không nói lời nào, chỉ có vài người trong thông đạo thấp giọng thảo luận.

Ôn Duyên nhìn nhìn mọi người đối diện liên miên nói nhỏ, lại quay về nhìn nam chính một bên trầm mặt rũ mắt, trong lòng một lần nữa khẳng định —— Tạ Sâm quả nhiên là một tên chỉ biết cứu người · ngốc thánh phụ.

Tuy rằng so sánh với hình tượng trong sách, hình tượng Tạ Sâm thật sự thuận mắt không ít. Nhưng loại này so với trong sách có cảm giác còn dễ khi dễ hơn, thật sự làm hắn liền ở trong lòng trộm mắng đối phương vài câu, đều cảm thấy có chút không đành lòng.

Không nhìn thấy nam nhân tấc đầu kia, toàn bộ liền một bộ dáng “Ta là lão đại nghe ta” sao? Tuy rằng trước mắt xem ra, đối phương giống như liền chính hắn cũng chưa ý thức được loại tâm lý trạng thái này, nhưng lâu dài cứ như vậy, tổng không phải chuyện này nhi a……

Từ từ…… Tấc đầu nam nhân…… Cốc…… Vân phi…… Cốc Vân Phi…… Kia không phải……!!

Ôn Duyên một bên hồi ức lại tình tiết ấn tượng trong sách, một bên nỗ lực khống chế chính mình hơi hơi trợn to hai mắt. Sẽ không như vậy đi…… Cái tình tiết làm chính mình lần đầu tiên trong lòng phun tào, đồng đội thứ nhất bị hố, chính là….. Nam nhân này?!

Xác nhận tên và đặc thù hình dáng của đối phương xong, Ôn Duyên ánh mắt phức tạp mà nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Sâm.

Quả nhiên là nam chính chân chính a…… Quả nhiên có vầng sáng nhân vật chính! Tác giả tùy tùy tiện tiện lấy ra tới cấp hắn hố người, cư nhiên đều có thể như vậy phù hợp đội ngũ ngắn hạn yêu cầu! Phải biết rằng trong sách miêu tả chỉ là phiến diện, còn đây là hiện thực tiếp xúc với người sống sờ sờ a!

Trong sách lúc ấy không viết Cốc Vân Phi như thế nào lại muốn đem Tạ Sâm thay thế, nếu trong sách có viết, hắn lúc ấy cũng sẽ không như vậy nín thở a! Hắn còn tưởng rằng Cốc Vân Phi là nằm cũng trúng đạn! Cư nhiên còn có tình tiết che dấu nữa……

Càng nghĩ, Ôn Duyên liền càng cảm thấy cảm thán, thật đúng là tạo hóa trêu người a! May mắn nam chính đây là một tên ngốc thánh phụ, nếu như vớ phải bệnh tâm thần quỷ súc khôn khéo nam chính gì đó, chính là bản thân phải gặp bao tai ương lớn a?

Editor có lời muốn nói: Chương sau là nam chính lòi mặt thật rồi, lặng lẽ thắp nến cho Duyên =))))))

Đăng bởi: admin

Truyện Xuyên Không hay