• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Ngọc Nguyệt

Beta: Minh Nguyệt75

Đã có bạn học nữ ân cần tiếp cận hỏi han ân cần với Mạc Duẫn Sâm, anh cũng dịu dàng ấm áp mỉm cười với cô.

"Bạn học Mạc, chúng ta tìm một chỗ ăn cơm!"

Lại có bạn học nữ mời, khóe mắt Mạc Duẫn Sâm lơ đãng giương lên, ánh mắt cao ngạo khiêu khích Đường Dĩ Phi ở một bên. "Được, đi thôi!"

Đường Dĩ Phi không thèm để ý đến hắn, lê đôi chân cứng ngắc trở về phòng học.

Ngồi trên ghế, Đường Dĩ Phi xoa xoa bắp chân đau nhức, tức giận đá bàn của Mạc Duẫn Sâm qua một bên.

Đều do cái tên con ông cháu cha này đáng chết!

Đường Dĩ Phi nghỉ ngơi một lúc, quyết định qua căn tin ăn cơm, dù sao buổi chiều còn có ba tiết, không ăn cơm chắc chắn không chịu được.

Lấy phiếu ăn, chậm rãi đi đến căn tin.

"A a a a a! Trời ạ! Long học trưởng! Long học trưởng!"

Vừa mới đi tới phòng Thể dục đã nghe thấy tiếng kêu to rung trời của các nữ sinh điên cuồng hét chói tai!

Đám người nàu dường như chặn đầy cả đường đi, lá cây hai hàng cây hai bên đường cũng bị làm cho rời lả tả.

Đường Dĩ Phi hơi nhíu mày, trong trái tim dường như có một lực lượng kì quái kéo cô dừng bước dựa theo tiếng hét nhìn lại.

Người đông tấp nập.

Ngoài đầu người nhốn nháo, tiếng kêu gào kích động, Đường Dĩ Phi cũng không nhìn thấy được cái gì.

"Long học trưởng! Em yêu anh!"

Có cần phải khoa trương như vậy không?

Đường Dĩ Phi đứng yên tại chỗ nửa phút, sau đó chẹp miệng, đi đến căn tin.

Khu rừng rộng rãi xuất hiện một chiếc Cadillac màu đen đỗ lại, ánh mắt tất cả mọi người đều không hẹn mà tập trung nhìn cửa xe.

Khi cửa xe xa hoa mở ra, một đôi chân thon dài khỏe đẹp xuất hiện, đám người ồn ào nháy mắt an tĩnh lại, tất cả mọi người đều nín thở.

Dáng người của thiếu niên xuất hiện dưới ánh nắng mặt trời, gương mặt tuấn mỹ như thiên thần không thể khinh nhờn thu vào tầm mắt người đời.

Không nhiễm bụi trần, kinh động như gặp tiên nhân!

Long Thiểu Tôn!

Đây là thiếu niên đến ngay cả Thượng Đế cũng phải ghen ghét, hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ!

Ngũ quan tuấn mỹ, cao quý bẩm sinh, khí thế mạnh mẽ người sống chớ gần, tất cả đều hoàn mỹ đến mức không thể so sánh!

Mọi người hô hấp khẩn trương dường như cũng dừng lại...

Đây không phải lần đầu học trưởng mặc đồng phục cao trung, có thể là dù mặc bao nhiên lần, sự xuất hiện của anh vẫn luôn khiến người ta ngước nhìn!

Mỗi bước chân anh tiến đến, đám người tự động dọn ra một con đường cho anh, thời gian như dừng lại tại thời khắc này, bông tai bảo thạch màu lam bên tai trái thiếu niên dưới ánh mặt trời như lóe ra tia sáng chói mắt.

Đôi mắt đen thâm thúy như ngôi sao xa xôi nhất ở chân trời, lạnh lẽo, xa xôi, không thể chạm tới.

Thiếu niên cười một tiếng với đám đông, cử chỉ ưu nhã đánh nát tất cả sự đề phòng trong trái tim của mọi người.

Long Thiểu Tôn, thần thoại cao trung ước mộng của ngàn vạn thiếu nữ.

Bỗng nhiên bên tai không có tiếng ồn ào, Đường Dĩ Phi kinh ngạc dừng chân, hơi quay sang, chỉ một giây phút, bốn mắt nhìn nhau giữa đám người.

Là anh!

Đại não cấp tốc vận chuyển, Đường Dĩ Phi cấp tốc tìm thấy hình ảnh ngày đó ở cô nhi viện nhìn thấy nửa bên mặt kia, thiếu niên trước mắt có phải là đứa trẻ si tình trong miệng viện trưởng không?

Bởi vì có ưu thế về chiều cao, Long Thiểu Tôn chỉ cần hơi ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy nữ sinh vừa dừng chân, ánh mắt chạm tới dung nhan tinh xảo của cô bỗng trở nên nóng rực!

Là cô!

Bỗng nhiên Long Thiểu Tôn dừng bước, có chút khó tin si ngốc nhìn cô.

Tại sao lại là cô?

Chương 19: Tỏ tình bị quần ẩu

Môi của Đường Dĩ Phi cong lên thành một nụ cười lễ phép, quay người chỉ để lại cho đối phương một bong lưng tinh tế và kiêu ngạo.

Không, không phải cô ấy.

Ánh mắt của Long Thiểu Tôn tối sầm lại.

Nếu như là cô ấy thì lúc nhìn thấy chính mình tại sao có thể có phản ứng như vậy?

Khóe miệngLong Thiểu Tôn đắng chát, hai hàng lông mày trên đôi mắt đẹp hơi nhíu lại, không có chú ý tới một nữ sinh bị đẩy ra từ trong đám người.

"Ôi!" Một tiếng kêu khẽ đột ngột vang lên, đánh vỡ không khí yên tĩnh lúc trước, đám người đang khẩn trương đến không chịu nổi một kích trong nháy mắt bùng nổ.

"Cô ta đang làm cái gì? Không có mắt à!"

"Đáng chết! Lại dám đụng vào người Long học trưởng của chúng ta!"

"Thật là không thể tha thứ!"

"..."

Mọi người ngươi một lời ta một câu, Long Thiểu Tôn môi mỏng hơi mím lại, không nói một từ lời thân thể ưu nhã bước hai bước di chuyển sang bên cạnh, ngăn lại cô gái đang cố ý lao vào phía anh.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi học trưởng, em không phải cố ý, là có người ở phía sau đẩy em…” Cô gái cúi đầu, nói xin lỗi liên.

"Hừ, bớt giả vờ giả vịt đi! Sao tôi không thấy có người đến đẩy tôi?"

"Đúng đấy, cô rõ ràng là cố ý muốn hấp dẫn sự chú ý của học trưởng!"

Các nữ sinh lao nhao, Long Thiểu Tôn nhíu mày, đám người đang láo nháo kia lập tức im lặng trong nháy mắt!

"Không sao."

Tiếng nói tràn ngập từ tính làm mọi người mê mẩn đến nỗi điên đảo tâm thần, đặc biết là cô gái đụng vào anh kia, quả thực mê trai không thể kềm chế được!

"Học trưởng..." Cô bé kia một mặt ảo tưởng hướng về phía tình yêu tốt đẹp, lo sợ, hồi hộp đến mức ngón tay cũng quấn lại vào nhau.

"Ừm?" Giọng nói trầm thấp đầy gợi cảm, chỉ là một âm tiết đơn thôi cũng đủ làm cho tất cả mọi người trên thế giới không cách nào so sánh được.

"Em... Em thích anh!" Cũng không biết cô lấy can đảm từ đâu ra thế nhưng lại không sợ chết hét to lên.

Quả nhiên, lời mới vừa nói ra khỏi miệng, sắc mặt của tất cả các nữ sinh đều cùng nhau thay đổi!

"Cám ơn em." Long Thiểu Tôn mỉm cười đi qua bên người cô, không nói thêm gì nữa.

Chờ đến khi bóng dáng của người làm rung động lòng người trong thần thoại hoàn toàn biến mất, tất cả mọi người mới phản ứng được, vô số ánh mắt âm hiểm, độc ác thậm chí là xảo trá đồng loạt tập trung lên người của nữ sinh vừa bày tỏ kia!

"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Tất cả chị em, đánh nó cho tao!"

"Đánh chết mày cái con điên này! Lại muốn cướp đi học trưởng của chúng tao!"

"Đúng đấy, đánh chết nó!"

"A..." Nữ sinh kia bị người đẩy ngã trên mặt đất, mọi người tay đấm chân đá, chỉ là một góc nháo kịch này ở một địa phương mà anh không nhìn thấy.

Ăn cơm xong, Đường Dĩ Phi trở lại phòng học, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Mạc Duẫn Sâm thế nhưng không có chiếm lấy ghế của mình để ngủ trưa, ngược lại lần này có chút không quen.

"Ăn xong?"

Đường Dĩ Phi gật gật đầu, ngồi vào chỗ ngồi của mình, hàng lông màyxinh xăn nhăn lại cùng một chỗ.

Suy nghĩ còn dừng lại trên gương mặt lúc đi dùng cơm trưa nhìn thấy kia, cặp mắt thâm thúy kia quá mức quen thuộc, nhưng lại quá mức lạ lẫm, có giảm giác dường như mình đã gặp qua ở nơi nào đó, thế nhưng ngoại trừ lần gặp ở cô nhi viên kia, cô không có cách nào nghĩ ra mình đã nhìn thấy anh ta ở nơi nào.

"Long Thiểu Tôn trở về rồi." Mạc Duẫn Sâm đê tiện cười một tiếng, vẫn như cũ cười đùa tí tửng, ánh mắt xảo trá chợt lóe lên.

"Đã gặp qua." Khuôn mặt của Đường Dĩ Phi không có chút biểu tình, không chỉ có nhìn thấy qua hơn nữa còn bị ma xui quỷ khiến hướng về phía anh ta chào hỏi.

Bây giờ suy nghĩ lại một chút hành vi vừa rồi của chính mình nhất định là giống người mê trai!

Đường Dĩ Phi ảo não xoa xoa hai bên huyệt thái dương.

"Nghe nói có cái nữ sinh cùng anh ta bày tỏ tình cảm, " Mạc Duẫn Sâm đón đến ý cười nơi đáy mắt càng sâu, "Sau đó bị các nữ sinh đánh hội đồng!"

"Cái gì? !"

Đường Dĩ Phi giật mình, trợn trừng một đôi mắt to không thể tin được nhìn về phía anh.

----Hết chương 19----

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay